Chẳng lẽ vì bị mấy vị nương tử này làm ồn nên mới muốn điều tra lai lịch? Nhưng Đốc công chưa bao giờ là người nhỏ nhen như vậy.
Tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng cho Cao Tiến Bảo mười lá gan, hắn ta cũng không dám hỏi.
Vội vàng lĩnh mệnh lui ra, vừa đến cửa, lại nghe Triệu Bảo Anh nói: “Mặt ngươi dữ tợn, lát nữa ra ngoài nhớ tránh người khác, đừng dọa họ sợ.”
Cao Tiến Bảo mặt mày dữ tợn nghe vậy, lại đáp “Vâng” một tiếng, rồi khép cửa, nhanh chóng rời khỏi Tiểu trúc Chiếu Tính.
Đi ngang qua sau núi, Cao Tiến Bảo phát hiện ra những người đang thưởng hoa, ngoài mấy vị nương tử, còn có hai nam nhân. Hắn ta vô thức nhìn lướt qua, một người là thiếu niên trẻ tuổi, người còn lại trông chưa đến bốn mươi, hơi thở vững vàng, ánh mắt sắc bén, hình như là người luyện võ.
Hình như nhận thấy ánh mắt của hắn ta, người đàn ông trung niên kia nhìn lại như điện xẹt, Cao Tiến Bảo dửng dưng dời mắt, trong lòng không khỏi nghĩ: Đốc công bảo hắn ta tra xét mấy nữ tử kia, vậy hai nam tử này có cần tra xét cùng không?
Trong Phật đường, Triệu Bảo Anh lúc này cũng đang quan sát Tôn Bình, vừa rồi nam nhân này cứ nhìn Như Nương, chẳng lẽ đây chính là người Như Nương gả cho sau này?
Triệu Bảo Anh nhìn chằm chằm Tôn Bình một hồi lâu, mới thản nhiên thu hồi ánh mắt, nhìn về phía người phụ nữ mặc áo váy màu xanh.
Năm Thừa Bình thứ sáu, hai người gặp nhau lần cuối, ông ấy chưa đến mười ba, nàng ấy cũng vừa mười một.
Chỉ một cái liếc mắt, ông ấy đã nhận ra nàng ấy.
Nàng ấy cao hơn trước, khuôn mặt tú lệ đã phai bớt nét ngây thơ, không còn vẻ trẻ con. Khóe mắt đã xuất hiện những nếp nhăn nhỏ, lắng đọng dấu vết thời gian in hằn trên người.
Nàng ấy vẫn yêu hoa như vậy, cười cũng rất vui vẻ, trước kia nàng ấy rất ít khi cười như thế.
Hai mươi chín năm qua, nàng ấy hẳn là đã sống rất tốt. Như vậy rất tốt.
Hai người bọn họ, cuối cùng cũng phải có một người sống tốt mới được.
Triệu Bảo Anh xoa xoa hạt gỗ trên chiếc nhẫn, xoay người ngồi lại ghế, trong làn hương đàn thoang thoảng, chậm rãi nhắm mắt lại.
*** TruyenLau
Đúng lúc Cao Tiến Bảo bước vào Hoa Nghiêm bảo điện, Hoắc Giác đang chậm rãi bước lên lầu Đại Bi.
Lầu Đại Bi cũng giống như tháp Cửu Phật, đều chia làm chín tầng.
Tầng một đến tầng bốn thờ bài vị tổ tiên của các bậc quyền quý đương triều ở Thịnh Kinh, tầng năm đến tầng chín thờ các văn thần võ tướng nổi danh trong lịch sử Đại Chu, tầng càng cao, chứng tỏ địa vị của người đó càng tôn quý.
Đại Chu lập quốc chưa đầy hai trăm năm, những người có thể thờ bài vị ở tầng chín không quá một bàn tay, trong đó bao gồm cả tổ tiên Vệ Giới của Vệ gia, người đã phò tá Chu Nguyên Đế khai quốc vào thời kỳ đầu lập quốc Đại Chu, và Tiết Bàn, vị Định Quốc Công đầu tiên của phủ Định Quốc Công.
Website TruyenLau.com
Từ đường của Vệ gia Thanh Châu đã bị thiêu rụi vào năm Thừa Bình thứ hai mươi chín, hiện tại chỉ còn lại bài vị tổ tiên Vệ Giới được thờ ở lầu Đại Bi này.
Cũng thật nực cười, Thành Thái Đế dám hủy từ đường của Vệ gia, lẽ ra cũng nên hủy luôn cả nơi này của lầu Đại Bi mới phải.
Nhưng ông ta lại không dám động đến bài vị của Vệ Giới, quả thật là nhu nhược.
Nói cho cùng cũng chỉ là không dám làm hại người trung lương trước mặt Phật tổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau.com
Chùa Đại Tướng Quốc trải qua mấy triều đại, địa vị luôn siêu nhiên. Hằng năm, mấy vị Hoàng Đế trước của triều Chu đều chọn một ngày đến chùa Đại Tướng Quốc tế bái.
Nhưng sau khi Thành Thái Đế đăng cơ, lại không dám đến chùa Đại Tướng Quốc một lần nào. Việc g.i.ế.c huynh, hại cha đã làm rồi, sau khi đăng cơ lại kính sợ thần minh.
Thật sự là nực cười.
Nhưng như vậy cũng tốt, cứ để ông ta sống trong sợ hãi, ngày ngày không được yên ổn.
Tiểu sa di canh giữ ở cửa lầu Đại Bi nhìn thấy một bóng trắng đang bước lên cầu thang, không khỏi nhướn mày.
Ngày thường, những người đến lầu Đại Bi dâng hương không ít, hàng tháng, mấy gia tộc công hầu lâu đời ở Thịnh Kinh đều phái người đến tế bái, dâng dầu hương.
Nhưng cánh cửa mà hắn ta canh giữ là cửa thông thẳng lên tầng chín, nơi đó quanh năm không thấy người đến tế bái, cho nên ngày ngày đều vắng vẻ như chùa Bà Đanh.
Sao hôm nay không phải ngày lễ mà lại có người đến?
Tiểu sa di cầm sổ sách, đứng dậy, tươi cười nói: “A Di Đà Phật, thí chủ muốn lên tầng chín của lầu Đại Bi sao?”
Hoắc Giác gật đầu, đưa ra một miếng gỗ hình bán nguyệt, trên miếng gỗ khắc một chữ “Tiết” to.
Muốn lên lầu Đại Bi, phải có thẻ bài tương ứng.
Tiểu sa di nhận lấy miếng gỗ, nhìn kỹ, miếng gỗ được làm bằng gỗ trầm hương, ở giữa có nửa chữ “Tiết” mạ vàng rồng bay phượng múa, đúng là thẻ bài của phủ Định Quốc Công.
Tiểu sa di lấy ra nửa thẻ bài còn lại, hai thẻ bài ghép lại thành một chữ “Tiết” hoàn chỉnh.
Xác nhận thẻ bài, tiểu sa di cung kính trả lại nửa miếng gỗ cho Hoắc Giác, nói: “Thí chủ vào cửa rẽ phải lên lầu là được.”
Hoắc Giác nhận lấy thẻ bài, gật đầu cảm ơn. Hắn đã từng đến lầu Đại Bi này, căn bản không cần người khác chỉ dẫn, quen đường bước vào.
Tiểu sa di nhìn bóng lưng thanh tú của hắn, không khỏi thắc mắc, từ sau khi xảy ra động đất lão phu nhân của phủ Định Quốc Công đã ở lại Từ An lâu, ngày ngày lễ Phật tụng kinh, tính ra cũng đã hơn một tháng.
Lão phu nhân đã ở đây rồi, sao lại còn phái người đến lầu Đại Bi tế bái? Thật kỳ lạ.
Những chuyện quanh co trong các gia tộc thế gia tiểu sa di đương nhiên không hứng thú, chỉ thắc mắc một chút, rồi lại lặng lẽ niệm kinh.
Trong lầu Đại Bi, cánh cửa gỗ sơn đen nặng nề “kẽo kẹt” một tiếng mở ra.
Hoắc Giác bước vào, nhìn bài vị huyền trên cao, quỳ xuống đất bái lạy, nói nhỏ: “Tổ tiên đại nhân, Vệ Cẩn, con cháu đời thứ sáu mươi ba của Vệ thị Thanh Châu, đặc biệt đến lầu Đại Bi, mượn bài vị của tổ tiên đại nhân một chút!”
Bên ngoài lầu Đại Bi, một vị hòa thượng mặc áo cà sa đỏ, tay cầm tràng hạt gỗ đàn hương, bước chậm rãi đến. Tiểu sa di thấy người đến, vội vàng đứng dậy, vui vẻ gọi: “Sư bá!”
Viên Huyền mỉm cười hiền từ gật đầu, nói: “Hôm nay trực có ngủ gật không?”
Tiểu sa di vội vàng nói: “Không có ạ, đệ tử hôm nay vẫn luôn niệm 《Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh》, không hề dừng lại nửa khắc!”
Viên Huyền mỉm cười nói “A Di Đà Phật”, khen ngợi vài câu, rồi xoay tràng hạt trên tay, đi vào lầu Đại Bi.
Tiểu sa di nhìn bóng lưng của trụ trì, đột nhiên nhớ ra, vẫn chưa nói với sư bá, bên trong còn có một vị thí chủ đang tế bái tổ tiên!
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.