Ngay khi tiếng của Đào Bích dứt, chiếc ghế trong phòng kề phát tiếng “xoàn xoạt” khi đẩy , đó là tiếng bước chân chậm rãi tiến gần.
Đào Bích hoảng hốt bò dậy, như một con ruồi mất đầu chạy giữa tuyết lớn, như thể ma quỷ đang đuổi theo phía nàng .
Đào Chu ngủ cùng một phòng với Đào Bích. Ban đầu ngủ , nhưng ngủ một lúc thì thấy tiếng cửa phòng “bịch” một tiếng ai đó đẩy mạnh mở , khiến nàng giật bật dậy.
Trong bóng tối, Đào Bích run rẩy đóng cửa , nhỏ với Đào Chu: “Đào Chu, sắp c.h.ế.t .”
Đào Chu nghĩ đến điều gì, mi mắt giật mạnh, vội vàng xuống giường thắp đèn lên, khi thấy bộ xiêm y mỏng manh đến thể mỏng hơn Đào Bích, nàng gì, trong lòng bừng lên một ngọn lửa giận dữ.
“Sao thế? Gặp đá chắn đường ? Có phát hiện công tử chẳng ham mê sắc dục, thậm chí còn chẳng thèm cô một cái?” Đào Chu độc địa : “Lén lút quyến rũ nam nhân của chủ tử, cô c.h.ế.t cũng là đáng đời!”
Đào Bích mất hồn mất vía mặc cho nàng mắng, hai chân run rẩy như mắc bệnh sốt rét, trong đầu vẫn còn đọng ánh mắt Hoắc Giác .
Ánh mắt hề chút độ ấm nào, mang theo sát ý nhàn nhạt.
Sau khi phòng, nàng thậm chí còn kịp tiến đến gần , kịp cởi y phục mặt , vai đột nhiên đau nhói, đó thể động đậy nữa.
Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, nhưng nam tử đó như đang trong bóng tối u ám, ánh sáng dù sáng đến mấy cũng thể chiếu sáng .
Hắn ghế bành, lặng lẽ nàng , hồi lâu mới dậy chậm rãi bước đến gần.
“Nàng tin tưởng ngươi.”
“Ngươi sẽ tổn thương nàng ?”
Giọng của nhẹ, rõ ràng chút cảm xúc nào trong đó, thậm chí khuôn mặt khiến nàng mê đắm cũng biểu cảm gì.
Đào Bích cảm thấy sợ hãi một cách vô cớ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Là thực sự sợ hãi, Hoắc công tử như khác với mà nàng thường thấy.
Người nàng thấy là một công tử dịu dàng mà chu đáo săn sóc mặt phu nhân, nam tử mắt , trong mắt im lìm chút ánh sáng, ánh mắt khó đoán, như một bước từ nơi ngục tối sâu thẳm nhất.
Hoắc Giác dừng bước cách nàng hai ba bước, Đào Bích liếc thấy bàn tay thon dài xương xương của vẫn luôn nắm một cây bút lông, ngón trỏ và ngón cái chồng lên , vuốt ve đầu bút mềm mại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chưa kịp nghĩ vì cầm cây bút đó, khoảnh khắc tiếp theo, đầu bút mài nhẵn nhẹ nhàng chạm một điểm cổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tất cả m.á.u trong cơ thể như đông cứng trong một khoảnh khắc, tiếp đó, khí càng lúc càng loãng, mặt Đào Bích dần dần đỏ lên, môi dần dần tím tái, khuôn mặt xinh lộ rõ vẻ sợ hãi và khẩn cầu sâu sắc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
vị công tử đối diện chẳng hề thương hoa tiếc ngọc, đôi mắt đen láy vẫn như cũ, một gợn sóng.
Thời gian trôi qua từng thở một.
Ngay khi Đào Bích tưởng sắp chết, đột nhiên rút tay , cây bút lông “vụt” một tiếng ném góc phòng.
Đào Bích run rẩy quỳ xuống đất.
Hoắc Giác hạ mắt Đào Bích đang co rúm , chậm rãi : “Những kẻ nàng đau lòng, đều chết, ngươi nên mừng vì ngươi vẫn từng nàng đau lòng.”
“Bây giờ, mang đồ đạc của ngươi, cút .”
***
Nữ tử chạy trốn c.h.ế.t khoác voan mỏng quanh , dáng yểu điệu, xuất hiện ở đây trong đêm hôm khuya khoắt như , còn thể vì cái gì?
Ngoài hành lang, Khương Lê ngẩn hồi lâu, cho đến khi cả Hoắc Giác ôm ngang hông phòng mới hồn.
Đèn trong phòng kề sáng, Khương Lê ánh sáng cho chói mắt nhắm mắt , khi mở mắt , đùi , mặt đối mặt với .
Hoắc Giác dùng sức bọc lấy bàn tay nhỏ bé đang run lên vì lạnh của nàng, đặt lên miệng thổi ấm, dịu dàng hỏi: “Sao ngủ?”
Có lẽ gió tuyết bên ngoài lạnh, Khương Lê khẽ co rúm , nhỏ: “Không ngủ .”
Thiếu nữ trong lòng buông xõa mái tóc đen mượt, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay lạnh đến còn chút máu, hàng mi dày khẽ cụp xuống, tạo thành một mảng bóng râm mắt.
Tâm sự của nàng luôn dễ đoán.
Hoắc Giác chăm chú một lúc, nhẹ nhàng nắm lấy cằm nhỏ của nàng, buộc nàng ngước mắt lên, : “Vừa đụng nàng , ngay cả góc áo cũng chạm đến.”
Mi mắt Khương Lê khẽ run, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của , mấp máy môi : “Ta đụng nàng .”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.