Khương Lê mê man bất tỉnh suốt hai ngày hai đêm, thỉnh thoảng tỉnh dậy đôi , uống thuốc chìm giấc ngủ. Đến đêm thứ ba, cơn sốt cao rốt cuộc cũng chuyển thành sốt nhẹ.
Dương Huệ Nương và Khương Lệnh hề chợp mắt suốt hai ngày, thấy bệnh tình A Lê thuyên giảm, mới yên lòng trở về phòng nghỉ ngơi.
Vào canh ba, tiếng trống vọng từ xa, đúng lúc đêm khuya thanh vắng, một bóng cao lớn nhẹ nhàng nhảy qua bức tường trắng trong sân quán rượu, đẩy cửa phòng Khương Lê.
Khương Lê ngủ yên giấc, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Trong cơn mê man, nàng như rơi một vòng tay ấm áp, hương thơm quen thuộc tựa trúc tựa xạ hương thoang thoảng trong khí.
“A Lê.” Giọng trầm thấp của thiếu niên vang lên trong màn đêm, chất chứa một nỗi thâm tình ai .
Khương Lê quá quen thuộc với giọng của Hoắc Giác, mơ màng mở mắt: “Hoắc Giác?”
“Là .”
Cánh tay ôm lấy nàng dường như siết chặt hơn, giữ nàng chặt trong lòng. Trong đầu óc hỗn độn, Khương Lê nghĩ đến việc tại ở đây, cũng nghĩ đến việc nàng đang mơ . Mà là cây trâm bằng ngọc rơi xuống hồ sen tìm .
Vừa nghĩ đến điều , nàng liền tủi , nước mắt bất chợt trào .
“Hoắc Giác, trâm ngọc tặng mất .” Nàng nghẹn ngào, nước mắt rơi lã chã, giọng buồn bã tủi : “Ta tìm trong hồ sen lâu, nhưng tìm thấy!”
Hoắc Giác ngờ nàng , trong mắt thoáng hiện vẻ bối rối: “Không , mất thì mất thôi, sẽ tìm cho .”
“Không tìm nữa, tìm nữa !” Khương Lê càng nhiều hơn: “Hoắc Giác, tín vật đính ước tặng mất !”
Nước mắt tiểu cô nương từng giọt rơi xuống tay áo , trái tim Hoắc Giác như ai bóp nghẹt.
Đây là đầu tiên thấy Khương Lê , kiếp , khi tịnh cung, Khương Lê lớn cổng cung. Hỏi ép buộc , sẽ báo thù cho .
Năm cung là một mùa đông lạnh giá, ngày Khương Lê tìm , tuyết rơi dày đặc, mây đen giăng kín bầu trời.
Giọt nước mắt hàng mi tiểu cô nương đóng băng, những giọt nước mắt mới tuôn . Nàng lau nước mắt, cố gắng nở một nụ , dùng giọng điệu nhẹ nhàng an ủi .
“Hoắc Giác, dù tịnh , vẫn là nam tử hán đại trượng phu, đừng nản lòng, sẽ chuộc .”
Hoắc Giác nhắm mắt , mỗi khi đêm về, thường nghĩ, nếu ngày hôm đó, tuyệt đối sẽ dùng khuôn mặt lạnh lùng để nàng rời .
Hắn sẽ cúi đầu, khom lưng, từng chút từng chút hôn lên nước mắt mặt nàng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“A Lê, xin .”
Khương Lê nép trong lòng , đến đầu óc choáng váng, nhưng ngay đó, thể đang run rẩy vì của nàng bỗng khựng . Một giọt nước mắt long lanh ngơ ngác lăn xuống từ hàng mi, rơi một thở nóng bỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hơi thở của nóng rực, môi cũng nóng rực. Nhẹ nhàng, trìu mến l.i.ế.m sạch nước mắt mặt nàng.
“Đừng nữa, A Lê.” TruyenLau
Giọng khàn khàn của thiếu niên chìm trong màn đêm tĩnh lặng, đuôi mắt đỏ hoe yêu dị ẩn giấu trong bóng tối. Đầu ngón tay vuốt ve đôi môi khô khốc của nàng, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, cúi đầu hôn xuống.
Đầu lưỡi tiến sâu , tỉ mỉ quét qua môi răng nàng, quấn quýt lấy lưỡi nàng. Như cuồng phong bão táp, như gió xuân mưa phùn. Từng chút từng chút nuốt chửng nàng.
Đầu óc Khương Lê choáng váng, thở dần dần gấp gáp, ngón tay nắm chặt lấy vạt áo Hoắc Giác đến trắng bệch. Hoắc Giác lưu luyến buông môi nàng , chóp mũi chạm mũi nàng, thở nóng bỏng phả khóe môi nàng, nhẹ giọng : “A Lê, hít thở.”
***
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Lê tỉnh dậy một buổi chiều hôm . Việc đầu tiên khi tỉnh dậy là hỏi Hoắc Giác đến đêm qua ?
Dương Huệ Nương sờ trán nàng, liền gật đầu : “Mấy ngày nay Hoắc Giác ngày nào cũng đến hai ba , còn cùng A Lệnh sắc thuốc cho con. Haiz, đây là lầm , ngờ đứa nhỏ ngoài lạnh trong nóng, thật là bụng.”
Khương Lê im lặng, hỏi: “Vậy… phòng con ?”
“Nghĩ linh tinh gì .” Dương Huệ Nương liếc Khương Lê: “Đứa nhỏ Hoắc Giác từ đến nay luôn đoan chính giữ lễ, thể tùy tiện xông khuê phòng của con chứ?”
Khương Lê rũ mi mắt xuống, tay vô thức sờ lên môi. Vậy đêm qua, là mơ ?
…
Tiết Chân ba ngày gặp Hoắc Giác, thường ngày chỉ cần đến thư viện, nhất định sẽ đến Trúc lư vấn an cha nàng .
Mấy ngày nay , ở Trúc lư từ sáng đến tối, đều thể “tình cờ gặp” . Hỏi dò cha thì nàng mới Hoắc Giác xin nghỉ.
Hôm nay, Tiết Chân dùng xong bữa sáng, thì thấy tiểu đồng hầu hạ cha nàng lén lút chạy đến báo tin, Hoắc công tử đến.
Tiết Chân vội vàng dậy, tỉ mỉ trang điểm gương đồng, đó tính toán thời gian đến rừng trúc. Vừa đến rừng trúc, liền thấy một bóng cao lớn thẳng tắp từ bên trong.
Tiết Chân trong lòng mừng rỡ, bước lên hành lễ dịu dàng, mỉm : “Hoắc công tử.”
“Tiết cô nương.” Hoắc Giác nhàn nhạt đáp lễ, mí mắt khép hờ.
“Chân nhi mấy ngày gặp Hoắc công tử, cha là Hoắc công tử xin nghỉ, chẳng trong nhà chuyện gì ?”
“Đa tạ cô nương quan tâm, trưởng bối trong nhà bệnh nặng lâu, liền xin nghỉ vài ngày, ở nhà chăm sóc.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.