Khương Lê tay nắm chặt hai túi thơm, thở hổn hển nói với Hoắc Giác:
“A tỷ sai Ám Nhất đưa túi thơm đến, nói là túi thơm chuẩn bị cho chàng có công dụng giúp tỉnh táo, nên ta vội vàng mang đến cho chàng.”
Có lẽ vì chạy vội quá nên hai má tiểu nương tử ửng hồng, một lọn tóc mai còn dính bên má, đôi mắt nai ươn ướt tròn xoe ánh lên ý cười đắc ý.
Hoắc Giác không cần nghĩ cũng biết vừa rồi Khương Lê nhất định là lén mẹ chạy đến, không khỏi thấy buồn cười, tiểu nương tử của hắn chạy trông như con nai nhỏ trong rừng núi.
Trước đây từng nghe Trương Oanh Oanh kể, khi họ ở núi Thanh Đồng bị heo rừng đuổi, Khương Lê chạy nhanh như nai con, sau đó còn lăn xuống sườn núi, cả người đầy thương tích trở về phố Chu Phúc.
Lúc đó hắn tưởng nàng bị người ta ức hiếp, trong lòng rất tức giận, ai ngờ tiểu cô nương lại xấu hổ, ấp úng nói là bị heo đuổi.
Hoắc Giác đưa tay vén lọn tóc đen trên má nàng ra sau tai, nói: “Nếu a tỷ đưa túi thơm đến, mẹ đương nhiên sẽ không ngăn cản nàng đưa đến thư phòng. Lần sau đừng chạy nhanh quá, kẻo lại ngã.”
Khương Lê hoàn toàn quên mất chuyện trước đây bị heo rừng đuổi, bộ dạng chật vật còn bị Hoắc Giác nhìn thấy, trong lòng còn nghĩ nàng rất nhanh nhẹn, nào có ngã bao giờ.
“Không phải vì ta muốn nhanh chóng đưa túi thơm cho chàng sao?”
Nàng hờn dỗi, đưa tay muốn rút túi thơm bên hông hắn, túi thơm đó là nàng làm cho hắn mấy tháng trước, vân mây như ý thêu trên đó méo mó, còn sờn cả mép, cũng nên thay rồi, vừa hay thay bằng cái a tỷ làm.
Nhưng tay nàng còn chưa chạm vào túi thơm cũ, Hoắc Giác đã giữ tay nàng lại, nói: “Không cần thay, cùng đeo hai túi thơm là được.”
Hoắc Giác trân trọng túi thơm nàng làm như vậy, trong lòng Khương Lê rất vui.
Ban đầu còn nghĩ túi thơm của nàng đã cũ, làm cũng không được đẹp mắt, hắn cũng không cần thiết phải tiếp tục đeo. Nhưng lúc này thấy hắn trân trọng như vậy thì nàng thuận theo ý hắn, không lấy xuống nữa.
Nghĩ lại cũng phải, đồ nàng làm tuy không đẹp lắm, nhưng độc nhất vô nhị trên đời, không biết đã chọc bao nhiêu lần vào ngón tay mới làm xong, Hoắc Giác vốn nên trân trọng.
Khương Lê ngước mắt, cười nói: “Vậy thì cùng đeo cả hai.” Nói xong thì đeo túi thơm Vệ Xuân làm cho hắn.
Hoắc Giác để mặc nàng hứng thú đeo túi thơm cho mình, đợi đeo xong mới nắm tay nàng, dịu dàng hỏi: “Hôm qua có phải ngủ không ngon không?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mí mắt dưới mỏng manh của tiểu nương tử hiện lên quầng thâm, vừa nhìn là biết ngủ không ngon.
Khương Lê gật đầu, đêm qua mẹ bảo Hoắc Giác dọn ra phòng ngoài ngủ, tiểu phu thê sau khi thành thân hầu như ngày nào cũng ngủ cùng nhau, đột nhiên chia phòng, thật sự có chút không quen.
Website TruyenLau.com
Nhưng Khương Lê cũng biết lúc này là thời điểm mấu chốt của Hoắc Giác, theo lời Dương Huệ Nương nói là phải dồn hết tinh thần vào việc ứng thí, đừng để chuyện khác làm rối loạn tâm trí.
Vì vậy, dù không nỡ, nàng vẫn ngoan ngoãn không đến thư phòng tìm Hoắc Giác.
Hoắc Giác bóp nhẹ đầu ngón tay tiểu nương tử, nói: “Ta cũng ngủ không ngon.”
Khương Lê vừa nghe, vội vàng nhìn mắt hắn, quả nhiên thấy dưới mắt hắn cũng giống nàng, thêm hai quầng thâm.
TruyenLau
“Vậy phải làm sao? Hay là, ta đi nói với mẹ một tiếng, để chàng về phòng chính ngủ?”
Khương Lê nghĩ nên nói với Dương Huệ Nương như thế nào, mẹ luôn sợ nàng sẽ ảnh hưởng đến Hoắc Giác. Nhưng rõ ràng là nàng không ở đó, hắn mới thật sự bị ảnh hưởng, ngủ cũng không yên giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không cần nói với mẹ, khi ban đêm tắt đèn rồi thì nàng bảo Đào Chu, Vân Chu ở trong phòng canh chừng, sau đó đến phòng ngoài tìm ta là được.” Ánh mắt Hoắc Giác rất sâu, đen thăm thẳm, nhưng giọng nói lại mang theo chút ý dụ dỗ, như thợ săn lão luyện đang dụ dỗ một con thú nhỏ ngây thơ.
Vậy là, tối nay Hoắc Giác muốn nàng đến phòng ngoài ngủ cùng hắn sao?
Không biết vì sao, Khương Lê bị ánh mắt hắn nhìn mà tim đập thình thịch, đôi tai nhỏ nhắn không biết từ lúc nào đã đỏ bừng.
Tiểu nương tử thật sự không có tâm kế gì, da mặt cũng mỏng, mơ hồ đoán được ý tứ sâu xa trong lời Hoắc Giác, nhưng lại không dám nói rõ, chỉ ậm ừ nói: “Mẹ nói chàng phải dồn hết tinh thần vào việc ứng thí.”
Hoắc Giác nhéo nhéo tay Khương Lê, hạ giọng nói: “Nhưng Khương Lê không ở bên cạnh ta, ta nhắm mắt không được.”
Lời này của hắn khiến lòng Khương Lê mềm nhũn, nghĩ hắn không ngủ được thì nào còn tinh thần gì nữa? Thà, thà để hắn ngủ một giấc cho yên ổn.
Nghĩ vậy, Khương Lê rủ mắt, nhìn bàn tay thon dài của hắn đang nắm tay mình, khẽ “Ừm” một tiếng.
***
Đêm xuống, phòng chính thường không lưu lại ai qua đêm, nhưng vì Hoắc Giác đã ở tạm phòng ngoài, Đào Chu và Vân Chu chủ động ở lại phòng chính hầu hạ.
Ban đêm sau khi tắm rửa xong, Khương Lê nhìn họ, ấp úng nói: “Đêm nay ta sang phòng ngoài ngủ, các ngươi cứ coi như ta đêm nay vẫn ngủ ở đây, đừng để mẹ ta biết.”
Khi phu nhân nhà mình nói lời này, mặt đỏ bừng, Đào Chu biết ban ngày phu nhân đã đến thư phòng một chuyến, suy nghĩ một chút đã đoán được phu nhân nhất định là bị công tử dỗ dành đến phòng ngoài tìm hắn.
Vân Chu bên cạnh không nghĩ được rõ ràng như Đào Chu, chỉ mở to mắt nghi hoặc nhìn Khương Lê, nhưng nàng ấy vẫn nhớ thân phận của mình, không thật sự hỏi ra miệng.
Đợi phu nhân xách đèn lồng ra khỏi phòng, mới tò mò huých Đào Chu, hỏi: “Đào Chu tỷ tỷ, nếu phu nhân không muốn chia phòng với công tử, để công tử về phòng chính ngủ chẳng phải được rồi sao? Sao lại lén lút như vậy, sợ người ta biết? Phòng ngoài sát vách thư phòng, giường lại nhỏ lại chật, nào có thoải mái phòng chính ở đây?”
Đào Chu thầm nghĩ, công tử nói không chừng lại thích chỗ nhỏ lại chật đó.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng lời này không thể nói ra.
Đào Chu khẽ gõ đầu Vân Chu, nói: “Chuyện của chủ tử nào đến lượt chúng ta phỏng đoán? Tóm lại ngươi cứ nghe phu nhân, đêm nay phu nhân ngủ ở phòng chính, không đi đâu cả. Còn nữa—”
Đào Chu nói đến đây lại dừng một chút, nói: “Ngày mai bảo nhà bếp hầm thêm mấy chén canh, cho phu nhân bồi bổ.”
Có phòng bị trước thì không sai được.
Khương Lê không biết nha hoàn nhà mình lại lo lắng bồi bổ cho nàng, xách đèn lồng, khoác áo choàng đi về phía thư phòng.
Hành lang bên ngoài thư phòng rất yên tĩnh, hiếm khi không có gió cũng không có tuyết, ngay cả đèn lồng giấy tỏa sáng trên đầu cũng lặng lẽ.
Đi gần đến thư phòng, Khương Lê bỗng nhiên dừng bước, ngây người nhìn lang quân đứng bên cửa.
Cửa mở toang, ánh đèn vàng ấm áp từ phía sau hắn tỏa ra, sưởi ấm đêm xuân lạnh lẽo yên ắng này.
Lang quân một thân cẩm bào trắng như sương, mặt như ngọc, dáng người cao ráo, tựa trúc tựa tùng, thật sự là rất tuấn tú rất mê người.
Hắn hẳn là đã đợi một lúc rồi, Khương Lê bước nhanh hơn, nhịp tim theo từng bước chân càng lúc càng nhanh.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.