Mùng sáu tháng năm, ngày đầu tiên qua tiết Đoan Ngọ, Hoắc Giác chính thức nhậm chức tại Đô sát viện.
Nửa đêm Khương Lê đã thức dậy, muốn tự tay thay y phục cho hắn.
Những việc thế này xưa nay Hoắc Giác đều tự mình làm lấy, chưa bao giờ để nàng hầu hạ. Nhưng hôm nay nàng lại nổi hứng, nhất định muốn giúp hắn mặc quan phục, hắn cũng đành chiều theo ý nàng.
Hoắc Giác giờ là Giám sát Ngự sử chính Lục phẩm, quan phục là trường bào màu xanh nhạt, trước n.g.ự.c và sau lưng thêu hình chim hạc bằng chỉ vàng và chỉ ngũ sắc.
Khương Lê mặc quan phục chỉnh tề cho hắn, cài đai lưng bằng bạc, rồi kiễng chân đội mũ ô sa lên đầu hắn.
Thân hình hắn cao lớn, gầy mà thẳng, lại thêm dung mạo tuấn tú, khoác lên mình quan phục càng toát lên vẻ uy nghiêm chính trực, khí chất tựa trúc tựa tùng càng thêm phần rắn rỏi.
Khương Lê lùi lại một bước, ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy ý cười, tựa như đang nói: Hoắc Giác, chàng thật tuấn tú.
Hoắc Giác chỉnh lại mũ ô sa, cúi xuống hôn nhẹ lên má nàng, nói: “Ta đi vào triều, tan chầu sẽ về ngay. Nàng ngủ thêm chút nữa, trời sáng rồi hãy đến quán rượu. Khi đến đó, nhớ dẫn theo mấy người Vân Chu, Tố Tùng. Nếu gặp chuyện gì không giải quyết được, cứ bảo Hà Ninh đến tìm ta.”
Khương Lê hiểu hắn lo lắng khi quán rượu khai trương sẽ có người gây rắc rối, bèn gật đầu mỉm cười: “Ta biết rồi, đi đâu cũng sẽ mang theo họ. Chàng yên tâm, trị an ở Thịnh Kinh xưa nay rất tốt, nếu có kẻ nào không biết điều đến quán rượu quấy phá, ta nhất định sẽ báo quan.”
Nàng từng nghe Hà Chu nhắc đến, vị Phủ doãn mới nhậm chức của phủ Thuận Thiên chính là vị Huyện lệnh Lâm An mà Hoắc Giác từng gặp ở Lâm An, vị đại nhân này là một vị quan tốt.
Hoắc Giác khẽ “Ừ” một tiếng, ăn sơ qua bữa sáng, rồi ra khỏi phủ, thẳng tiến Ngọ Môn.
Giờ lâm triều của Đại Chu là giờ Mão (từ 5-7h sáng), nhưng vừa sang giờ Dần (3-5h sáng) đã có không ít triều thần chờ sẵn ở Ngọ Môn.
Hoắc Giác vừa đến Ngọ Môn, đã thấy Tông Khuê vẫy tay gọi hắn, lớn tiếng nói: “Trạng nguyên lang, ở đây!”
TruyenLau.com
Tông Khuê cũng mặc một bộ quan phục màu xanh thêu hình chim hạc giống hắn.
Hoắc Giác vừa bước tới, đã thấy vị công tử kiêu ngạo này chỉnh lại tay áo, nói với hắn: “Đứng cùng nhau đi, hôm nay ta sẽ cùng huynh vào triều, cùng nhận nhiệm vụ.”
Hoắc Giác ngước mắt, thản nhiên hỏi: “Huynh không đến Hàn Lâm Viện?”
Triều Đại Chu có quy định về phẩm cấp của quan viên được vào triều, thông thường phải từ Ngũ phẩm trở lên mới có tư cách lâm triều. Dưới Ngũ phẩm, chỉ có Giám sát Ngự sử của Đô sát viện hoặc các Cấp sự trung của Lục Bộ mới được vào triều sớm, còn Tu soạn của Hàn Lâm Viện thường không cần lâm triều.
Vì Hoắc Giác không đến Hàn Lâm Viện nên chức Tu soạn vốn dành cho Trạng nguyên lang hẳn là do vị Bảng nhãn đứng thứ hai tiếp nhận.
TruyenLau.com
Nhưng Tông Khuê đã đến Ngọ Môn, chứng tỏ hắn ta cũng không đến Hàn Lâm Viện.
Quả nhiên, vừa dứt lời, Tông Khuê liền nói: “Đương nhiên là không. Ta giờ cũng giống huynh, là Giám sát Ngự sử của Đô sát viện. Tưởng Khải và Tào Phỉ đã thay thế hai ta, đến Hàn Lâm Viện.”
Nói xong, Tông Khuê nhún vai một cái đầy vẻ bất cần, nhỏ giọng nói: TruyenLau
“Tuy vì chuyện này mà bị bá phụ mắng cho một trận, nhưng thúc thúc ta lại rất ủng hộ ta, bảo rằng tuổi trẻ mà không ngông cuồng thì uổng phí.
Này, Hoắc Giác, cuộc so tài giữa chúng ta vẫn chưa kết thúc. Vào Đô sát viện rồi, xem ai lập được công lao lớn hơn cho Hoàng thượng!”
Ngôn quan muốn lập công cho Hoàng Đế thực chất là giúp Hoàng Đế tìm ra những quan viên tham ô phạm pháp trong triều.
Lời này của Tông Khuê chẳng khác nào đang nói: Này, Hoắc Giác, chúng ta so xem ai lật đổ được quan lớn hơn.
Hoắc Giác nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kiêu ngạo của Tông Khuê, khóe môi khẽ nhếch lên, thành tâm thành ý gật đầu: “Được.”
Kiếp trước, Tông Khuê là Trạng nguyên năm Thành Thái thứ sáu.
Sau yến tiệc Ân vinh, hắn ta đến Hàn Lâm Viện nhậm chức Tu soạn tòng Lục phẩm, sau đó thăng quan tiến chức, từ Thị độc Hàn Lâm Viện, Tế tửu Quốc Tử Giám, Hộ Bộ Thị lang, cho đến khi làm đến Lục Bộ Thượng thư, đứng hàng Cửu khanh.
Tông Khuê là vị Trạng nguyên có con đường quan lộ bằng phẳng nhất trong thời gian Thành Thái Đế tại vị. Không ngờ kiếp này, vì hắn mà hắn ta lại hoàn toàn thay đổi quỹ đạo cuộc đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai người đang nói chuyện thì lại có mấy chiếc xe ngựa đến Ngọ Môn.
Hoắc Giác và Tông Khuê cùng ngẩng đầu nhìn, thấy Thủ phụ Lăng Duệ, Thứ phụ Chu Dục Thành, Hình bộ Thượng thư Tề Xương Lâm, Binh bộ Thượng thư Hồ Đề cùng vài vị đại thần đứng đầu kim tự tháp triều đình đang bước tới.
Khi mấy người đi qua, Hoắc Giác và Tông Khuê cùng lùi lại một bước, nhường đường.
Lăng Duệ liếc mắt nhìn, gần như không dừng lại liền dời mắt đi.
Đương nhiên ông ta có ấn tượng với vị Trạng nguyên lang từ bỏ Hàn Lâm Viện để chọn Đô sát viện trong yến tiệc Ân vinh, nhưng ấn tượng đó lại không tốt đẹp gì.
Trong mắt ông ta, vị Trạng nguyên lang này chẳng qua cũng chỉ là một kẻ đầu óc đầy những lý tưởng trừ gian diệt bạo mà thôi. Hòa vào đám người điên cuồng ở Đô sát viện thật sự là lãng phí một danh hiệu Trạng nguyên.
Hiện giờ đám người điên ở Đô sát viện khắp nơi đối đầu với ông ta, ông ta thật sự không có chút hảo cảm nào với những người đã vào Đô sát viện.
Tuy trong lòng chán ghét, nhưng ông ta xưa nay vẫn luôn che giấu cảm xúc, không để lộ ra ngoài. Lúc này sắc mặt vẫn ôn hòa, dáng người thẳng tắp, hai tay cầm hốt(*) bằng ngà voi, dáng vẻ của một vị đại thần trụ cột.
(*)Cái thẻ mà quan lại thời xưa hay cầm khi vào chầu.
Chu Dục Thành đứng sau ông ta đương nhiên cũng chú ý đến Hoắc Giác, khác với Lăng Duệ, ông ấy lại có ấn tượng khá tốt với chàng trai trẻ này. Ông ấy nhìn hắn với vẻ thích thú, khi chàng trai trẻ ngước mắt nhìn lại, ông còn mỉm cười ôn hòa.
Không khỏi nhớ đến ngày yến tiệc Ân vinh, có người lặng lẽ nói với ông ấy, khí chất quanh thân chàng trai này rất giống với vị Phò mã đã mất sau khi đánh trống Đăng Văn bảy năm trước.
Nhưng khi Chu Dục Thành nhìn thấy Hoắc Giác, người ông ta nhớ đến lại không phải Triệu Vân mà là Thái phó Vệ Hạng.
Ngày chàng trai này cưỡi ngựa diễu hành trên đường, Chu Dục Thành đã ở trong một quán trà trên phố Trường An, chứng kiến cảnh tượng dân chúng Lâm An đến chúc mừng.
Khi đó, vị Trạng nguyên lang ngồi trên lưng ngựa thản nhiên gật đầu đáp lễ mọi người.
Thần thái ấy, cốt cách ấy, lại khiến ông ấy nhớ đến nhiều năm trước, ngày mà Thái phó Vệ Hạng từ quan, rời khỏi Thịnh Kinh.
Cũng là trên phố Trường An, cũng là ngày cuối xuân nắng đẹp.
Hàng trăm sĩ tử chưa ra làm quan và các triều thần kính trọng Vệ Thái phó, đứng hai bên phố Trường An, cởi mũ chào tạm biệt.
Và Chu Dục Thành chính là một trong những người đứng trên phố Trường An ngày hôm đó.
Khi đó, một đám người mênh mông, trật tự, mắt ngấn lệ tiễn ông ấy rời Kinh. Cảnh tượng đó còn rung động lòng người hơn cả ngày Hoắc Giác diễu hành trên đường.
Nhìn lại hai trăm năm lịch sử Đại Chu, chưa từng thấy vị quan nào khi rời Kinh lại được đối đãi như vậy.
Nhưng người đó là Thái phó Vệ Hạng, được đối xử long trọng như vậy cũng là lẽ đương nhiên.
***
Sắp đến giờ Mão, cửa thành mở.
Dư Vạn Chuyết đứng sau cánh cửa, đè giọng the thé, cười nói: “Các vị đại nhân, mời vào!”
Nói xong, ông ta nhìn Thủ phụ Lăng Duệ đứng đầu hàng quan văn bên trái, sau đó cung kính cúi người.
Các triều thần mặc đủ loại quan phục nối đuôi nhau đi vào, Hoắc Giác và Tông Khuê đứng ở cuối hàng, đợi những người phía trước đi gần hết mới bước chân vào.
Đúng lúc này, một bóng người mặc y phục màu đen từ phía sau bước nhanh đến, vượt qua bọn họ.
Tông Khuê ngước mắt nhìn, không nhịn được nói: “Thấy chưa? Khóe miệng cái tên Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ kia lại bị xé toạc rồi, chắc hôm qua nghỉ Đoan Ngọ lại chạy đến Ngọc Kinh lâu tìm hoa khôi nào đó hoan lạc rồi. Hừ, kẻ này hành sự phóng đãng, may mà có lão cha lợi hại trấn giữ biên cương Đại Chu nên mới chẳng ai dám dâng sớ luận tội hắn!”
Không biết có phải nghe thấy lời Tông Khuê hay không, Tiết Vô Vấn đang định vào Ngọ Môn bỗng dừng bước, quay đầu nhìn lại, chạm mắt với Hoắc Giác một thoáng, mặt không chút cảm xúc quay đầu, ung dung bước qua Ngọ Môn.
Lâm triều từ giờ Mão đến giờ Thìn, vào khắc đầu giờ Thìn, khi các vị triều thần lần lượt rời khỏi cửa cung, Khương Lê và Dương Huệ Nương đã đến quán rượu.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.