Khi rời khỏi cung, Tiết Vô Vấn nghe Ám Nhất đến bẩm báo rằng lão phu nhân đã lễ Phật xong ở chùa Đại Tướng Quốc, hiện đang ở cửa thành, sắp sửa vào thành.
Hắn nhíu mày, sải bước dài lên xe ngựa, nói: “Về phủ, phái người đến Trấn Phủ Ty, nói ta hôm nay hơi mệt, tên tội phạm kia ngày mai ta sẽ thẩm vấn.”
Thấy chủ tử trịnh trọng như vậy, Ám Nhất vội vàng đáp “Vâng”, ném roi ngựa cho Ám Nhị, tự mình chạy một mạch đến Trấn Phủ Ty.
Vó ngựa lộc cộc chạy được hơn nửa dặm, xe ngựa của Tiết Vô Vấn cuối cùng đã đến phủ Định Quốc Công trước xe ngựa của lão phu nhân.
Xuống xe, Tiết Vô Vấn bước qua cửa Thùy Hoa, sải bước đến Vô Song viện.
Các nha hoàn trong Vô Song viện thấy Thế tử gia trở về, cung kính quỳ xuống hành lễ. Tiết Vô Vấn lơ đãng gật đầu, hỏi: “Di nương đâu?”
“Di nương đang ở trong ấm các chế hương.” Một nha hoàn bước lên, mạnh dạn đáp.
Nghe vậy, Tiết Vô Vấn không dừng lại một khắc, bước thẳng đến ấm các. Đến ấm các, quả nhiên thấy Vệ Xuân đang dùng cây que bạc gạt tàn hương trong lư hương.
Thấy hắn về sớm như vậy, Vệ Xuân có chút bất ngờ, hai ngày trước hắn mới nghỉ phép, hôm nay đáng lẽ phải rất bận mới đúng.
“Hôm nay không cần làm việc sao?” Nàng đặt cây que bạc xuống, lặng lẽ nhìn Tiết Vô Vấn, hỏi: “Hay là trong phủ có chuyện gì?”
“Trong phủ không có chuyện gì, chỉ là ta không muốn làm việc, nên quay về nghỉ chút.” Tiết Vô Vấn thong thả bước đến bên cạnh Vệ Xuân, cúi đầu nhìn hai lọn tóc nhỏ trên bàn, nói: “Nàng đang làm túi thơm tặng ta sao?”
Trước đây nàng muốn may y phục cho hắn, Tiết Vô Vấn sợ nàng đ.â.m vào tay rồi làm hại mắt, nên không cho nàng làm. Mấy ngày sau nàng lại đến nói với hắn, nếu không may y phục thì làm túi thơm vậy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nàng vẫn luôn thích điều chế hương liệu, ngày thường không có việc gì là lại chế tạo ít hương làm thú vui tiêu khiển.
Tiết Vô Vấn nghĩ dù sao cũng là làm thú vui nàng thích, cũng sẽ không làm nàng mệt, liền đồng ý, mặc nàng muốn làm gì thì làm.
Hai ngày trước, nàng bỗng nhiên cầm một cây kéo đến, cắt một lọn tóc ngắn của hắn, nói là muốn dùng để điều hương. Cắt tóc hắn xong vẫn chưa đủ, lại cắt thêm một lọn tóc nhỏ của mình. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiết Vô Vấn đối với việc điều hương chế hương trong khuê phòng của nữ tử không hiểu lắm, nhưng dù không hiểu cũng biết là chế loại hương nào cũng không cần đến tóc người.
Tiết Vô Vấn nhặt hai lọn tóc lên, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía một lúc, tóc hắn hơi cứng, giống như râu cằm, vừa cứng vừa thô, còn tóc nàng đen nhánh mềm mại, mảnh mai mềm mịn, liếc mắt một cái là có thể nhận ra.
Tiết Vô Vấn cởi dây buộc tóc màu đỏ, trộn hai lọn tóc vào nhau, đến khi không phân biệt được mới thôi.
Vệ Xuân thấy hắn ở đây quậy phá cũng không giận, dựng một lư hương, nói với Tiết Vô Vấn: “Ném những sợi tóc này vào trong.”
Tiết Vô Vấn làm theo, thấy Vệ Xuân cầm cây que bạc, gạt nhẹ, không bao lâu ngọn lửa đã cuốn lên những sợi tóc đen nhánh, từng chút từng chút thành tro. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi nàng làm những việc này, thật sự rất đẹp mắt. Không nhanh không chậm, uyển chuyển như mây trôi nước chảy, làm việc gì cũng tao nhã như nghe mưa rơi trên trúc, đun tuyết pha trà.
Tiết Vô Vấn nhớ lại lần đầu tiên hắn đến Thanh Châu, tại một quán trà nhỏ không đáng chú ý nghe người ta nói, Vệ Đại nương tử quả xứng danh là đệ nhất mỹ nhân Thanh Châu, khó trách ngay cả Thánh thượng cũng sớm định ra làm Thái tôn phi.
Lúc đó sau khi nghe xong, hắn cũng chỉ cười khẩy trong lòng.
Dù là ở Túc Châu hay là ở Kinh thành, hắn nghe nhiều nhất chính là vị khuê tú nào đó là đệ nhất mỹ nhân, vị mỹ nhân nào đó lại là đệ nhất quý nữ vân vân.
Theo hắn thấy, những điều này chẳng qua là những tiểu thư khuê các tự tô vàng lên mặt mình, tự nâng cao bản thân mà thôi.
Lúc đó trong quán trà cũng có người có cùng suy nghĩ với hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một thương nhân đi buôn hàng từ Kinh thành đến, vừa phe phẩy cây quạt giấy, vừa nói với vẻ không đồng tình: “Đã được định làm Thái tôn phi rồi, còn không phải là đệ nhất quý nữ Thanh Châu sao? Ở Thanh Châu, nào có quý nữ nào khác dám để mình nổi bật hơn vị Thái tôn phi tương lai này? Nếu thật sự hơn vị Thái tôn phi tương lai này, e là vị quý nữ đó sẽ không sống yên ổn ở Thanh Châu được.”
Lời này vừa nói ra, hai mươi mấy nam nhân trong quán trà đồng loạt đứng dậy, trừng mắt nhìn. Bộ dạng đó trông như người bị nghi ngờ không phải là Vệ Đại nương tử, mà là nữ nhi mà chính họ coi như bảo bối nâng niu trong lòng bàn tay.
Ở Thanh Châu, địa vị của người Vệ gia vẫn luôn đặc biệt, người Thanh Châu đối với Vệ gia còn trung thành hơn cả đối với Hoàng Đế.
Dù là Vệ Thái phó, cựu Thủ phụ đại nhân Vệ Hạng, hay là Đại công tử Vệ Triệt, Đại cô nương Vệ Xuân, cho đến tiểu công tử Vệ Cẩn từ nhỏ đã đọc thuộc lòng binh thư và học được một thân võ nghệ, đều không cho người khác nói xấu nửa lời.
Tên thương nhân kia bị dọa đến liên tục tạ tội, khi bị đuổi ra khỏi quán trà, vẫn còn lẩm bẩm không phục: “Còn không cho người ta nói một câu thật sao? Nghe nói người Thanh Châu được Vệ gia truyền thụ thi thư hun đúc, hiểu biết lễ nghĩa, rất là biết lý lẽ. Theo ta thấy, những người Thanh Châu này rõ ràng đều là bọn thô lỗ!”
Người nọ nói rất nhỏ, nhưng Tiết Vô Vấn từ nhỏ đã tập võ, đương nhiên nghe thấy, vừa lắc đầu vừa cười.
Trong lòng cũng giống như tên thương nhân kia, đối với vị Vệ cô nương nổi tiếng kia có chút không hài lòng.
Cho đến sau này, chính hắn cũng trở thành một trong những người không nghe được người khác nói xấu Vệ Xuân nửa lời.
Không, hắn còn hơn cả nhóm người thô lỗ kia.
Hắn còn là một tên ghen tuông, nhỏ nhen, điên cuồng, nếu nghe thấy người khác mắng Vệ Xuân, hắn sẽ không dễ tính chỉ đuổi người ta ra khỏi quán trà là xong chuyện, ít nhất phải khiến người đó hối hận khi đến thế gian này mới thôi.
***
Trong ấm các khói nhẹ lượn lờ, than hồng lóe lên những tia lửa nhỏ, “lách tách” vang lên.
Vệ Xuân cầm một chiếc thìa bạc dài, múc tro tóc đã nguội cho vào một chiếc lọ sứ trắng tròn nhỏ xinh, vừa mới đậy nắp lọ, nam nhân bên cạnh nhìn nàng chăm chú một lúc bỗng nhiên bật cười.
Vệ Xuân nghiêng đầu nhìn sang, bắt gặp đôi mắt sáng long lanh mang theo ý cười của Tiết Vô Vấn, không khỏi ngẩn người.
Thật sự không hiểu nổi, nàng đang yên đang lành đốt tro tóc, người này lại đứng bên cạnh cười, nụ cười trên mặt còn có chút khó hiểu.
Tiết Vô Vấn tháo Tú Xuân đao bên hông, sải bước đến phía sau nàng, xoay người nàng lại, bế lên, đặt lên bàn.
Một loạt động tác được thực hiện liền mạch, trong tay Vệ Xuân còn đang cầm một chiếc thìa bạc dài, bị hắn xoay người lại, đầu thìa bạc “đinh” một tiếng gõ vào thành bát sứ trắng.
May mà Tiết Vô Vấn biết nàng rất coi trọng những bình lọ phía sau, sau khi bế nàng lên thì cẩn thận dịch chuyển những bình lọ sứ, sau đó mới rút chiếc thìa bạc dài trong tay nàng, cúi xuống nhìn vào mắt nàng, từng chữ từng chữ hỏi: “Vệ Xuân, nàng đang tỏ tình với ta phải không?”
Kết tóc làm phu thê.
Cô nương ấy đốt tóc hai người thành tro, cất kỹ trong túi thơm, chẳng phải là đang dùng cách của nàng, bày tỏ tình ý với hắn sao?
Hai người kề cận, trán chạm trán, chóp mũi chạm chóp mũi, trong lúc nói chuyện, đôi môi ấm áp của hắn nhẹ nhàng chạm qua đôi môi nàng, cảm giác như đang gãi ngứa vậy.
Từ khi xác định được tâm ý của hắn, Vệ Xuân cũng không còn giấu giếm tấm lòng mình. Ít nhất cũng phải cho hắn biết, tình hắn dành cho nàng không hề đơn phương, nàng cũng yêu hắn.
Nàng khẽ cụp mi, chậm rãi đáp: “Tiết Vô Vấn, ta chỉ làm việc này với mình chàng thôi.”
Tiết Vô Vấn, ta chỉ làm việc này với mình chàng thôi.
Chàng trai vốn còn mang ý cười lơ đãng bỗng chốc dừng lại, yết hầu khẽ chuyển động.
Xong rồi.
Câu nói này còn uy lực hơn cả việc nàng trực tiếp nói yêu hắn, tựa như một tia sét đánh thẳng vào lòng hắn, khiến m.á.u nóng sôi trào.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.