Các tiểu đạo cô trong quán vừa hoàn thành buổi niệm kinh sáng tối là thích vây quanh nàng, mang đến không ít tiếng cười nói cho đạo quán vốn tĩnh lặng này, ngay cả gió trong trăng sáng trên núi cũng nhuốm màu nhân gian.
“Trước kia cháu và bà ngoại cháu thường phàn nàn Văn Lan viện có quá nhiều cây ngô đồng, nói tai sắp chai vì tiếng chim khách ồn ào trên cây.” Ân đạo trưởng nhấc ấm đồng đang bốc hơi nóng từ lò đất nung đỏ, pha hai chén trà trong, tiếp tục nói: “Nhưng theo bần đạo thấy, chú chim khách nhỏ này rất hợp với cháu.”
Ngày đầu tiên Hoắc Giác vào đạo quán, tuy bà ấy thấy hắn không có tâm ma quấn thân, nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy được khí thế hăng hái ngày xưa của tiểu tử đó.
Vệ Cẩn ngày xưa tâm hồn thuần khiết ngay thẳng, như mặt trời rực rỡ, không biết có bao nhiêu đứa trẻ ở Thanh Châu thích chạy theo sau hắn, hò hét đòi cùng đi tòng quân.
Hôm qua hắn mặc áo giáp, cưỡi ngựa trở về. Không biết chim khách nhỏ trong lòng hắn đã nói gì bên tai mà khiến hắn sửng sốt rồi bật cười nhẹ nhàng.
Khoảnh khắc đó của hắn, khiến Ân đạo trưởng thoáng nhìn thấy được dáng vẻ ngày xưa của Vệ Cẩn.
Ân đạo trưởng đùa xong, lại lấy ra ba đồng tiền đồng, nghiêm túc nói: “Hôm nay bần đạo đã xem quẻ cho cháu, lần này cháu đi về phía Bắc, mọi việc đều nên để lại một con đường sống, tự có duyên lành giúp cháu giải nguy. Vạn vật trên đời này, đều không nằm ngoài quy luật nhân quả. Tiểu tử phải luôn ghi nhớ, nhân hôm qua, quả hôm nay. Nhân hôm nay, quả ngày mai.”
Ân đạo trưởng mang lòng dạ từ bi, Hoắc Giác tất nhiên hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của bà ấy.
Im lặng hồi lâu, mới nâng chén trà lên nói: “Cẩn đa tạ đạo trưởng chỉ điểm.”
Uống cạn một chén trà, hắn đặt chén xuống, ánh mắt lại quét qua tên ở
góc bàn, dịu dàng nói: “Nếu đạo trưởng không phản đối, có thể cho phép Cẩn đặt linh bài của Tố Thập tỷ vào tịnh thất không?”
Ân đạo trưởng không ngờ hắn lại nhắc đến danh húy của Tiểu Thập Nhi, sững người mất mấy hơi thở.
Trong tĩnh thất đều là linh bài của hai họ Vệ Hoắc, còn Tiểu Thập Nhi là đứa trẻ bị bỏ rơi mà bà ấy nhận nuôi, cũng là đạo cô của Thanh Vân quán, đặt linh bài của nàng ấy vào tịnh thất quả thật không thích hợp.
Ân đạo trưởng định từ chối, lại nghe Hoắc Giác nói: “Hẳn là Tố Thập tỷ cũng sẽ muốn vậy.”
Giọng nói của vị lang quân trẻ tuổi rất bình thản, nhưng giọng điệu lại vô cùng chắc chắn.
Những lời định nói của Ân đạo trưởng bỗng nghẹn lại trong cổ họng.
Trong đầu lại nhớ về đêm bảy năm trước, tiểu đạo cô mặc đạo bào màu xanh, tiêu sái cười nói với bà ấy: “Sư phụ, người đừng vì con mà đau lòng. Chẳng qua con chỉ chọn làm theo bản tâm mà thôi, đây là con đường con tự chọn.”
TruyenLau.com
Còn có ngày Vệ Triệt đến tuổi trưởng trưởng thành, lá bùa bình an mà nàng ấy trao cho y.
Lúc đó tiểu đạo cô cười híp mắt nói với Vệ Triệt: “Đây là lá bùa bình an mà bổn đạo trưởng đã tốn không ít tâm huyết vẽ ra đấy, nếu huynh dám không thích, sau này đừng hòng đến Thanh Vân quán cầu bình an!”
Mọi người đều tưởng đó thật sự là một lá bùa bình an.
Chỉ có Ân đạo trưởng mới biết, trong lá bùa đó thực sự viết gì.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ân đạo trưởng lặng lẽ nhìn Hoắc Giác, đối diện với đôi mắt dường như nhìn thấu tất cả của hắn, nuốt lại lời từ chối.
Bà ấy đứng dậy, khẽ nói: “Ta đã lập một phần mộ chôn quần áo di vật cho Tố Thập, linh bài của nó đặt trong phòng ta thường ngồi thiền, cháu theo ta đến đó.”
…
TruyenLau.com
Hoắc Giác đặt linh bài của Ân Tố Thập bên cạnh linh bài của Vệ Triệt, ánh mắt từ từ quét qua các linh bài trên bàn thờ, ngồi yên lặng hồi lâu. Đợi đến khi tiếng gà gáy lẻ tẻ vọng đến từ rừng rậm trên núi, mới dập đầu thật mạnh, rồi bước đi.
Ám Nhị và Thẩm Thính đã chờ dưới chân núi từ khi trời chưa sáng, gần đến giờ Thìn thì thấy Hoắc Giác và Khương Lê dẫn Vân Chu, Tố Tùng đi xuống từ bậc thang đá.
Khương Lê thấy hai người, vội bảo Vân Chu đưa cho mỗi người một lá bùa bình an.
Vân Chu không dùng túi gấm để đựng bùa bình an, mà là một túi vải buộc dây, Ám Nhị và Thẩm Thính đều thấy rõ, trong túi vải phồng phồng toàn là bùa bình an, ít nhất cũng có bốn năm mươi cái.
Bùa bình an của Thanh Vân quán tuy không đến nỗi khó cầu, nhưng cũng không phải muốn xin là có thể xin mấy chục cái mang đi.
Điệu bộ này của tiểu phu nhân, giống như đã cướp sạch tất cả bùa bình an của Thanh Vân quán vậy.
Trong lòng Ám Nhị và Thẩm Thính rất kinh ngạc, nhưng trên mặt không để lộ chút nào. Ngoan ngoãn nhận lấy bùa bình an, chắp tay thi lễ cảm tạ Khương Lê.
Đợi Khương Lê và hai nha hoàn lên xe ngựa, Ám Nhị mới tiến lên nói với Hoắc Giác: “Hoắc công tử, theo lệnh của ngài, ta đã chuyển tin Chử tướng quân tử trận, Tần Vưu đại bại Nam Thiệu đến cho Lăng Thủ phụ.”
Hoắc Giác nói: “Vất vả rồi, ngươi còn phải về báo cáo với người của phủ Quốc Công. Chuyến này các ngươi đi trước, không cần đợi chúng ta.”
Ám Nhị nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, hắn ta quả thật đang nghĩ đến việc phi ngựa về báo cáo tình hình Thanh Châu với Thế tử gia, đồng thời xem có cần đến Túc Châu giúp Định Quốc Công một tay không.
Lăng Duệ tham quyền, lòng lang dạ thú đã lộ rõ như ban ngày.
Theo kế hoạch của ông ta, trước tiên lợi dụng Nam Thiệu giúp Tần Vưu đoạt binh quyền ở Thanh Châu, sau đó lại dùng Bắc Địch gây tổn thất nặng cho Định Quốc Công, chia một phần quân Túc Châu cho Định Viễn Hầu.
Việc ở Thanh Châu đã xong, không biết tình hình Túc Châu bây giờ ra sao.
Ám Nhị sinh ra ở phủ Định Quốc Công, người thân trong nhà đều ở Túc Châu, tất nhiên là lòng nóng như lửa đốt.
“Tiểu nhân xin tuân lệnh, Hoắc công tử có cần ta nhắn lại gì không?”
Hoắc Giác trầm ngâm một lát rồi nói: “Phiền ngươi thay ta nói với a tỷ một câu, Thanh Châu đã quang đãng, mọi việc đều tốt đẹp.”
Ám Nhị chắp tay nói: “Công tử yên tâm, lời của ngài, ta nhất định sẽ truyền đạt.”
Nói xong, hắn ta khẽ gật đầu với Thẩm Thính, nói: “Ngày khác đến Thịnh Kinh tìm ta uống rượu.”
Thẩm Thính nghe vậy thì cười, nói: “Lúc đó nhớ dẫn theo huynh trưởng của huynh, nghe nói người đó là kẻ nhiều lời.”
Khi Ám Nhị vừa đi, Thẩm Thính bèn đưa những bức thư tìm được từ phủ Tần Vưu và Lăng Nhược Phàm, cùng với quyển sổ sách cũ cho Hoắc Giác, nói: “Công tử đoán không sai, Tần Vưu và Lăng Nhược Phàm đều đề phòng nhau, giữ lại không ít chứng cứ phạm tội của đối phương. Trộn quyển sổ sách cũ này vào những chứng cứ đó, hẳn là sẽ không gây nghi ngờ.”
Hoắc Giác gật đầu nói: “Thời gian qua vất vả cho ngươi rồi, Chử thế thúc có ý muốn bồi dưỡng ngươi làm vị tướng lĩnh tiếp theo của quân Thanh Châu, ngươi hãy ở lại Thanh Châu.”
Nói xong, lấy ra một tờ hộ tịch từ trong ngực, đưa cho Thẩm Thính, nghiêm túc nói: “Thẩm Thính, nếu ngươi đồng ý, từ nay về sau ngươi sẽ là Hoắc Thính. Sau này, sẽ do ngươi xây dựng lại một phủ Hoắc Tướng quân ở Thanh Châu.”
Thẩm Thính nghe vậy toàn thân chấn động, ngẩng phắt đầu lên, nói: “Công tử!”
Trước kia Thẩm Thính là một đứa trẻ mồ côi, được lão quản gia của phủ Tướng quân nhặt về, rồi đem về phủ Tướng quân. Theo họ của lão quản gia, trở thành cháu trai của lão quản gia.
Ban đầu vì tiểu Vệ Cẩn một lòng muốn làm tướng quân, Hoắc Diễm mới chọn Thẩm Thính, để hắn ta làm tùy tùng của Vệ tiểu công tử, tự tay dạy họ võ nghệ và thuật bày binh bố trận.
Hoắc Giác nhìn vết sẹo dài ở khóe mắt Thẩm Thính, nhớ lại kiếp trước, khi nói với Thẩm Thính về việc trở về Thanh Châu, xây dựng lại Hoắc gia, Thẩm Thính bày ra vẻ mặt như tro tàn nói: “Thẩm Thính không xứng đáng, Đại nương tử c.h.ế.t trong tay ta, cả đời này ta đều là kẻ có tội.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi Lăng Duệ và Chu Nguyên Canh chết, Thẩm Thính đã tự vẫn trước mộ a tỷ.
Nghĩ đến chuyện xưa, Hoắc Giác che giấu vẻ cay đắng trong đáy mắt, nói: “Ngươi xây dựng một Hoắc gia ở Thanh Châu, ta về Thịnh Kinh xây dựng một Vệ gia, hẳn là Thẩm thế thúc khi nghe được sẽ rất vui mừng.”
Trong giây lát, Thẩm Thính đã nước mắt tràn mi, nhớ lại ngày đầu tiên đến thành Đồng An năm ngoái, công tử nói với hắn ta: “Nếu Vệ gia đổ thì xây lại một Vệ gia, nếu phủ Tướng quân đổ thì xây lại một phủ Tướng quân.”
Lúc đó rõ ràng cảm thấy phía trước không lối đi, nhưng lời của Hoắc Giác như sấm dậy bên tai, khiến hắn ta nhìn thấy hy vọng trên con đường mênh m.ô.n.g phía trước.
Lúc này cũng vậy.
Vị tiểu trại chủ của trại Bạch Thủy vốn luôn trưng ra vẻ lạnh lùng lãnh đạm, cuối cùng cũng nghẹn ngào nói: “Thẩm Thính tuân lệnh, Thẩm Thính sẽ ở Thanh Châu đợi công tử trở về.”
Xe ngựa phi rất nhanh, đón ánh nắng ấm áp buổi sáng Thanh Châu ra khỏi cổng thành.
Khương Lê vén rèm lên, nhìn dòng chữ “Thanh Châu” khí thế dần dần lùi xa, nhỏ dần, trong lòng bỗng dâng lên một chút không nỡ.
“Chúng ta sẽ còn trở lại chứ?”
Hoắc Giác gật đầu, giọng khẳng định: “Sẽ.”
Khương Lê lại hỏi: “Có thể trở về cùng a tỷ không? A tỷ chắc cũng rất muốn về Thanh Châu.”
Hoắc Giác lại cười cười nói: “Sẽ.”
“Thế thì tốt quá.” Khương Lê nghiêng đầu nhìn hắn, dịu dàng nói: “Nếu dân chúng Thanh Châu biết Đại nương tử và tiểu công tử Vệ gia trở về, chắc chắn sẽ tràn từ khắp nơi tới, xếp hàng hai bên đường chào đón! Nói không chừng, chúng ta lại đi ăn hoành thánh, bà chủ quán sẽ không lấy tiền của chúng ta.”
Hoắc Giác nghe xong câu này, trong lòng không khỏi thấy buồn cười.
Vị tiểu nương tử nhà hắn có lẽ là sợ hắn buồn phiền, nên mới lải nhải dỗ dành hắn vui vẻ.
Quả thật, đối với hắn, Thanh Châu là một nơi đặc biệt.
Nhưng hắn đã sống hai kiếp người, từng trải qua vô số sóng gió, tâm tình đã được rèn giũa đến mức bình ổn không gợn sóng, hiếm khi nổi sóng.
Nhưng một tấm lòng của tiểu nương tử, tất nhiên hắn cũng không thể phụ lòng.
Đưa tay vén lọn tóc mai bên má Khương Lê, hắn mỉm cười nói: “Ở chỗ Chử thế thúc chắc còn giấu rượu ngon, lần sau đến, ta sẽ lại cùng nàng đi xin rượu uống.”
***
Khi Khương Lê cùng Hoắc Giác đến Thanh Châu, lòng còn đang lo lắng. Nhưng khi rời đi, lòng lại đã yên ổn.
Có lẽ vì tâm trạng khác nhau, đường về cảm thấy thông suốt hơn lúc đi nhiều.
Chỉ là sự thuận lợi trên đường này chẳng mấy chốc đã bị một luồng khí lạnh từ phương Bắc đến làm gián đoạn.
Càng đi về phía Bắc, trời càng lạnh, luồng khí lạnh đột ngột ập đến này càng khiến nhiệt độ giảm mạnh, tuyết bắt đầu rơi. Đến khi thuyền tới
được thành Khúc Lương, mặt sông đã có dấu hiệu đóng băng, đành phải dừng lại ở Khúc Lương.
Có lẽ vì hứng gió lạnh bên sông mấy ngày, khi Khương Lê xuống thuyền, đầu đã bắt đầu hơi đau.
Từ bến tàu xuống, vừa lên xe ngựa đã bị sốt cao. Lúc này đã là ngày mười lăm tháng mười một.
Thành Khúc Lương cách Thịnh Kinh không xa, khoảng ba ngày đi đường. Vì cơn bệnh phong hàn của Khương Lê, kế hoạch vội vã đi Thịnh Kinh ban đêm cũng đành phải gác lại.
Mọi người đành phải tạm thời ở lại thành Khúc Lương, Khương Lê thực sự rất phiền não, chỉ sợ làm trì hoãn chính sự của Hoắc Giác.
Đặc biệt là lần này phong hàn đến dữ dội, cổ họng nàng như bị nhét một cục bông vải, giọng vốn mềm mại nay trở nên khàn đặc, còn ngày đêm ho không ngừng.
Hoắc Giác mời đại phu đến bốc thuốc, uống mấy thang thuốc, Khương Lê thấy khá hơn một chút, bèn vội vàng nói với Hoắc Giác: “Ta đã đỡ hơn rồi, chúng ta tiếp tục lên đường đi, vốn đã làm chậm trễ lịch trình, không thể tiếp tục trì hoãn nữa!”
Hoắc Giác khẽ nhíu mày.
Thi thể của Lăng Nhược Phàm đã được vận chuyển đến Thịnh Kinh, rất nhanh sẽ được chuyển đến Đại lý tự. Cũng vào khoảng thời điểm này, người của Cẩm Y Vệ sẽ áp giải Tần Vưu về Kinh.
Hoắc Giác với tư cách là Giám sát Ngự sử, trên người còn mang theo những bức thư và sổ sách kia, tất nhiên phải cùng về phục mệnh, thật sự không thể trì hoãn nhiều.
Chỉ là hiện giờ thời tiết mỗi ngày một lạnh hơn, tuyết phủ gió rít, A Lê chưa khỏi phong hàn, hắn thực sự không yên tâm.
Khương Lê vừa thấy vẻ mặt này của hắn đã biết hắn sắp từ chối đề nghị của nàng, vội nắm lấy tay hắn, nói: “Chính sự quan trọng, thân thể ta vốn khỏe mạnh, chịu đựng được. Cùng lắm thì kê thêm vài thang thuốc, uống dọc đường.”
Lúc này tiểu nương tử ốm yếu xanh xao, một câu nói phải chia làm nhiều đoạn, nói nhiều vài chữ đã phải ho suyễn không ngừng.
Đại phu đã đặc biệt dặn dò, lúc này nàng cần phải tĩnh dưỡng tốt, tốt nhất là đợi bệnh khỏi hẳn rồi hãy tiếp tục lên đường. Tránh để khí lạnh vào tận phổi, về sau mắc chứng ho, lúc đó muốn chữa trị tận gốc sẽ rất khó.
Hoắc Giác cụp mắt suy nghĩ một lát, nhẹ nhàng bóp bóp ngón tay nàng, nói: “Nàng ở lại Khúc Lương dưỡng bệnh, nhiều nhất sáu bảy ngày, ta sẽ dẫn Phương thần y cùng đến đón nàng. Ngoài Vân Chu, Tố Tùng, ta để Hà Chu, Hà Ninh cũng ở lại bảo vệ nàng.”
Khương Lê ngoài miệng nói chịu đựng được, thực tế lúc này đã vô cùng khó chịu.
Cổ họng đau, đầu đau, cả phổi cũng đau. Nếu nàng ở lại Khúc Lương dưỡng bệnh, còn Hoắc Giác tiếp tục lên đường thì không phải là một cách tốt sao.
“Được, ta sẽ ở đây dưỡng bệnh, không đi đâu cả. Chàng không cần lo lắng, cứ yên tâm lo việc chính là được. Đến khi chàng trở về, bệnh của ta có lẽ cũng đã khỏi.” Nói đến đây, nàng dừng lại một chút, nhìn Hoắc
Giác nghiêm túc nói: “Chàng để Hà Ninh ở lại là đủ rồi, Hà Chu về
Thịnh Kinh cùng chàng. Nhỡ có chuyện gì, còn có thể để huynh ấy giúp chàng chạy chút việc.”
Hoắc Giác nhìn cằm tiểu cô nương đã gầy đi không ít mấy ngày này, suy nghĩ một lát, rồi nói: “Vậy ta để Hà Ninh ở lại, hàng ngày nàng muốn ăn gì, cứ để nhà bếp khách điếm làm cho nàng.”
Hoắc Giác rời khỏi thành Khúc Lương ngay đêm đó, hắn bỏ xe cưỡi ngựa, phi nhanh, giữa đường hầu như không nghỉ ngơi.
Chỉ hai ngày đã đến Thịnh Kinh, vừa mới qua cổng thành, đã thấy Ám Nhất mang vẻ mặt gấp gáp bước đến, hạ thấp giọng nói: “Hoắc công tử, ta đang định ra thành tìm ngài.”
“Mười ngày trước, quân Túc Châu đánh bại Bắc Địch, c.h.é.m g.i.ế.c Thái tử Bắc Địch. Tin Định Viễn Hầu thông đồng với giặc, bị Định Quốc Công bắt giữ cũng đã truyền về Thịnh Kinh. Thế tử vẫn luôn cho người theo dõi phủ Định Viễn Hầu, sáng nay bỗng có người đến báo, nói Tuyên Thế tử của phủ Định Viễn Hầu đã biến mất, người hiện đang ở trong Hầu phủ là giả. Khoảng mấy ngày trước, khi tin tức từ Túc Châu vừa truyền đến, Tuyên Thế tử đã lặng lẽ rời khỏi Thịnh Kinh.”
“Không chỉ có Tuyên Thế tử biến mất khỏi phủ Định Viễn Hầu, mà còn có một đội hộ vệ. Thế tử biết ngài có hiềm khích với vị Tuyên thế tử kia, nên sai ta ra thành thông báo cho ngài. Tránh gặp phải, sẽ chịu thiệt.”
Hoắc Giác nghe vậy, không biết nghĩ đến điều gì, vẻ mặt vốn bình thản không gợn sóng khẽ biến đổi.
Đưa xấp thư từ sổ sách trong n.g.ự.c cho Ám Nhất, trầm giọng nói: “Thay ta mang những thư tín này đến Đô sát viện, giao cho Lỗ Ngự sử hoặc Bách Ngự sử.”
Nói xong lập tức lên ngựa, thúc ngựa, nhanh chóng ra khỏi thành.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.