Khương Lê ủ xong rượu, bước khỏi sân trong thì thấy Trương Oanh Oanh đang ngó nghiêng ngoài cửa quán rượu. Thấy nàng, đôi mắt tròn xoe của Oanh Oanh liền sáng lên.
“A Lê, mau lên, hội chùa sắp bắt đầu !”
Trương Oanh Oanh đến tìm Khương Lê để cùng xem hội chùa. Trên phố Tây Liễu ở Lâm Tây một ngôi chùa linh thiêng, ngày Tết Đoan Ngọ chùa tổ chức hội b.ắ.n liễu.
Thi b.ắ.n liễu, đúng như tên gọi, là trò chơi giấu chim bồ câu trong quả bầu, buộc quả bầu lên cành liễu. Người chơi giương cung b.ắ.n tên, vỡ quả bầu, thả chim bồ câu . Ai thả chim bồ câu bay cao nhất sẽ là thắng cuộc.
Trương Oanh Oanh nhắc đến việc xem b.ắ.n liễu từ hai tháng .
Khương Lê với Dương Huệ Nương một tiếng là sẽ xem hội chùa, cùng Trương Oanh Oanh tay trong tay về phía phố Tây Liễu.
“Nghe hội b.ắ.n liễu ở thành Kim Lăng là b.ắ.n lưng ngựa, các lang quân tuấn tú phi ngựa như bay, bách phát bách trúng, thật oai phong!
Thành Đồng An chúng nhỏ bé quá, sang năm nhất định sẽ năn nỉ cha đưa đến Kim Lăng xem!”
Hội b.ắ.n liễu ở chùa chỉ là trò chơi cho vui, ngựa, chơi chỉ cần yên hành lang cách cây liễu vài chục trượng b.ắ.n tên.
Tuy độ khó bằng b.ắ.n lưng ngựa, nhưng cũng dễ b.ắ.n trúng.
Năm ngoái Khương Lê cũng xem hội, trong mười thì nhiều nhất cũng chỉ ba bốn b.ắ.n trúng bầu.
Khi hai đến nơi, một hàng cây liễu chùa treo đầy quả bầu. Những quả bầu đỏ tươi treo lủng lẳng những cành liễu mềm mại, dẻo dai, gió thổi qua kêu leng keng.
Trên bậc thang cuối hành lang đặt một chiếc bàn gỗ đỏ thường thấy trong chùa, bàn ba chiếc đèn lưu ly lấp lánh.
“A, giải thưởng là đèn lưu ly kìa!” Trương Oanh Oanh chỉ tay chiếc đèn lưu ly, reo lên: “A Lê, chẳng lúc Tết Nguyên Tiêu cô vẫn luôn một chiếc đèn lưu ly ? Hay là cũng xuống thi đấu, thắng một chiếc đèn cho cô!”
Trương Oanh Oanh nuông chiều từ nhỏ, sức lực còn yếu hơn cả Khương Lê, e rằng ngay cả cung cũng kéo nổi.
thấy Trương Oanh Oanh hào hứng như , Khương Lê nỡ mất hứng, chỉ mỉm : “Nếu cô thử thì cứ thử, nhưng cứ vui là chính, cần nhất thiết thắng đèn lưu ly cho , cũng còn nữa.”
Giọng thiếu nữ dịu dàng, ánh mắt tươi , khóe miệng hiện lên lúm đồng tiền nhỏ như hạt gạo.
Website TruyenLau.com
Hoắc Giác xuống xe ngựa liền thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tươi như hoa của Khương Lê, cùng câu “Đèn lưu ly, cũng còn nữa”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn cụp mắt xuống, bước tới, nhẹ nhàng hỏi: “A Lê đèn lưu ly?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Lê và Trương Oanh Oanh thấy giọng quen thuộc, đồng loạt đầu , liền thấy ánh nắng dịu dàng, thiếu niên mặc áo vải xanh, dáng thẳng tắp như tùng bách, tuấn tú như ánh trăng, chỉ cần đó thôi cũng đủ thu hút ánh .
Khương Lê ngờ Hoắc Giác đến hội chùa, đôi mắt long lanh sáng lên: “Hoắc Giác, đến đây?”
Lúc khi hai chia tay, Hoắc Giác còn hôm nay việc bận.
Khương Lê cứ nghĩ hôm nay sẽ gặp nữa. Website TruyenLau.com
Hoắc Giác đôi mắt sáng như của thiếu nữ, ánh mắt dịu dàng, ôn tồn : “Xong việc , nên đến tìm .”
Nói xong, thiếu niên liếc mắt sang Trương Oanh Oanh, khẽ gật đầu.
Trương Oanh Oanh mỉm chào Hoắc Giác, trong lòng thầm kinh ngạc: Vừa khi A Lê, ánh mắt dịu dàng, giọng cũng mang theo ý , nhưng khi sang nàng , là khuôn mặt lạnh lùng như khi.
Theo Trương Oanh Oanh thấy, Hoắc Giác là ít khi bộc lộ cảm xúc, nếu lộ vẻ dịu dàng như , thì xem A Lê thật sự chiếm trái tim !
Trương Oanh Oanh mừng cho Khương Lê.
Nàng hái bông hoa cao ngạo như Hoắc Giác, nhưng tỷ của nàng hái , nàng cũng thấy hãnh diện !
Nếu Hoắc Giác thi đỗ Trạng nguyên trở về, phu nhân Trạng nguyên chính là tỷ của nàng , thật oai phong, thật nở mày nở mặt!
Sau khi chào hỏi Trương Oanh Oanh, Hoắc Giác sang Khương Lê : “Ta thắng một chiếc đèn lưu ly cho .”
Giọng điệu của khi câu nhẹ nhàng như thể đang hái một bông hoa .
Khương Lê vội vàng kéo tay áo , : “Không cần , cũng chiếc đèn lưu ly đó lắm.”
Khương Lê là đèn lưu ly, nếu thể thắng thì đương nhiên là . nếu thua thì ? Hoắc Giác cảm thấy mất mặt ?
Chỉ là một chiếc đèn lưu ly thôi, nàng nỡ để buồn.
Trương Oanh Oanh suy nghĩ của Khương Lê, tưởng nàng ngại ngùng, liền tiếp lời: “Lúc Tết Nguyên Tiêu A Lê vẫn luôn mong một chiếc đèn lưu ly, nếu Hoắc Giác thể thắng một chiếc cho A Lê thì quá là !”
Hoắc Giác Khương Lê, thấu tâm tư của nàng , mỉm : “A Lê yên tâm, sẽ thắng.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.