Lúc mười tuổi Hoắc Giác mới đến phố Chu Phúc. Khi , Tô lão gia cứu từ trong núi , đầy m.á.u me, thoi thóp như chỉ mảnh treo chuông.
May Tô lão gia là đại phu, mất ba ngày ba đêm mới giành mạng từ tay Diêm Vương.
Lúc đó, mặt Hoắc Giác cành cây đá vụn cứa chi chít những vết thương dài nhỏ, trông vô cùng đáng sợ.
Tô lão gia ngày thường hái thuốc, khám bệnh. Ông , trong nhà chỉ còn Tô Dao, nhưng Tô Dao chê xí, chịu chăm sóc.
Vì , việc chăm sóc Hoắc Giác rơi tay Khương Lê. Hoắc Giác hôn mê ba tháng trời.
Ba tháng , Khương Lê tận mắt chứng kiến từ một “tên quái dị” lột xác thành một khối ngọc hiếm thấy thế gian.
Nàng Khương Lê chín tuổi, từ đó thầm thương trộm nhớ tiểu lang quân tên Hoắc Giác.
Khi , Khương Lê còn nghĩ, đợi tỉnh sẽ cùng vui đùa. Trong vở kịch thường hát: “Lang kỵ trúc mã lai, nhiễu sàng lộng thanh mai.” Đối với A Lê, thanh mai trúc mã, dễ dàng nảy sinh tình cảm.
Nào ngờ, ngày thứ hai Hoắc Giác tỉnh , Tô Dao chống nạnh, hả hê với Khương Lê: “Hoắc Giác đồng ý hôn phu từ nhỏ của , cô tránh xa !”
Lời Tô Dao chẳng khác nào sét đánh ngang tai.
Lần đầu tiên Khương Lê động lòng với một mà cứ thế tan thành mây khói, chẳng đến .
***
TruyenLau.com
Gió xuân vẫn còn se lạnh, nhưng so với vẻ mặt Hoắc Giác, cơn gió ấm áp vô cùng.
Thế nhưng, vẻ lạnh lùng xa cách của Hoắc Giác hề khiến Khương Lê chùn bước. Thiếu nữ mỉm , má lúm đồng tiền bên khóe môi còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời phía .
“Mẹ bánh khoai từ kỷ tử, bảo mang sang biếu Tô lão gia một ít.”
Nghe , Hoắc Giác nghiêng , để Khương Lê trong. “Tô bá mới tỉnh.” TruyenLau.com
Sau bữa trưa Tô Thế Thanh nghỉ ngơi, mới tỉnh nửa khắc , nên Tô Dao đến.
Khương Lê đoán Hoắc Giác chắc chắn sẽ chuyện Tô Dao với Tô lão gia, nàng cũng nhắc đến, chỉ kể vài chuyện lạ ở quán rượu, khiến Tô Thế Thanh cũng thấy tinh thần hơn đôi chút.
“A Lê, khi nào rảnh rỗi, con với A Lệnh cứ đến đây trò chuyện với . Dao nhi , trong nhà bỗng chốc vắng vẻ hẳn.” Tuổi Tô Thế Thanh cao, trải qua một kiếp nạn, sợ nhà cửa hiu quạnh, mà Hoắc Giác là ít .
Khương Lê vui vẻ đáp: “Vâng ạ, Tô lão gia, con sẽ thường xuyên đến thăm, đừng chê con phiền là .” TruyenLau.com
Từ phòng Tô lão gia , Khương Lê tìm thấy Hoắc Giác ở sân trong.
Thiếu niên đang xổm phơi dược liệu, bên cạnh đặt một chiếc giỏ tre, bên trong là dược liệu còn ẩm ướt.
Khương Lê xổm xuống bên cạnh Hoắc Giác, cùng xếp dược liệu nia tre.
Hoắc Giác liếc nàng một cái, gì. Khương Lê len lén Hoắc Giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước đây, hai qua nhiều, phần lớn là khi nàng sai nàng mang đồ ăn sang cho Tô lão gia, nàng mới gặp .
Đây là đầu tiên họ việc cùng .
Nghĩ đến đây, khóe môi Khương Lê khỏi cong lên, một quen thì hai , nàng đến nhiều thêm vài , Hoắc Giác sẽ nhanh chóng thiết với nàng thôi.
Nhận thấy ánh mắt nóng bỏng của Khương Lê, động tác tay Hoắc Giác khựng , nghiêng đầu sang.
“Dược liệu mọc mặt ?”
“A, … .” Bị bắt gặp, Khương Lê đỏ mặt, ấp úng : “Ta chỉ xem buồn thôi.”
“Buồn?”
“Thì là… thì là, những lời Tô Dao hôm nay, đừng để trong lòng.” Khương Lê thật cắn lưỡi , mỗi ở mặt Hoắc Giác, nàng đều năng lộn xộn, thật chẳng .
Hoắc Giác mặt cảm xúc “Ừ” một tiếng.
Khương Lê rũ mi mắt, cũng tiện lén nữa.
Giọng tuy bình tĩnh, nhưng Khương Lê nghĩ, dù cũng là phu quân từ nhỏ của Tô Dao, hôm nay mặt bao nhiêu Tô Dao “ruồng bỏ”, trong lòng chắc chắn dễ chịu gì.
“Hoắc Giác.” “Ừ.”
“Huynh đừng buồn, Tô Dao cần , cần.” Khương Lê nắm chặt một nắm dược liệu, cố ý nhỏ giọng , chút căng thẳng.
Hoắc Giác: “…”
Khương Lê thấy Hoắc Giác gì, tưởng thích .
Bèn cắn môi, nhịn đau thêm: “Ngoài , Từ Nhị cô nương ở tiệm rèn, Trương Đại cô nương ở cửa hàng trang sức, Lâm cô nương ở tiệm hoa quả, còn cả Lưu cô nương ở hiệu sách Đông Dương, họ đều thích . Trương Đại cô nương còn , nếu hôn phu từ nhỏ của nàng , ngày nhất định sẽ xây cho một căn nhà vàng.”
Hoắc Giác: “…”
“Ngoài mấy vị nương tử ở phố Chu Phúc , còn cả những ở phố Nam Viện và phố Tây Liễu…” Khương Lê dịu dàng , bẻ ngón tay đếm tiếp, như thể sắp kể ba ngày ba đêm hết.
“Dừng .” Hoắc Giác dậy, lạnh lùng chằm chằm Khương Lê một lúc, môi mỏng khẽ mở: “Ai hôn phu từ nhỏ?”
Khương Lê: “… đây vẫn luôn là hôn phu từ nhỏ của Tô Dao mà.”
Không lâu , Khương Lê Hoắc Giác “mời” khỏi hiệu thuốc Tô gia.
Thiếu niên ánh nắng xuân rực rỡ, ánh mắt nàng còn lạnh hơn cả tảng băng ở hồ Khai Dương. Chỉ thấy ngón tay thon dài của đặt lên mép cửa, “cạch” một tiếng, đóng sập cánh cửa mặt Khương Lê đang ấm ức.
Hoắc Giác đóng cửa, liền thấy tiếng ho khan của Tô Thế Thanh truyền đến từ trong nhà. Hắn nhíu mày, bước nhanh trong.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.