Người chen chúc bên ngoài cổng thành càng lúc càng đông. Tiết Vô Vấn xuống xe thấy Hoắc Giác ở một bên.
Công tử với vóc dáng cao ráo, đầu đội ngọc quan, thể như ngọc, thẳng như gốc tùng trong gió tuyết.
Hai chỉ một cái vội chỗ khác, Tiết Vô Vấn gọi một viên Cẩm Y Vệ xa đó, : “Tôn Nghị, ngươi với Tô ma ma ở Ngọc Kinh lâu một tiếng, tối nay sẽ đến đó uống rượu, bảo bà giữ cho một phòng riêng, là Văn Oanh các.”
Tôn Nghị cung kính đáp một tiếng, nhanh chóng biến mất cổng thành.
Sau khi với Tôn Nghị, Tiết Vô Vấn thẳng đến cổng thành cho phép đoàn của Hoắc Giác qua.
Vì là chỉ huy Cẩm Y Vệ, Thế tử của Định Quốc Công địa vị cao quý, là một đại hồng nhân(*) yêu quý ngự tiền, tất nhiên những tiểu tướng canh thành cũng dám gì, thậm chí cần xem văn điệp thông quan cho thành.
(*) Đại hồng nhân (大红人): yêu quý, tâm phúc của bề .
Khương Lê ngờ việc thành thuận lợi như , nhiều xe ngựa xếp hàng phía vẫn còn đang kẹt ở cổng thành, nàng vén rèm thì thấy trong đó thiếu những cỗ xe sang trọng, chắc hẳn là của những nhà địa vị trong Thịnh Kinh.
Những nhà đều ngoan ngoãn chờ đợi, trong khi họ ưu tiên thành , thể thấy vị Thế tử Định Quốc Công chắc chắn địa vị cao ở Thịnh Kinh.
Nàng nhịn hỏi Đào Chu: “Có Tiết Thế tử ở Thịnh Kinh… đáng gờm ?”
Đào Chu ngạc nhiên Khương Lê một cái, Thế tử gia nhà nàng tất nhiên là cực kỳ đáng gờm, khi xưa dẫn quân đánh trận ở Túc Châu
dân địa phương lén gọi là “Sát thần”.
Sau đó vì , Thế tử đột nhiên rời khỏi Túc Châu, tự ở Thịnh Kinh Cẩm Y Vệ, chỉ mất đầy sáu năm leo lên vị trí Chỉ huy sử.
Trong cả Thịnh Kinh , ngoài vị ở trong cung , dường như từng thấy Thế tử sợ ai cả.
Đào Chu gật đầu, kể nhiều sự tích của Tiết Vô Vấn, vốn định kể cho Khương Lê về uy phong của phủ Định Quốc Công, nhưng ngờ khi xong, Khương Lê tỏ đăm chiêu.
“Vị Thế tử gia chắc nhiều gả cho ngài nhỉ, ngài hôn phối ? Người như ngài , hẳn là thành chắc cũng là tiểu thư của gia đình dòng dõi cực cao?”
A tỷ là của Tiết Thế tử, Tiết Thế tử càng đáng gờm càng , ít nhất cũng thể bảo vệ a tỷ. địa vị cao quý và năng lực như , e rằng cưới thê tử cũng là cực kỳ đáng gờm.
Khương Lê Vệ Xuân chịu ấm ức. Đào Chu những chuyện .
Đừng thấy Thế tử luôn mang vẻ mặt tươi , thực quản lý nghiêm khắc, bọn họ hầu hạ trong phủ từng dám dò hỏi chuyện riêng của chủ tử.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
thấy Khương Lê cau mày, Đào Chu đành lòng để nàng lo lắng quá mức, bèn an ủi: “Phu nhân yên tâm, Thế tử đối xử với Ngụy di nương , chắc chắn sẽ để phu nhân Thế tử tương lai bắt nạt Ngụy di nương .”
Khương Lê cụp mắt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Làm thì luôn ăn khép nép, hầu hạ phu quân, hầu hạ chủ mẫu, thể sống ?
Trong mắt Khương Lê, Vệ Xuân giống như vầng trăng sáng trời , cao quý thánh khiết, như nên chịu sống dồn nén như thế.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu Hoắc Giác thể thi đỗ Trạng nguyên Bảng nhãn Thám hoa, may a tỷ ở phủ Quốc Công cũng thể chút khí thế. Đến khi rời khỏi phủ Quốc Công, cũng thể Trạng nguyên chỗ dựa cho tỷ .
Nghĩ đến đây, Khương Lê nắm chặt tay, thầm quyết tâm: từ ngày mai, nàng sẽ thúc giục Hoắc Giác chăm chỉ ôn tập chuẩn thi cử, phấn đấu thi đỗ Trạng nguyên trở về.
Website TruyenLau.com
***
Vào cổng thành, xe ngựa thong thả di chuyển đường phố, hai khắc mới dừng cửa một tứ hợp viện ba sân ở phố Vĩnh Phúc.
Khương Lê xuống xe thấy Hoắc Giác đang ở cổng ngoài, lặng lẽ ngắm hai chữ “Hoắc phủ” biển. Mặc dù vẻ mặt vẫn bình thản như thường, nhưng Khương Lê trông thấy, vẫn chút xót xa trong lòng.
Nàng dừng một chút, bước lên phía , nhẹ nhàng nắm tay , nở một nụ rạng rỡ : “Từ nay về đây sẽ là nhà của chúng ở Thịnh Kinh.”
Hoắc Giác ngạc nhiên, một lúc mới nắm tay Khương Lê, đáp một tiếng: “Sau sẽ đổi cho nàng một căn nhà lớn hơn.”
Khương Lê vội : “Ta thấy căn nhà . Ở Thịnh Kinh khó nhà to, một tứ hợp viện lớn thế mãn nguyện .”
Tứ hợp viện mắt to hơn căn nhà họ từng ở ở thành Đồng An, cũng khí thế hơn nhiều. Ở Thịnh Kinh tấc đất tấc vàng thế , để một tứ hợp viện như , sợ là tốn ít bạc.
Khương Lê Hoắc Giác lo lắng về tiền bạc, chỉ mong yên tâm chuẩn thi cử, suy nghĩ một lát : “Nếu ở nhà to, đợi kiếm bạc, chúng sẽ đổi .”
Hoắc Giác cúi đầu nàng, mỉm , định “”, thì thấy từ cổng thùy hoa truyền đến một giọng giận dữ.
“Phủ Định Quốc Công các ngươi thế? Lừa đến Thịnh Kinh, giam cầm ở đây, còn vương pháp ? Có tin đến phủ Thuận Thiên tố cáo các ngươi ? Ta cho các ngươi , đừng tưởng quan to thì thể bắt nạt khác! Cùng lắm thì lão già sẽ sống mái một phen với các ngươi!”
Khương Lê giật giọng đầy khí thế từ bên trong, vội Hoắc Giác.
Chỉ thấy Hoắc Giác khẽ nhướn mày, nắm tay nàng an ủi, dắt nàng qua cổng thùy hoa, sân.
Chỉ thấy bên hành lang một cụ già tóc bạc nhưng sắc mặt vẫn hồng hào đang đó, cụ già đang chỉ một hộ vệ mắng, thoáng thấy , định chuyển đối tượng tiếp tục mắng.
khi rõ mặt Hoắc Giác thì sững , bàn tay đang giơ lên giữa trung cứng đờ tại chỗ.
Không lâu , khi Vệ Xuân cởi mũ che xuống, Đồng ma ma dìu nhà, cánh tay đang giơ lên của ông mới từ từ hạ xuống, khuôn mặt vốn đang giận dữ lập tức trở nên đầy xúc động.
Khương Lê cụ già đang xúc động , nghĩ rằng ông lão hẳn là quen của Hoắc Giác và Vệ Xuân.
Quả nhiên, ngay đó, chỉ thấy Vệ Xuân Phương Tự Đồng, hành lễ, : “Phương thần y, lâu ngày gặp.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.