Chiều nay Khương Lệnh về còn thi Hương mệt mỏi thế nào, những thí sinh từ trường thi ai nấy đều xanh xao, chỉ Hoắc Giác ca là khá hơn chút.
Khương Lê còn tưởng chắc chắn lúc Hoắc Giác đang nghỉ ngơi ở Như Ý viên.
“Sao ở đây?” Khương Lê ngẩn ngơ .
Lang quân mặc áo gấm xanh, thắt đai lưng màu ngọc bích, một bên đai lưng đeo dây như ý song nàng cho . Có lẽ tắm xong, mấy sợi tóc rũ n.g.ự.c còn ẩm, mùi hương như xạ như trúc tỏa trong gió.
Hoắc Giác cũng xổm xuống, Khương Lê : “A Lê thả đèn cá chép cho , thể đến?”
Nghe Hoắc Giác nhắc đến đèn cá chép, Khương Lê lập tức hồn, giọng đầy thất vọng: “Hoắc Giác, đèn cá chép thắp , nếu nó bay lên trời , sẽ vượt qua long môn ?”
Trong mắt cô nương long lanh nước, đuôi mắt ửng hồng, dáng vẻ yêu kiều mềm mại.
Hoắc Giác Khương Lê chăm chú một lúc, mới kìm nén cụp mắt xuống, dịu dàng : “Đừng vội, để thử xem.”
Khương Lê cúi đầu xuống, chăm chú những ngón tay trắng dài của vẽ một vòng mờ ảo miệng cá chép, dùng que diêm thắp nến bên trong.
Ngọn lửa nến chập chờn, chẳng mấy chốc định.
Ánh lửa đỏ xuyên qua lớp vải bông mỏng, soi sáng đôi con ngươi đen của tiểu cô nương.
Khương Lê vội vàng dậy, thúc giục: “Thả mau! Thả mau! Lát nữa gió to, lửa tắt mất!”
Hoắc Giác khẽ “Ừm” một tiếng, chậm rãi dậy, ôm lấy nàng từ phía , thấp giọng : “Chúng cùng thả.” TruyenLau
Nói xong, bèn nắm lấy tay Khương Lê đặt lên phần đuôi cá bằng tre, bàn tay to lớn bao lấy mu bàn tay nàng từ bên ngoài.
Vì tư thế của , Khương Lê như ôm từ phía , thậm chí lưng còn thể loáng thoáng cảm nhận lồng n.g.ự.c nóng bỏng của .
Mặt nàng đỏ bừng, đúng lúc , cúi đầu xuống, trầm giọng hỏi bên tai nàng: “Thả nhé? A Lê?”
Hơi thở phả cũng nóng bỏng. Website TruyenLau.com
Tim Khương Lê đập thình thịch, cứng cổ gật đầu, một con cá chép béo từ từ bay lên bầu trời.
Chỉ trong chốc lát, chiếc đèn cá chép bay càng lúc càng cao, dần dần vượt qua những chiếc đèn cá chép khác, miệng cá mở to, nuốt trọn cả vầng trăng tròn.
Khương Lê thấy , trong lòng mừng rỡ, vội xoay đầu , với Hoắc Giác: “Hoắc Giác, thi Hương thể nào cũng sẽ đỗ.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hoắc Giác rũ mắt xuống, muôn vàn ánh đèn đọng trong đáy mắt nàng, như dải ngân hà lộng lẫy lấp lánh tuyệt .
Đôi mắt đen của cuối cùng cũng nổi lên gợn sóng, cúi xuống, dịu dàng bên tai Khương Lê: “Khương Lê, sẽ lấy danh Giải nguyên để cầu hôn, cưới nàng vợ.”
***
Kỳ thi Hương ở phủ Thường Châu công bố bảng vàng ngày mùng năm tháng chín, từ sáng sớm Khương Lê định xem bảng ở huyện nha, nhưng Khương Lệnh ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không cần , chắc chắn Hoắc Giác ca sẽ lọt ba hạng đầu, đến lúc đó kiểu gì huyện nha cũng sẽ phái đến chúc mừng.”
Khương Lê nghĩ cũng lý, nên nữa.
Dương Huệ Nương hôm nay công bố kết quả thi, cũng chẳng tâm trạng mở cửa hàng, đành kéo nửa tấm rèm xuống, nghỉ nửa ngày. Hai con một thì gục xuống bàn, chớp mắt chờ đợi, một bên cửa sổ, thỉnh thoảng ngoài.
Khương Lệnh thấy lắc đầu: “Hoắc Giác ca lọt ba hạng đầu là chuyện chắc như ván đóng thuyền, hai cũng cần căng thẳng như .”
“Sao căng thẳng chứ? Đêm qua ngủ …” Khương Lê gác cằm lên bàn, mắt hai vệt thâm nhạt.
Hoắc Giác sẽ lấy danh Giải nguyên để cầu hôn, nhỡ lấy Giải nguyên, thấy mất mặt ?
Đang suy nghĩ lung tung, bỗng nhiên bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng khua chiêng gõ trống.
“Đến đến !”
Dương Huệ Nương vén rèm lên, bước ngoài. Khương Lê cũng ngẩng đầu lên, xách váy chạy .
Chỉ thấy nha dịch mặc áo đen đánh chiêng gõ trống, dân chúng vây quanh bước đường, Dương Huệ Nương ngoài, từ xa quen trong phố hào hứng với bà : “Dương chưởng quỹ, con rể của bà thật là giỏi, đỗ Giải nguyên !”
Dương Huệ Nương và Khương Lê , đều bật .
Dương Huệ Nương xong, nghiêm mặt , nghiêm nghị : “Lát nữa Hoắc Giác sẽ , con mau nhà , tránh phạm điều kỵ.”
Theo phong tục thành Đồng An, nam nữ đính hôn trong một tháng khi đại hôn gặp mặt. Ngày kết hôn của Khương Lê và Hoắc Giác là mùng một tháng mười, chỉ còn hơn hai mươi ngày nữa, hiện giờ tất nhiên thể gặp mặt.
Mắt thấy tiếng chiêng trống, tiếng chúc mừng càng lúc càng gần.
Khương Lê đành lùi về quán rượu, lùi : “Mẹ, lát nữa khen Hoắc Giác con nhé.”
Dương Huệ Nương liếc nàng một cái, : “Cần con ! Ta con, chồng tương lai khen nó! Con mau về , sắp là nương tử của Cử nhân , đừng hấp hấp tấp!”
Nói xong, bà bèn vội vàng đến hiệu thuốc khi tới.
Khương Lê về quán rượu, phát hiện Khương Lệnh cũng biến mất, đoán là chạy sang bên cạnh .
Nàng ghế, gác cằm lên bàn, dỏng hai tai lên tiếng ồn ào bên cạnh, trong đầu còn đang nghĩ, lúc biểu cảm của Hoắc Giác như thế nào nhỉ?
Chắc là vui ! Giải nguyên đầu! Thật oai phong!
Là nương tử tương lai của Giải nguyên, nàng cũng oai phong!
Khương Lê càng nghĩ càng nhịn thành tiếng, Khương Lệnh từ bên cạnh về, thấy tỷ tỷ ngốc của gục ở đó ngây ngô, lắc đầu : “Khương Lê, Hoắc Giác ca bảo chuyển lời đến tỷ.”
Khương Lê vội chống dậy: “Lời gì?”
“Hoắc Giác ca sính lễ chuẩn cho tỷ đến, hỏi tỷ thích ?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.