Như Nương đi bái Bồ Tát Phổ Hiền, chẳng lẽ là vì người quan trọng mà bà ấy đã từng nhắc đến?
Như vậy, chẳng lẽ người đó còn sống?
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, Dương Huệ Nương nhanh chóng gạt bỏ, quay sang Như Nương nói: “Vậy tỷ bái xong thì ra ngoài điện đợi chúng ta. Đào Chu, Vân Chu cùng Tôn, khụ, Tôn đại đương gia đều đang ở ngoài chờ, tỷ cứ tìm họ là được.”
Như Nương gật đầu, mỉm cười.
Rõ ràng bà ấy lớn hơn Dương Huệ Nương hai tuổi, vậy mà Dương Huệ Nương luôn coi bà ấy như muội muội, việc nhỏ nhặt gì cũng chăm lo chu đáo.
Từ khi cha mất, bà ấy chưa từng gặp ai tốt với mình như vậy.
Khóe mắt Như Nương hơi ươn ướt, xoay người bước vào thiên điện bên cạnh, ký tên vào sổ công đức, lại bỏ thêm chút tiền dầu hương vào hòm công đức, rồi mới lấy hương khấu đầu bái lạy.
Trán chạm đất, hai tay hướng lên trời, thành tâm cầu xin Bồ Tát phù hộ người trong lòng bình an trăm tuổi, khẽ đọc từng cái tên, sợ Bồ Tát nghe không rõ, mỗi chữ đều nói rất chậm rất rõ ràng.
Tiểu sa di trong nội đường thiên điện đang gõ mõ tụng kinh mà thiu thiu ngủ, nghe thấy giọng nói dịu dàng hơi lắp bắp của nữ thí chủ ở ngoại đường, bèn mở mắt ra.
Một chuỗi tên lọt vào tai, Huệ Nương, A Lê, A Lệnh, đều là những cái tên tiểu sa di chưa từng nghe qua, cho đến cái tên cuối cùng được thốt ra.
“Bảo Anh ca ca.”
Tiểu sa di bỗng cảm thấy hai chữ Bảo Anh này có chút quen thuộc, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, lắc đầu hai cái, tiếp tục thiu thiu ngủ giả vờ gõ mõ tụng kinh trước mặt Phật Tổ.
Website TruyenLau.com
Ra khỏi Hoa Nghiêm bảo điện, Như Nương nhẹ nhàng vuốt ve sợi dây đỏ trên tay, khóe mắt hơi đỏ lên.
Không lâu sau, Dương Huệ Nương cũng dẫn theo Khương Lê cùng mấy người hùng hổ bước ra khỏi điện.
Hoắc Giác đi theo sau Dương Huệ Nương, tay cầm một lá bùa được gấp vuông vắn, ánh mắt lướt qua chuỗi hạt gỗ trên tay Như Nương.
Xin được một quẻ thượng thượng, lại được một lá bùa cầu thi cử đỗ đạt, Khương Lê vô cùng hài lòng với chuyến đi chùa Đại Tướng Quốc lần này.
Nàng nhìn sắc trời quang đãng hiếm có, cười nói: “Mẹ, thím Như Nương, chúng ta tranh thủ trời chưa tối, mau lên sau núi thưởng hoa thôi!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nói rồi, nàng nhìn về phía Hoắc Giác, tha thiết nói: “Hoắc Giác, chàng có muốn đi cùng chúng ta không?”
Những lúc nàng dùng ánh mắt như vậy nhìn mình, Hoắc Giác chưa từng nói được một chữ “không”. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng lần này đến chùa Đại Tướng Quốc, hắn còn có việc khác chưa làm xong, đành phải nhẫn tâm từ chối, ôn tồn nói: “Ta phải đi lầu Đại Bi một chuyến, đợi việc ở lầu Đại Bi xong xuôi, ta sẽ lên sau núi tìm mọi người.”
Tuy Khương Lê có chút thất vọng, nhưng cũng không quá buồn, dù sao sau này vẫn có thể đến chùa Đại Tướng Quốc thưởng hoa, nàng và Hoắc Giác chưa bao giờ thiếu chút thời gian này.
Nàng mím môi cười, nói: “Vậy chàng đi nhanh đi, lầu Đại Bi cách đây khá xa, chàng không cần vội vàng quay lại tìm chúng ta.”
Nói xong, nàng vui vẻ khoác tay Dương Huệ Nương và Như Nương, đi về phía sau núi. Đào Chu, Vân Chu theo sát phía sau, tiếp đến là Khương Lệnh và Tôn Bình đi thong thả.
Mấy bà v.ú đang đợi chủ mẫu ở ngoài Hoa Nghiêm bảo điện, thấy bọn họ không quay đầu lại mà đi thẳng về phía sau núi, lắc đầu, nói: “Đây là dân quê nào không biết điều? Sau núi há là nơi bọn họ có thể đến?
Không sợ đắc tội với quý nhân sao!”
Họ đều là bà v.ú thân tín của chủ mẫu một số nhà quyền quý trong Kinh thành, biết rõ mảnh đất sau núi hôm nay không thể đến, bởi vì nơi đó có một vị đại nhân vật trong cung rất có quyền thế.
Còn đại nhân vật này là ai thì không phải là chuyện họ có thể biết được.
Khương Lê cùng mọi người dĩ nhiên không biết sau núi có vị đại nhân vật nào.
Như Nương yêu hoa, cũng yêu trồng hoa. Sơn trà khó trồng lại quý hiếm, là trân phẩm trong các loài hoa. Nghe nói sau núi chùa Đại Tướng Quốc có một rừng hoa sơn trà rộng lớn, trong lòng bà ấy dâng lên chút mong mỏi, chỉ mong trước khi hết mùa hoa có thể đến thưởng ngoạn.
Hoa Nghiêm bảo điện cách sau núi không xa, đi chưa được hai khắc đồng hồ đã đến rừng hoa sơn trà trong truyền thuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giờ là cuối tháng hai, đúng vào mùa hoa nở. Gió nhẹ thoảng qua, từng mảng lớn hoa sơn trà đủ màu sắc đung đưa trên cành, vô cùng đẹp mắt.
Quả thật xứng đáng với câu “Độc năng thâm nguyệt chiếm xuân phong”.
(*)Chỉ riêng ánh trăng sâu chiếm lấy gió xuân.
Cảnh đẹp như vậy, đừng nói là người yêu hoa như Như Nương, ngay cả Khương Lê và Dương Huệ Nương cũng vô cùng thích thú.
***
Tiếng cười nói vui vẻ từ rừng hoa sơn trà vọng lại, lẫn trong gió nghe không rõ. Cao Tiến Bảo tai thính, nghe ra đó là tiếng cười nói của mấy nữ tử.
Hắn ta nhíu mày, các gia tộc có chút danh tiếng trong Kinh thành đều biết, mỗi năm ngày hai mươi bảy tháng hai là ngày giỗ mẹ của thái giám Chấp bút Ti Lễ Giám kiêm Đốc công Đông Xưởng Triệu Bảo Anh.
Người bình thường sẽ không chọn ngày này đến sau núi làm phiền Đốc công.
Hôm nay là thế nào?
Nghĩ đến tai của Đốc công còn thính hơn cả người tập võ như hắn ta, Cao Tiến Bảo do dự một lát, cuối cùng vẫn gõ cửa, nói: “Đốc công, có cần thuộc hạ đi đuổi người không?”
Mạng của Cao Tiến Bảo là do Triệu Bảo Anh cứu, hắn ta kính trọng Triệu Bảo Anh còn hơn cả Thành Thái Đế.
Hắn ta đi theo Triệu Bảo Anh gần mười năm, biết ngày này đối với ông ấy quan trọng như thế nào. Bây giờ bị người ta quấy rầy sự yên tĩnh, đừng nói là Đốc công, ngay cả hắn ta cũng cảm thấy khó chịu.
Triệu Bảo Anh ngồi ngay ngắn trong tĩnh thất bên cạnh Phật đường, mắt cụp xuống, chậm rãi gõ lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, không nói gì.
Cao Tiến Bảo hầu hạ Triệu Bảo Anh lâu như vậy, hiểu rằng Đốc công đã đồng ý.
Thấy mấy nữ tử kia hình như đang đi về phía Tiểu trúc Chiếu Tính, vội vàng đáp: “Thuộc hạ đi ngay!”
Vừa mới nhấc chân đi được hai bước, trong tĩnh thất bỗng truyền đến tiếng “két” của ghế cọ xát với mặt đất, hình như là do đứng dậy quá vội vàng.
Cao Tiến Bảo dừng bước, đang định mở miệng hỏi, thì nghe thấy bên trong vang lên một tiếng “Khoan đã” trầm thấp!
Trong tĩnh thất, Triệu Bảo Anh đi về phía cửa sổ hướng ra sau núi, nhẹ nhàng kéo ra liền mở được nửa cánh cửa, ánh sáng chói chang cùng gió mang theo hương hoa ùa vào.
Ông ấy nheo mắt, nhìn về phía mấy nữ tử đang cười nói trong rừng hoa. Vừa rồi ông ấy nghe thấy có người gọi: “Như Nương, lại đây!”
Giọng nói hấp tấp, không phải người ông ấy quen biết. Nhưng chữ “Như Nương” trong miệng người đó, lại là cái tên ông ấy vô cùng quen thuộc.
Trên đời này người trùng tên rất nhiều, “Như Nương” trong miệng nữ tử kia tám chín phần mười không phải người ông ấy quen.
Nhưng ông ấy vẫn nhịn không được muốn đẩy cửa sổ ra nhìn xem.
Trên lầu ba của tĩnh thất, từ góc độ của ông ấy có thể nhìn thấy cả rừng hoa sơn trà rộng lớn, cùng mấy nữ tử ẩn mình trong rừng hoa.
Trong đó có một người, mặc áo váy màu xanh, búi tóc kiểu phụ nhân, quay lưng về phía ông ấy.
Người phụ nữ đó đưa tay hái một bông sơn trà màu trắng trên cành, tay áo màu xanh hơi trượt xuống, lộ ra một đoạn cổ tay mảnh khảnh, cùng một sợi dây đỏ đã bạc màu, giữa sợi dây đỏ có một hạt gỗ thô ráp không đáng chú ý.
Triệu Bảo Anh đứng sững tại chỗ, nhìn chằm chằm vào hạt gỗ đó, tim đập mạnh, đau nhói.
Trong cơn ngẩn ngơ, lại thấy trận mưa xuân lạnh lẽo năm nào.
Giữa nghĩa địa, một thiếu nữ nhỏ nhắn, cùng ông ấy rải từng nắm từng nắm đất ướt lên t.h.i t.h.ể của mẹ ông ấy.
Thiếu nữ ngước đôi mắt ướt sũng nước mưa, chăm chú nói với ông ấy: “Bảo, Bảo Anh ca ca, đừng, đừng khóc.”
Khi đó, nàng ấy nói với ông ấy “đừng khóc”.
Vì vậy, trong hai mươi chín năm xa cách nàng, ông ấy trở thành một người hay cười.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.