Từ nhỏ Khương Lê cha bảo vệ cẩn thận, khi cha nàng mất, Dương Huệ Nương càng trở nên hung dữ khó tính, chịu thiệt thòi chút nào.
Người ngoài đều Dương Huệ Nương vì mất trượng phu mà tính tình đổi.
Khương Lê , nàng đều là để bảo vệ nàng và A Lệnh.
May mắn là hàng xóm láng giềng ở phố Chu Phúc đều là , từ nhỏ đến lớn, nàng chỉ chịu thiệt thòi một chút từ Tô Dao. Sau đó là rơi xuống nước, nhưng khi khỏi bệnh, Tiết Chân cũng biến mất khỏi tầm mắt nàng.
Trong mắt Khương Lê, đa đời đều lương thiện và đáng tin.
Nàng bao giờ nghĩ rằng, luôn khiến và chăm sóc tỉ mỉ cho , chớp mắt một cái quyến rũ phu quân của .
Nàng khỏi nghĩ, nếu Đào Bích của phủ Định Quốc Công, mà là kẻ thù của Hoắc Giác và Vệ Xuân phái đến, nếu nàng leo lên giường, mà là g.i.ế.c Hoắc Giác, thì đêm qua chừng Hoắc Giác rơi tình cảnh nguy hiểm.
Khương Lê lờ mờ cảm thấy, lẽ lai lịch của Hoắc Giác và Vệ Xuân là điều thể để ngoài , nếu để ngoài , thể sẽ đưa tới tai họa.
Nếu hãm hại Hoắc Giác, lợi dụng bên cạnh nàng tay, thì tật quá dễ tin của nàng sẽ hại Hoắc Giác.
Vệ Xuân thấy sắc mặt tiểu cô nương khi đỏ khi trắng, khỏi mỉm , vẫy tay bảo những hầu hạ bên cạnh lui , chỉ để Đồng ma ma trong phòng.
“Muội xuống , cho a tỷ thấy sai ở .”
Khương Lê nhận cốc ướp hoa Đồng ma ma đưa tới, nhấp một ngụm nhỏ, bèn tuôn hết những suy nghĩ trong lòng như đổ đậu.
Vệ Xuân ngờ Khương Lê vòng vo một hồi, cuối cùng là tự trách khiến Hoắc Giác rơi nguy hiểm đáng .
Tấm lòng chân thành luôn hướng về của tiểu cô nương , thật sự hiếm .
“A Lê thể điểm , a tỷ vui. cũng cần tự trách quá, là ai cũng sẽ phạm sai lầm, ngay cả a tỷ và A Giác, đây cũng từng phạm nhiều sai lầm.” Vệ Xuân nắm tay Khương Lê, dịu dàng : “Nếu ngại, a tỷ sẽ kể cho những bài học a tỷ trải qua, để bớt vài đường vòng.”
Làm Khương Lê thể ngại, lắc đầu như trống bỏi: “Sao A Lê thể ngại ? Nếu a tỷ chê A Lê ngốc nghếch, ngày nào cũng sẽ đến học từ a tỷ.”
Vệ Xuân và Đồng ma ma thấy Khương Lê một phút khi bước còn đang sa sút tinh thần, vô thức đều lên. TruyenLau
Khương Lê ở chỗ Vệ Xuân một cái là cả canh giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi ngoài, Đào Chu tiến lên khoác áo choàng cho nàng, đưa lò sưởi tay mới hâm nóng cho nàng, đó cẩn thận quan sát sắc mặt Khương Lê, một lát mới thấp giọng : “Phu nhân là chủ tử , là Đào Bích quý trọng.”
Nghe thấy lời , Khương Lê lên tiếng, chỉ tuyết rơi càng lúc càng lớn, một câu: “Đi thôi, em theo xem Đào Bích.” TruyenLau
***
Trời còn sáng Hoắc Giác ngoài, cho roi thúc ngựa đưa một bức thư đến trại Bạch Thủy, đó đến viện của Tô Thế Thanh, xác định sức khỏe Tô Thế Thanh định mới lôi Triệu Khiển từ đệm ấm dậy, cùng trở về.
Triệu Khiển theo , ngáp mệt mỏi : “Ôi, Hoắc Giải nguyên, trong những ngày đó thiếu nữ lạnh đau bụng, đó là chuyện bình thường, uống mấy thang thuốc là khỏi, thật cần hoảng hốt như .”
Hoắc Giác một cái lạnh nhạt, Triệu Khiển như , đầy bụng lời càu nhàu lập tức nghẹn trong cổ họng.
Nói cũng kỳ lạ, từ nhỏ chẳng sợ trời chẳng sợ đất, cũng chỉ một Tiết Vô Vấn thể khiến tâm phục khẩu phục mà theo. TruyenLau.com
ở thành Đồng An mấy tháng, khi lĩnh giáo thấu đáo thủ đoạn của Hoắc Giác, trong lòng thêm một để sợ.
Triệu Khiển chằm chằm bóng lưng Hoắc Giác, trong lòng lẩm bẩm: Người thì quang minh lạc, nhưng thực chất trong lòng đen tối, thủ đoạn tàn nhẫn, tâm địa hiểm ác, thật lo lắng cho vị Khương nương tử gả cho .
Mặc dù càu nhàu trong lòng, nhưng đến nơi, vẫn đàng hoàng bắt mạch cho Khương Lê, châm cứu kê mấy thang thuốc, còn tự nấu xong mới rời .
Khương Lê cảm thấy chỉ đau bụng một chút mà khiến vất vả như thật là ngượng ngùng.
Đêm qua nàng ngoài lạnh, ban đêm đau bụng đến mức ngay cả túi sưởi cũng tác dụng. May mà Hoắc Giác vẫn luôn dùng tay ấp cho nàng, tay ấm, ấm đó như thể thấm bụng , chẳng bao lâu giúp nàng giảm bớt cơn đau.
Lúc nửa đêm ngủ yên , sáng nay thức dậy còn đau lắm, nhưng ngờ, sáng sớm tìm Triệu đại phu.
“Lần cần như , chỉ đau một chút thôi.” Khương Lê uống xong thuốc, cả cuộn tròn trong lòng Hoắc Giác, khép hờ mắt .
Hoắc Giác nhét một miếng mứt hoa quả miệng nàng, thấp giọng : “Ngày mai lên đường, nhân hôm nay uống thêm mấy thang thuốc, mấy ngày sẽ khó chịu nữa.”
Khương Lê cắn miếng mứt hạnh ngọt trong miệng, khóe môi tự chủ cong lên.
Hắn đối xử với nàng thật , từ khi thành đến nay, thực sự giống như ngày nào cũng ngâm trong hũ mật .
Cũng khó trách Đào Bích thấy , sẽ nảy sinh tâm tư. Nghĩ đến Đào Bích, Khương Lê khỏi thở dài.
Hôm nay nàng từ chỗ a tỷ , cho Đào Bích về phòng dưỡng bệnh. Nàng quỳ trong tuyết hơn một canh giờ, bệnh vài ngày là điều tránh khỏi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.