Bên ngoài hiệu thuốc vây kín ba tầng xem náo nhiệt, trong đó cả Khương Lê mà nàng ghét từ nhỏ. Nàng liền chỉ Khương Lê mắng: “Nhìn cái gì? Nhìn nữa móc mắt cô bây giờ!”
Khương Lê vốn cãi với nàng , nhưng nghĩ đến những lời Tô Dao lúc nãy, nhịn : “Tô Dao, cho dù cô là Đại tiểu thư phủ Trấn Bình Hầu, cô cũng là do Tô lão bá vất vả nuôi lớn, nay Tô lão bá bệnh nặng liệt giường, cô những lời tổn thương như ?”
Khương Lê dứt lời, những xung quanh xem náo nhiệt cũng lên tiếng phụ họa.
“ là đồ vong ân bội nghĩa, Tô chưởng quỹ đối xử với nàng như , sớm tối vất vả cha nuôi nàng mười bốn năm!”
“Phi! Phủ Trấn Bình Hầu cứ thế mà dung túng Tô Dao nhục ân nhân, ức h.i.ế.p bá tánh, chắc hẳn gia phong cũng chẳng gì.”
…
Nhất thời phẫn nộ. Hà ma ma đỏ mặt, tự hỏi bản cũng là từng trải, nhưng từng lúc nào mất mặt như bây giờ.
Xe ngựa như một trận gió rời khỏi phố Chu Phúc, đám đông xem náo nhiệt cũng dần dần tản .
Khương Lê cửa hiệu thuốc, cánh cửa gỗ đóng chặt, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.
Từ năm ngoái khi ngã núi lúc hái thuốc, thể Tô lão bá ngày càng yếu. Mấy hôm của Hầu phủ tìm đến, Tô Dao những lời chua xót như , khiến Tô lão bá tức giận đến suýt mất mạng.
Còn Hoắc Giác, Tô Dao vứt bỏ như giày rách giữa chốn đông , dù mạnh mẽ đến , chắc hẳn cũng đau lòng.
***
Xe ngựa Hầu phủ , quán rượu ồn ào như thường lệ, thậm chí còn náo nhiệt hơn ngày thường, dù thì Tô Dao diễn một vở kịch đặc sắc cho bà con phố Chu Phúc xem, thêm ít chuyện để bàn tán.
Khương Lê quán rượu thấy quầy, lạnh lùng . Nàng rùng , vội lấy lòng: “Mẹ, để con tính sổ sách, nghỉ một lát .”
Dương Huệ Nương “hừ” một tiếng, ném bàn tính xuống mặt bàn, trừng mắt Khương Lê: “Con theo !”
Khương Lê nàng đang tức giận, đành rầu rĩ mặt mày theo Dương Huệ Nương hậu viện.
Các cửa hàng phố Chu Phúc đều kết cấu cửa hàng phía , nhà ở phía , quán rượu nhà Khương Lê cũng . Cửa hàng ở phía , ngăn cách bởi một tấm rèm là nhà bếp, phía nhà bếp là sân trong, phía sân trong là căn nhà của ba con Dương Huệ Nương.
Dương Huệ Nương phòng khách, ngón tay chọt trán Khương Lê.
“Ta con đừng trêu chọc Tô Dao ? Con lắm, mặt bao nhiêu nàng mất mặt! Những lời con đều coi như gió thoảng qua tai ?!”
“Nào con trêu chọc nàng , rõ ràng là nàng trút giận lên con.” Khương Lê xoa trán, uất ức : “Tượng đất còn giận, huống chi con là tượng đất.”
TruyenLau.com
“Con tưởng con nghĩ gì ? Chẳng qua là vì Tô Dao mắng Hoắc Giác nên con mới cố ý nàng mất mặt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quả nhiên hiểu con ai bằng . Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Lê cũng chẳng chối cãi, đưa tay sờ mũi : “Chỉ là thấy việc bất bình tay tương trợ thôi mà. Ấy, , đừng giận, giận hại sức khỏe chẳng đáng .”
Khương Lê tiến lên xoa n.g.ự.c cho , Dương Huệ Nương liếc nàng một cái: “Tô Dao từ nhỏ chẳng ưa con, khi thì hủy dung nhan con, khi thì hủy hoại danh tiết con. Trước nó chỉ là nữ nhi nhà thường dân, chẳng sợ nó, nhưng giờ nó là quý nữ, là thiên kim tiểu thư nhà quan, chỉ cần mở miệng là thể khiến con rơi cảnh khốn cùng. Con gặp nó nên tránh càng xa càng . Đừng như , liều lĩnh như !”
TruyenLau.com
“Mẹ, hôm nay Tô Dao về Kinh thành . Người đừng lo lắng, thành Đồng An cách Kinh thành mười vạn tám ngàn dặm, dù nàng trả thù cũng chẳng trả thù con .” Khương Lê lay cánh tay Dương Huệ Nương nũng, đôi mắt to tròn như nai con, long lanh ướt át khiến mềm lòng.
Sắc mặt Dương Huệ Nương rốt cuộc cũng dịu , nhưng ngay đó bà như nghĩ đến điều gì, cau mày: “Còn một điều nữa con nhớ kỹ, đứa nhỏ Hoắc Giác đó sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi thành Đồng An.
Mẹ con thích nó, nhưng A Lê , nó phù hợp với con, con chớ chuyện thiêu lao đầu lửa.”
Khương Lê: “…”
Dương Huệ Nương dặn dò Khương Lê xong liền về quán rượu.
Khương Lê ngoan ngoãn về phòng, ghế mềm thêu thùa. Tháng sáu năm nay nàng sẽ cập kê, nhưng nữ công kém cỏi vô cùng.
Dương Huệ Nương sợ nàng nhà chồng chê , dạo gần đây thường xuyên giữ nàng ở nhà luyện tập may vá.
Khương Lê nghĩ đến lời Dương Huệ Nương , tâm tư bay lơ lửng, đầu ngón tay lập tức kim đ.â.m vài cái.
Nàng mút lấy giọt m.á.u đầu ngón tay, đặt cái khăn thêu dở xuống, xách theo một cái lồng nhỏ đựng bánh khoai từ nàng sáng nay, lén lút chuồn ngoài từ cửa hông.
Hôm nay Hoắc Giác đến thư viện, lúc chắc hẳn đang ở trong phòng chăm sóc Tô lão gia.
Khương Lê vòng cửa hông hiệu thuốc, khẽ gõ cửa, hỏi: “Hoắc Giác, ở đó ?”
Chờ một lát, cửa mới mở từ bên trong.
Thiếu niên hình cao lớn, thẳng tắp ở cửa, thần sắc nhàn nhạt, đôi mắt đen láy như mực, quanh năm lạnh lẽo như băng.
“Có chuyện gì?”
Khương Lê ngước mắt, ánh rơi khuôn mặt trắng nõn như ngọc của Hoắc Giác, tim đập thình thịch.
Nàng thích Hoắc Giác lâu .
Trước đây nàng ngại phận phu quân từ nhỏ của Hoắc Giác, luôn luôn vô thức tránh xa .
bây giờ Tô Dao , nàng … thể thử theo đuổi ?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.