Vừa lúc Thành Thái Đế bước vào chính điện, bách quan cùng các tân khoa Tiến sĩ đồng loạt đứng dậy, cung kính hành lễ.
“Vi thần tham kiến Hoàng thượng!”
Thành Thái Đế ôn hòa phất tay, mỉm cười nói: “Đều đứng dậy đi! Hôm nay quân thần cùng vui, không cần câu nệ!”
Kể từ khi đăng cơ, ông ta luôn nỗ lực xây dựng hình tượng một vị vua gần dân, hiền minh. Trên triều hiếm khi nổi giận, khi lui về hậu cung lại càng thêm bình dị gần gũi.
Trước đây, khi phế Thái tử còn là trữ quân, các đại thần trong triều thường khen ông ấy là bậc nhân quân, tương lai ắt sẽ là minh quân. Sau này, Thành Thái Đế đăng cơ, hai chữ “nhân hòa” liền gắn liền với ông ta.
Bách quan cũng vì thế mà quen với sự thân thiện của Thành Thái Đế. Ông ta đã nói không câu nệ thì quả thật không còn câu nệ nữa, ai nấy đều nâng chén rượu lên uống cạn.
Rượu quá ba tuần, những tân khoa Tiến sĩ tửu lượng kém đã sớm lảo đảo, ngồi cũng không vững. Còn những người tửu lượng khá hơn, ánh mắt cũng đã bắt đầu mơ màng.
Cũng đúng lúc này, Thành Thái Đế chậm rãi bước xuống khỏi long ỷ, mỉm cười nhìn lướt qua đám sĩ tử mới vào quan trường, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Hoắc Giác.
“Trẫm nghe Tông ái khanh tâu lên, chính Hoắc ái khanh ra tay cứu giúp nửa thành bá tánh đêm Nguyên tiêu. Công lao lớn như vậy, không thể không thưởng. Ngươi cứ nói với Trẫm, muốn được ban thưởng gì?”
Tuy rằng theo lệ các triều đại, sau khi thi Đình Tam đỉnh nguyên sẽ mặc định được vào Hàn Lâm Viện làm quan. Trạng nguyên giữ chức Tu soạn Lục phẩm, Bảng nhãn, và Thám hoa giữ chức Biên tu Thất phẩm.
Nhưng lúc này thánh chỉ vẫn chưa ban xuống, bất kể là Tam đỉnh nguyên hay những Tiến sĩ Nhị giáp, Tam giáp khác đều chưa chính thức có chức quan.
Thành Thái Đế lúc này gọi một tiếng thân thiết “Hoắc ái khanh” quả là đề cao Hoắc Giác, mơ hồ có thể thấy được sự thiện cảm của Hoàng Đế đối với vị tân khoa Trạng nguyên này.
Hoắc Giác vừa rồi bị rót không ít rượu, gương mặt trắng nõn phủ lên một tầng đỏ ửng, ánh mắt cũng có chút mơ màng. Hắn lắc đầu, đứng dậy, tựa hồ đang cố gắng chống lại cơn say, chậm rãi đáp: “Thần, quả thật có một việc muốn cầu xin.”
Lời này vừa nói ra, đừng nói Hoàng Đế, ngay cả mấy vị quyền hoạn trọng thần bên cạnh Hoàng Đế cũng đều nhìn về phía vị tân khoa Trạng nguyên này.
Tông Khuê ngồi bên cạnh Hoắc Giác lặng lẽ đá hắn một cái, sợ hắn trong lúc say khướt nói ra điều gì bất kính.
Quả thật ngươi cứu nửa thành bá tánh, đúng là có công lao.
Nhưng khi Hoàng Đế hỏi ngươi muốn ban thưởng gì, người khôn ngoan sẽ nói những lời đại loại như “Vì Hoàng thượng phân ưu, là bổn phận của thần”.
Nào có ai lại thẳng thắn mở miệng xin ban thưởng? Nếu thật sự mở miệng, nói thật, cho dù Hoàng thượng có ban thưởng thật, cũng là ban thưởng một cách miễn cưỡng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Triệu Bảo Anh hầu hạ Thành Thái Đế nhiều năm, rất hiểu vị Hoàng Đế ngoài mặt một đằng, trong lòng một nẻo này.
Nếu vị tân khoa Trạng nguyên này thật sự xin ban thưởng, e rằng con đường làm quan sau này cũng đến đây là cùng.
Triệu Bảo Anh tay cầm phất trần khẽ động, đang định mở miệng, bỗng nghe vị Trạng nguyên lang gắng gượng cơn say, nói: “Thần khẩn cầu Hoàng thượng cho phép thần vào Đô sát viện, để tận sức cống hiến cho Hoàng thượng như một kẻ bầy tôi trung thành!”
Triệu Bảo Anh nghe vậy liền ngẩng phắt đầu lên, chỉ thấy vị thiếu niên lang mày thanh mục tú này, hai mắt sáng ngời, vẻ mặt khát khao, rõ ràng là một người mang trong mình lý tưởng, hận không thể trở thành một vị danh thần lưu danh thiên cổ.
TruyenLau.com
Bàn tay đang giơ lên của Triệu Bảo Anh lại từ từ hạ xuống. Cả đại điện yến tiệc của Lễ Bộ bỗng chốc im lặng.
Các đại thần đã lăn lộn trong quan trường lâu năm đều có thể khống chế được sắc mặt của mình, không để lộ ra chút kinh ngạc nào.
Nhưng những Tiến sĩ kia, ai nấy đều trợn tròn mắt, ngay cả Tông Khuê cũng bị lời nói của Hoắc Giác làm cho kinh ngạc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người ta nói không phải thi đỗ Tiến sĩ thì không vào được Hàn Lâm Viện, không vào được Hàn Lâm Viện thì không thể vào Nội Các. Các vị Các lão của triều Đại Chu đều xuất thân từ Hàn Lâm Viện, cho nên Hàn Lâm Viện là nơi làm quan đầu tiên mà các tân khoa Tiến sĩ lựa chọn.
Biết bao nhiêu sĩ tử Nhị giáp, Tam giáp chen lấn xô đẩy để được vào Hàn Lâm Viện nhậm chức.
Vốn dĩ Hoắc Giác là Trạng nguyên, vào Hàn Lâm Viện là chuyện chắc chắn, lại còn là chức Tu soạn Lục phẩm. Ở Hàn Lâm Viện ba năm năm năm, sau đó đi nơi khác tích lũy công trạng, con đường làm quan của hắn không thể nói là không rộng mở.
Hơn nữa, hắn không muốn vào Hàn Lâm Viện, muốn đi nơi khác cũng được. Lại Bộ, Hình Bộ, Hộ Bộ đều là những nha môn nắm giữ thực quyền, đi những nơi này rèn luyện cũng là lựa chọn không tồi.
Sao lại muốn đi Đô sát viện?
Đô sát viện là nơi tập hợp những ngôn quan cả ngày nhàn rỗi, suốt ngày chỉ chăm chăm vào những chuyện vặt vãnh để tố người này người kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những ngôn quan này đều tự cho mình là thanh liêm. Không kết bè kết phái, chỉ một lòng một dạ làm tai mắt của Hoàng thượng, luôn thay Hoàng thượng giám sát các quan lại trong triều. Nếu Hoàng thượng không nghe, còn có thể đập đầu vào cột trong điện Kim Loan c.h.ế.t cho mà xem.
Thành Thái Đế thật sự không thích những ngôn quan này. Ông ta muốn làm một vị vua khoan dung nhân hậu, muốn chính trị trong sạch, quân thần hòa thuận, đương nhiên không thích có một đám người suốt ngày ở trước mặt ông ta kêu gào, làm cho triều đình rối ren.
Hơn nữa, bảy năm trước, có người đập đầu vào trống Đăng Văn, từng câu từng chữ đều chỉ trích ông ta g.i.ế.c huynh g.i.ế.c cha đoạt ngôi. Vũng m.á.u chói mắt đó từ ngày hôm ấy đã trở thành một cái gai trong lòng ông ta.
Tuy nhiên, hai năm nay, cùng với bệnh về mắt ngày càng nặng, Thành Thái Đế đối với các Ngự sử của Đô sát viện dần dần có chút thay đổi.
Thủ phụ Lăng Duệ là công thần phò tá Thành Thái Đế lên ngôi, nhớ đến công lao của ông ta, Thành Thái Đế đối xử với ông ta luôn khoan dung.
Nhưng những năm gần đây, dã tâm của ông ta ngày càng lớn, hiện giờ nửa triều đình đều là người của ông ta.
Mà Đô sát viện lại tố cáo các quan lại thuộc phe cánh của Thủ phụ nhiều nhất. Mấy ngày trước còn trực tiếp lật đổ Phủ doãn phủ Thuận Thiên, thay bằng Huyện lệnh Lâm An là Tông Úc.
Vị Phủ doãn phủ Thuận Thiên bị bãi chức kia tuy rằng che giấu rất kỹ, nhưng Thành Thái Đế biết đó là người của Lăng Duệ.
Vị Trạng nguyên lang trước mắt này chưa đến hai mươi tuổi, cương trực công chính, lại đầy chính khí, đúng là hình mẫu của một ngôn quan.
Thành Thái Đế nhìn Hoắc Giác, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt ôn hòa cụp xuống, mỉm cười nói: “Trẫm cho phép.”
***
Yến tiệc Ân vinh từ giờ Ngọ kéo dài đến tận khi trăng lên cành liễu mới kết thúc.
Thành Thái Đế đã sớm rời khỏi Lễ Bộ, hồi cung. Trước khi đi, còn đặc biệt để lại Triệu Bảo Anh, bảo ông ấy đích thân đưa vị Trạng nguyên lang say khướt về phủ, để tỏ lòng ân sủng.
Khi ra khỏi cổng nha môn Lễ Bộ, bước chân Hoắc Giác đã loạng choạng, Triệu Bảo Anh vững vàng đỡ lấy hắn, mỉm cười nói: “Hoắc đại nhân cẩn thận dưới chân.”
Tiết Vô Vấn vừa bước ra khỏi cổng nha môn liền thấy cảnh này, khóe miệng không nhịn được giật giật.
Tên tiểu tử này ở Văn Oanh các cùng hắn ta uống rượu mấy lần, lần nào chẳng uống nhiều hơn tối nay? Vậy mà chưa từng thấy hắn say lần nào, hôm nay lại còn ra vẻ say lắm.
Tiết Vô Vấn vừa nghĩ vừa bước xuống bậc thang, quay người lại liền thấy một bóng người ẩn trong màn đêm. Người đó đầu đội kim quan, mặc quan phục, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào cỗ xe ngựa đang khuất dần, trong mắt như có lửa giận thiêu đốt.
Tiết Vô Vấn nhanh chóng nhận ra người này chính là Thế tử phủ Định Viễn Hầu, Tuyên Nghị.
Hắn ta khẽ cau mày, bước lên xe, suy nghĩ xem có nên bảo Ám Nhất đi báo cho Hoắc Giác hay không. Nhưng nghĩ lại, mắt nhìn của tiểu tử kia chẳng kém gì hắn ta, lúc nãy ở yến tiệc sao có thể không chú ý tới Tuyên Nghị chứ?
E là đã sớm để ý, chỉ là không biểu lộ ra ngoài mà thôi.
Ám Nhất ở phía trước thấy Thế tử nhà mình vẫn chưa lên tiếng, len lén ngó đầu vào, nhỏ giọng hỏi: “Thế tử, có phải muốn về phủ Quốc Công không ạ?”
Tiết Vô Vấn nhàn nhạt “Ừ“ một tiếng, tiểu tổ tông nhà hắn ta còn đang đợi hắn ta về bẩm báo tình hình yến tiệc Ân vinh hôm nay. Vẫn nên về sớm một chút, kẻo cả đêm nàng ấy lại ngủ không yên giấc.
Bánh xe lăn bánh, mười mấy cỗ xe ngựa trong tiếng vó câu “cộp cộp” biến mất trong màn đêm.
Định Viễn Hầu cùng Binh bộ Thượng thư Hồ Đề cười nói vui vẻ từ trong bước ra, thấy đứa con trai không ra gì của mình cứ như khúc gỗ đứng chôn chân ở cửa, cũng chẳng biết lấy lòng cha vợ tương lai, tức đến nghẹn lời.
Lên xe ngựa, ông ta chau mày dựng ngược, hừ lạnh một tiếng, nói: “Cả ngày nay con cứ hồn xiêu phách lạc, lại bị trúng tà rồi sao?”
Thần sắc Tuyên Nghị lạnh lùng, im lặng ngồi trên ghế dựa êm ái, không để ý đến lời Định Viễn Hầu nói.
Định Viễn Hầu thấy vậy, tức đến nỗi không chỉ lông mày dựng ngược, mà cả râu ria cũng dựng đứng lên.
“Nay con đang nhậm chức ở Binh Bộ, có thể kết thân với Hồ đại nhân, đối với quan lộ tương lai của con rất có lợi. Hồ đại nhân là phu quân của biểu muội Lăng Thủ phụ, dựa vào Hồ đại nhân cũng đồng nghĩa với việc dựa vào Lăng Thủ phụ. A Nghị, con là Thế tử phủ Định Viễn Hầu, tương lai phủ Định Viễn Hầu phải dựa vào con chấn hưng!”
Định Viễn Hầu nói đến đây không tự chủ được vỗ vỗ chân trái bị thương.
Thời trẻ ông ta bị thương trên chiến trường, một chân trái gần như bị phế. Phủ Định Viễn Hầu vốn đã ngày càng suy thoái, sau khi ông ta thành phế nhân, thanh danh của
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.