Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 139

Trong xe ngựa, theo ánh mắt Tiết Chân nhìn ra ngoài, Tào thị chỉ thấy một bóng hình cao lớn quen thuộc đến lạ.

Nghĩ ngợi một hồi, bà ta mới nhớ ra, chẳng phải người nọ chính là học trò mà phu quân Tiết Mậu từng hết mực coi trọng hay sao?

Hình như tên là Hoắc Giác.

Bà ta và Tiết Mậu còn từng dự hôn lễ của người này, khi đó cả đại sảnh toàn là đám thương nhân quê mùa ở phố Chu Phúc, khiến bà ta ghê tởm vô cùng.

Lúc này, Tào thị cũng nhớ đến tâm tư thầm kín của nữ nhi Tiết Chân đối với Hoắc Giác, thấy nữ nhi nhìn người nọ không rời mắt, bà ta vội vàng nghiêng người kéo rèm che, chắn tầm mắt Tiết Chân, nghiêm giọng nói: “Chân nhi, tỉnh táo đầu óc đi! Con giờ là thê tử của Tào Phỉ!”

Đôi mắt đen láy của Tiết Chân bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Tào thị, cong môi cười nói: “Mẹ yên tâm, Chân nhi sẽ không làm chuyện dại dột nữa.”

Từ khi gả cho Tào Phỉ, Tiết Chân mới thật sự hiểu được cảm giác được người ta tôn kính, đứng trên vạn người.

Tào gia vốn là đại gia tộc ở phủ Giang Lăng, Tào Phỉ lại tài hoa hơn người, sau khi đỗ Giải nguyên phủ Giang Lăng, ngay cả Tri phủ đại nhân cũng đích thân thiết yến khoản đãi hắn ta.

Là gia quyến, Tiết Chân cũng tham dự yến tiệc đó.

Khi ấy, phu nhân Tri phủ đối đãi với nàng ta vô cùng thân thiện, các phu nhân của những đại hộ khác ở phủ Giang Lăng càng ra sức nịnh bợ, như thể muốn coi nàng ta là Bồ Tát mà cung kính thờ phụng.

Đến Kinh thành lại càng không cần phải nói, dưới chân Thiên tử nơi nhân tài hội tụ mà Tào Phỉ vẫn là người được mọi người chú ý, ngay cả nàng ta, thê tử được Tào Phỉ hết mực coi trọng cũng như cá gặp nước trong giới quý nữ Kinh thành.

Tiết Chân rất hưởng thụ đãi ngộ như vậy, cũng biết tất cả những điều này đều là do Tào Phỉ và Tào gia mang lại. TruyenLau

Hoắc công tử quả thật là người nàng ta từng thật lòng yêu mến, nhưng xuất thân lại quá thấp kém.

Cũng như cha nàng ta đã nói, học thức tài hoa của Hoắc công tử đều hơn người, ngày sau nhất định sẽ nổi bật trên quan trường. Nhưng cái ngày sau đó rốt cuộc phải đợi đến bao giờ? Ai biết Hoắc công tử phải mất bao nhiêu năm mới có thể mang đến cho nàng ta tất cả những gì nàng ta đang có?

Vì vậy, Tiết Chân thật sự may mắn vì sau khi chuyện đó xảy ra, nàng ta đã nghe lời mẹ, đến phủ Giang Lăng, gả cho Tào Phỉ.

Nghĩ đến đây, Tiết Chân dịu dàng nói: “Mẹ yên tâm, con sẽ làm một người vợ hiền nội trợ cho phu quân. Giờ con cũng quen biết được vài tỷ muội tốt trong giới quý nữ Kinh thành, sau này phu quân ở lại Kinh thành, con nhất định sẽ toàn tâm toàn ý phụ tá chàng.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tào thị hài lòng gật đầu: “Con nghĩ như vậy là tốt nhất. Cái tên Hoắc Giác đó ở Kinh thành không có chút căn cơ nào, cho dù có đỗ Tiến sĩ cũng nhất định không thể ở lại.”

Hoắc Giác không hay biết cuộc đối thoại của hai mẹ con trong xe ngựa, cho dù có biết, cũng không để tâm.
TruyenLau
Bước qua Long Môn, vào một tiểu sảnh bên cạnh để nha dịch khám xét, hắn xách bọc hành lý, đi vào con đường nhỏ bên trong.

Vừa ra khỏi đường nhỏ, đến Minh Viễn lâu, liền thấy một lang quân mặt mũi anh tuấn, khí chất hơn người đứng dưới lầu, nhìn hắn một lượt, nói: “Hoắc Giác?”



Hoắc Giác khẽ gật đầu, mặt không đổi sắc nói: “Chính là tại hạ, Tông huynh có gì chỉ giáo?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tông Khuê hơi nhướn mày, cũng không bất ngờ khi Hoắc Giác nhận ra mình, không phải hắn ta tự phụ mà là hiện giờ danh tiếng của hắn ta ở Kinh thành không hề thua kém thúc phụ nhà mình, Hoắc Giác nghe nói đến hắn ta cũng không có gì lạ.

Điều khiến Tông Khuê ngạc nhiên là ánh mắt Hoắc Giác nhìn hắn ta như thể có chút quen thuộc.

Hắn ta cũng không suy nghĩ nhiều, nhếch mép cười nói: “Chỉ giáo thì không dám, chỉ là trưởng bối trong nhà hết lời khen ngợi huynh, Khuê trong lòng hiếu kỳ, nên đến nhận mặt.”

Hoắc Giác thản nhiên nói: “Như vậy, Tông huynh đã nhận rõ chưa?”

Tông Khuê lúc đầu ngẩn ra, sau đó liền bật cười, nói: “Nhận rõ rồi! Trưởng bối nhà ta nói tài học của huynh hơn ta, nhưng ta lại là người kiêu ngạo tự đại, không tin. Trong kỳ thi Hội này, Khuê muốn cùng Hoắc huynh so tài cao thấp.”

Kỳ thi Đình tuy xem tài học, nhưng cũng xem xét các yếu tố khác. Người đỗ Trạng nguyên chưa chắc đã là người tài hoa nhất.

Còn kỳ thi Hội để cầu công bằng sẽ dán kín tên tuổi, so với thi Đình thì dễ phân cao thấp hơn.

Vì vậy, Tông Khuê chỉ so tài ở kỳ thi Hội. Ai đỗ Hội nguyên, người đó thắng.

Hoắc Giác thản nhiên nhìn Tông Khuê, tính cách hiếu thắng của người này quả thật là từ nhỏ đã có. Giống như con công, đi đến đâu cũng muốn người ta khen đuôi mình đẹp nhất mới được.

Hắn cũng không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu, rồi xoay người đi về phía phòng thi.

Minh Viễn lâu là nơi bắt buộc phải đi qua để đến khu nhà thi, cuộc đối thoại của hai người nhanh chóng lọt vào tai vô số sĩ tử. Mọi người đều tò mò người vừa nói chuyện với Tông Khuê rốt cuộc là ai.

Tào Phỉ cũng đang tò mò về thân phận của Hoắc Giác, hắn ta và Tông Khuê ngang tài ngang sức, từ khi đến Kinh thành đã ba bốn lần mời Tông Khuê cùng tham gia văn hội.



Nhưng Tông Khuê lại là người kiêu ngạo, cho dù hắn ta mời bao nhiêu lần cũng không hề đáp lại. Thái độ đó rõ ràng là đang nói với mọi người rằng, Tông Khuê rất coi thường Tào Phỉ.

Không ngờ cũng có lúc hắn ta chủ động tìm người so tài cao thấp…

Tào Phỉ thu hồi ánh mắt, kỳ thi Hội lần này hắn ta nhất định phải vượt qua Tông Khuê. Còn người vừa nói chuyện với Tông Khuê, nếu chưa từng nghe nói đến thì chắc cũng không phải là mối đe dọa lớn.

***

Thi Hội ba vòng, ba ngày một vòng, liên tục chín ngày.

Trước đây, sau khi Khương Lệnh cùng Hoắc Giác thi Hương trở về, đã từng nói những vị Tú tài khi ra khỏi trường thi đều mặt mày xanh xao, suýt nữa thì mất nửa cái mạng.

Khương Lê vốn nghĩ lần này Hoắc Giác ra khỏi trường thi, dù không đến mức thê thảm, chắc chắn sắc mặt cũng không tốt.

Ai ngờ phu quân của nàng ngoại trừ y phục hơi nhăn nhúm, còn lại thì không khác gì lúc mới vào, bước đi vững vàng, sắc mặt cũng bình thường, giống như vừa đi dạo chơi ngoài ngoại ô trở về.

“Hoắc Giác, chàng có sao không?” Khương Lê tiến lên nhìn kỹ hắn một lượt, ngoại trừ mí mắt hơi thâm quầng, tinh thần lại rất tốt.

Hoắc Giác khẽ “Ừm” một tiếng, nghĩ đến y phục trên người đã mấy ngày không thay, nhịn không ôm nàng, chỉ cười nói: “Ta không sao cả.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu