Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 166

Vì ngày này, Khương Lê thậm chí không có tâm trạng tổ chức tiệc sinh thần của mình.

Ban đầu chỉ định ăn qua loa một bát mì trường thọ, ai ngờ Dương Huệ Nương và Như Nương không đồng ý, nói cô nương cả đời chỉ có một lần sinh thần mười sáu tuổi, không thể qua loa được.

Vì vậy ngày mồng sáu tháng sáu, quán rượu nghỉ một ngày, Dương Huệ Nương, Như Nương, Tú nương tử cùng với các nữ tỳ trong phủ đã bận rộn lên xuống tổ chức cho nàng một bữa tiệc sinh thần náo nhiệt.

Bộ y phục Khương Lê mặc hôm nay chính là quà sinh thần Vệ Xuân gửi đến vào đầu tháng, dùng vân cẩm được ban từ trong cung.

Thân trên là áo lụa như ý màu khói tím thêu gấm ngũ sắc, dưới phối với váy xếp ly đuôi phượng trắng như tuyết chạm đất, dáng vẻ yểu điệu thướt tha, đứng trong ánh nắng nhìn như một bông hoa diên vĩ sắp nở rộ trong vườn hoa.

Người ta nói người phải mặc đẹp, Phật phải mạ vàng.

Khi mặc bộ y phục này vào, mọi người trong phòng đều ngẩn ra một lúc, ngay cả Dương Huệ Nương cũng nói: “A Lê của chúng ta hôm nay nhìn không khác gì những quý nữ từ nhà danh giá.”

Như Nương bên cạnh cũng gật đầu nói: “A Lê, đẹp.”

Dương Huệ Nương liếc nhìn bà ấy, cười nói: “Tỷ không đẹp sao?”

Như Nương bị Dương Huệ Nương trêu chọc đến đỏ mặt, hôm nay bà ấy cũng mặc một bộ y phục rất đẹp, tuy chất vải không hiếm như vân cẩm, nhưng cũng là loại vải tốt nhất.

Nhưng bà ấy đã bao nhiêu tuổi rồi, làm sao có thể so với tiểu nương tử như A Lê?

Như Nương mỉm cười hiền hòa, dùng quạt nan khẽ vỗ vai Dương Huệ Nương, đôi mắt trong veo như mặt hồ dưới ánh trăng đêm.

“Huệ Nương, muội đừng, đừng trêu ta.”

Mọi người cười đùa một lúc, đến khi vừa qua giờ Tỵ, nghe tiếng Hà Ninh cung kính nói từ bên ngoài: “Phu nhân, đã đến giờ rồi.”

Yến tiệc trong cung bắt đầu bày biện từ giờ Ngọ, quan lại và gia quyến phải vào cung trước giờ Ngọ.

Khương Lê cùng Như Nương, Tố Tùng vừa rời phòng ngủ, đi đến cổng thùy hoa, đã thấy Hoắc Giác thong thả bước đến từ hành lang bên cạnh.



Hôm nay hắn mặc cát phục cổ tròn màu chàm tím thêu hoa văn tường vân, màu tím rực rỡ như vậy khiến khí chất lạnh lùng trên người hắn giảm đi vài phần, trông có vẻ rực rỡ.

Bình thường chắc chắn Khương Lê sẽ khen hắn vài câu.

Nhưng lúc này có Như Nương và Đào Chu ở đây, nàng vốn dễ ngại, đương nhiên không dám khen, chỉ cúi mặt vuốt váy, lén nhìn Hoắc Giác một cái rồi ngoan ngoãn đi ra cổng chính, bước lên bậc để vào xe ngựa. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nào ngờ vừa mới ngồi xuống ghế mềm, một bàn tay đã vươn đến từ phía sau, khi Như Nương và Đào Chu đang bận rộn lên xe ngựa mà không để ý đến họ, âm thầm nắm lấy tay nàng, dùng sức xoa bóp.

Khương Lê liếc mắt nhìn hắn, nắm lại tay hắn, khóe môi không tự chủ cong lên.

Xe lộc cộc lăn bánh, nửa canh giờ sau, xe ngựa đã đến cổng Thừa Thiên.

Lúc này bên ngoài cổng Thừa Thiên đã đỗ đầy xe ngựa sang trọng, trong đó một chiếc xe ngựa mái đỏ và một chiếc xe ngựa khắc hoa văn chữ“Vạn” đặc biệt gây chú ý.
Website TruyenLau.com
Hai chiếc xe này đến cổng Thừa Thiên thì đi thẳng qua, khiến Khương Lê rất ngạc nhiên.

“Hai chiếc xe đó là ai ngồi vậy? Sao có thể đi thẳng vào cổng Thừa Thiên được?”

Hoắc Giác nhìn về phía cổng Thừa Thiên, ánh mắt hơi ngưng lại, nói: “Đó là xe ngựa của thái giám trong cung và cao tăng chùa Đại Tướng Quốc.”

Nói xong, hắn hơi nghiêng đầu, nhìn về phía điện Kim Loan sau những lớp cổng cung.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngày hai mươi ba tháng sáu.

Bài vị của tiên tổ đại nhân hẳn đã “hiển linh” rồi.

***

Trong xe ngựa mái đỏ, Cao Tiến Bảo nhìn đôi mắt cười của Triệu Bảo Anh, thấp giọng nói: “Đốc công, lời tiểu sa di nói với Viên Huyền đại sư bên ngoài lầu Đại Bi, nô tài đã nghe được.”

Cao Tiến Bảo từ nhỏ đã luyện võ, thính lực và thị lực đều mạnh hơn người thường vài phần.



Sáng nay thấy tiểu sa di chạy ra khỏi lầu Đại Bi với vẻ mặt hoảng sợ, hắn ta đã đặc biệt để ý, những lời tiểu sa di nói đã lọt vào tai hắn ta không sót chữ nào.

Triệu Bảo Anh mở mắt, dịu giọng nhỏ nhẹ hỏi: “Nói gì?”

“Hắn nói một linh bài ở lầu Đại Bi khóc ra máu!” Cao Tiến Bảo trợn tròn mắt hổ: “Rất nhiều người đang cúng bái ở lầu Đại Bi nghe thấy tiếng động lạ, đều hỏi thăm xem chuyện gì xảy ra, cũng không biết rốt cuộc linh bài nào khóc ra máu!”

“Khóc ra máu?”

Triệu Bảo Anh vuốt ve cán gỗ trơn láng của phất trần, nghĩ đến chuyện bia công đức của Tiên Đế khóc ra m.á.u vào đêm Nguyên Tiêu.

Lúc đó khi người giữ Hoàng lăng truyền tin tới, Thành Thái Đế đã thắp hơn hai mươi ngọn đèn Phật trong tẩm cung, suốt đêm không dám ngủ. Hôm nay lại xảy ra chuyện linh bài khóc ra máu, e rằng ngay cả thọ đản cũng không có tâm trạng để mừng.

Triệu Bảo Anh trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi nói: “Hãy đè tin tức này xuống trước đã, đợi sau khi thọ đản của Bệ hạ qua đi, hẵng để người đưa tin tức vào.”

Cao Tiến Bảo vội vàng cúi đầu vâng dạ.

Bên kia mấy người Khương Lê vừa qua cổng Thừa Thiên, đã gặp người không muốn gặp.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, không phải oan gia không gặp mặt.

Quảng trường bên trong cổng Thừa Thiên bao nhiêu người chen chúc đông đúc, vậy mà lại để họ gặp phải người của phủ Trấn Bình Hầu.

Lúc này Đại tiểu thư Từ Thư Dao của Hầu phủ đang đứng bên cạnh Hà ma ma, căm giận nhìn chằm chằm Khương Lê và Hoắc Giác, cách hai mét phía sau nàng ta còn có Tiết Chân và Tùy Vân.

Tố Tùng là người luyện võ, võ công tuy không cao cường bằng Vân Chu, nhưng nàng ấy giỏi dùng ám khí, giác quan thứ sáu nhạy bén hơn Vân Chu rất nhiều, vì thế lần này được Hoắc Giác sắp xếp cùng vào cung.

Lại nói, Tố Tùng vừa liếc thấy Từ Thư Dao bày ra vẻ mặt hung ác, bèn nắm chặt nắm đấm, vừa định bước lên. Nào ngờ chỉ mới cử động, Hoắc Giác bên cạnh Khương Lê đã ra tay trước, bước một bước lớn vững vàng đứng trước mặt Khương Lê, chặn lại ánh mắt của Từ Thư Dao.

Hoắc Giác lạnh nhạt liếc nhìn Từ Thư Dao một cái, khoảnh khắc tiếp theo đã thu hồi ánh mắt, dường như ngay cả một cái nhìn thừa thãi cũng không muốn ban cho nàng ta.

Từ Thư Dao lập tức bừng bừng lửa giận, khuôn mặt trắng mịn đỏ bừng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng ta mới từ trang viên về chưa được mấy ngày, đã nghe Tiết Chân nói, Hoắc Giác đỗ Trạng nguyên, còn cưới nha đầu Khương Lê kia.

Nàng ta ghét Hoắc Giác vốn không bao giờ thèm nhìn thẳng vào nàng ta, cũng ghét Khương Lê từ nhỏ đã được người ta yêu thích hơn nàng ta.

Giờ đây Hoắc Giác mắt cao hơn đầu lại thành thân với Khương Lê thật sự khiến nàng ta căm ghét đến cùng cực.

Khi xưa ở phố Chu Phúc, mấy bà chưởng quỹ vừa thấy nàng ta đã bày ra vẻ mặt cau có, quay đầu thấy Khương Lê, lập tức đổi ngay thái độ.

Ngay cả Tô Thế Thanh cũng bảo nàng ta học theo Khương Lê!

Chẳng phải chỉ là dung mạo đẹp hơn chút, miệng ngọt hơn chút thôi sao?

Tại sao phải bảo nàng ta học theo Khương Lê chứ? Nàng có tư cách gì chứ?

Bây giờ nàng ta là quý nữ của Hầu phủ, Khương Lê là cái thá gì? Từ Thư Dao giận dữ siết chặt chiếc khăn tay.

Do cha mẹ đều ở bên cạnh, nàng ta không tiện lên cơn, chỉ đành khó khăn dời ánh mắt đi. Dù sao hôm nay yến tiệc trong cung từ sáng đến tối, thế nào cũng tìm được cơ hội dạy dỗ nha đầu đáng ghét đó một phen!

Khương Lê có Hoắc Giác và Tố Tùng bảo vệ, ngay cả quần áo trên người Từ Thư Dao cũng không nhìn rõ.

Nàng nhớ kỹ những quy tắc mà Đồng ma ma đã nói, gặp kẻ thù từ nhỏ đến lớn, vẫn mặt không đổi sắc, coi như không thấy.

Đợi đến khi tiểu thái giám dẫn đường đến, mới cùng Hoắc Giác bước lên hành lang hai bên đi về phía điện Tập Anh.



Yến tiệc được tổ chức trong điện Tập Anh, theo phẩm cấp của quan viên mà sắp xếp chỗ ngồi ở nội điện, ngoại điện và hành lang.

Thân vương, sứ thần, các công tước và quan lại từ Nhất phẩm đến Tam phẩm ngồi ở nội điện, Tam phẩm đến Ngũ phẩm ngồi ở ngoại điện, dưới Ngũ phẩm ngồi ở hành lang.

Theo phẩm cấp của Hoắc Giác, tiểu thái giám dẫn họ vào một bên hành lang, cười nói: “Hoắc đại nhân, Hoắc phu nhân xin yên tâm chờ ở đây.”

Khương Lê cười nói cảm tạ, Tố Tùng bên cạnh nhanh chóng đưa cho tiểu thái giám một túi đựng bạc vụn.

Tiểu thái giám vui vẻ nhận lấy, liên tục nói lời cảm ơn rồi sờ hà bao đi ra ngoài, vừa đi được vài bước, thấy phía trước có người quen, vội vàng gọi một tiếng chót vót: “Tiểu Phúc Tử.”

Tiểu Phúc Tử quay đầu nhìn hắn ta, liếc thấy hà bao trong tay hắn ta, hừ một tiếng từ mũi, nói: “Đốc công mới dặn dò hôm qua, đừng tùy tiện nhận thưởng của người khác, tránh bị cuốn vào thị phi của người ta.

Ngươi to gan thật, yến tiệc còn chưa bắt đầu đã không nhịn được. Thật là chui vào lỗ tiền, cả mạng sống cũng không cần!”

Tiểu thái giám cười hì hì nhét hà bao vào n.g.ự.c áo, cũng không sợ lời Tiểu Phúc Tử, chỉ nói: “Lời Đốc công nói ta nhớ rõ, chẳng phải vì thấy tiểu phu nhân kia có gương mặt Bồ Tát nên mới nhận sao? Không tin ngài xem, kia, tiểu phu nhân ngồi ở cuối hành lang kìa.”

Nói xong còn lén chỉ về phía hành lang.

Tiểu Phúc Tử theo tay tiểu thái giám, nheo mắt nhìn qua.

Lúc này nếu Khương Lê quay đầu lại, sẽ thấy vị “A Phúc” cứ dăm ba bữa lại đến quán rượu mua rượu, miệng ngọt không thôi đang trợn tròn mắt nhìn họ.

Giống như bị hoảng sợ cực độ vậy.

Tiểu thái giám nghiêng đầu nhìn biểu cảm quá trớn của Tiểu Phúc Tử, nghi hoặc hỏi: “Sao ngài lại có biểu cảm này? Tiểu phu nhân có gương mặt Bồ Tát, đến mức khiến ngài sợ như vậy sao?”

Tiểu Phúc Tử “hừ” một tiếng: “Vị tiểu phu nhân kia còn ghê gớm hơn cả Bồ Tát, ngươi nhớ kỹ phải hầu hạ cho tốt. Không nói với ngươi nữa, ta có việc phải đi báo cho Tiến Bảo đại nhân.”

Nói xong, bèn vội vã đi về phía điện Dưỡng Tâm.



***

Bên ngoài điện Dưỡng Tâm, Triệu Bảo Anh lặng lẽ đứng trên bậc ngọc, vừa ngước mắt đã thấy Cao Tiến Bảo mang vẻ mặt gấp gáp chạy bước nhỏ đến.

Ông ấy hơi nheo mắt lại, tưởng là điện Tập Anh có chuyện gì, chưa đợi Cao Tiến Bảo đến gần, đã cất giọng dịu dàng nói: “Có chuyện gì vậy?”

Cao Tiến Bảo hẽ thở hổn hển, nhìn trái ngó phải, mới hạ giọng nói: “Đốc công, Như nương tử và Khương tiểu nương tử hiện đang ngồi bên ngoài điện Tập Anh, chờ yến tiệc bắt đầu, ngài xem…”

Nghe thấy tên Như Nương, trong thoáng chốc, khuôn mặt luôn ôn nhuận tươi cười của Triệu Bảo Anh hiếm khi hoảng hốt.

Một lúc sau, ông ấy khàn giọng nói: “Thật là muội ấy đi cùng tiểu nương tử kia đến dự yến sao?”

Cao Tiến Bảo cúi người, đáp: “Tiểu Phúc Tử nhìn rất rõ, ma ma bên cạnh Khương tiểu nương tử chính là Như nương tử.”

Triệu Bảo Anh im lặng một lúc, tay cầm phất trần run rẩy không thể nhận ra.

“Cao Tiến Bảo, ngươi đi canh chừng họ, đừng để họ bị cuốn vào chuyện bẩn thỉu của người khác.”

Trong cung này nơi nơi đều là bẫy rập ăn thịt người.

Yến tiệc nào mà chẳng xảy ra chuyện? Không phải vị quý nữ nào đó rơi xuống nước, thì là vị thiên kim nào đó say rượu có quan hệ với người khác, thậm chí còn có cả mạng người.

Thực ra trên đời này đâu có nhiều trùng hợp như vậy, chẳng qua là người có ý tính toán người vô ý mà thôi!

Cao Tiến Bảo biết địa vị của Như nương tử trong lòng Đốc công, lời Triệu Bảo Anh vừa dứt, hắn ta đã lập tức gật đầu vâng dạ.

Đang định xoay người xuống bậc thang, phía sau bỗng truyền đến giọng nói dịu dàng của Đốc công nhà mình: “Khoan đã, tướng mặt ngươi hung dữ…”

Cao Tiến Bảo lập tức cảm thấy đắng lòng, hắn ta còn tưởng Đốc công định nói chuyện gì quan trọng, hóa ra lại chê hắn ta tướng mặt hung dữ…



Nghĩ đến lúc mới đến dưới trướng Đốc công làm việc, Đốc công còn khen khuôn mặt này của hắn ta rất tốt, nói hung thần ác sát như vậy, không sợ các thái giám khác bắt nạt.

Không giống như ông ấy, chỉ vì sinh ra quá thanh tú, lúc mới vào cung thật sự chịu không ít khổ.

Vì những lời này của Đốc công, từ đó Cao Tiến Bảo cũng không chê mình xấu nữa, rất tự hào về khuôn mặt hung thần ác sát này. Nhưng gần đây khuôn mặt này lại không được Đốc công thích nữa!

Nghĩ đến đây, Cao Tiến Bảo vội vàng nặn ra một nụ cười tự cho là dịu dàng, quay đầu nói với Triệu Bảo Anh: “Nô tài biết rồi ạ, sẽ không dọa hai vị nương tử đâu.”

Triệu Bảo Anh chăm chú nhìn Cao Tiến Bảo, hồi lâu, thở dài, nói: “Ngươi vẫn đừng cười nữa. Cứ như vậy đi, nếu gặp chuyện bất ngờ gì, bảo Tiểu Phúc Tử đến tìm ta.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu