Đêm tháng mười một lạnh như nước.
Đôi chân trắng thon dài của Khương Lê lập tức nổi da gà vì lạnh, nàng giật dậy, mặt đỏ bừng : “Chàng… gì ?”
Hoắc Giác gì, vén màn lên một chút, cầm đèn cầy từ chiếc bàn nhỏ bên cạnh, ghé gần .
Chỉ thấy hai bên đùi nàng trầy xước một mảng lớn, nhiều chỗ hiện lên tơ máu, tuy nghiêm trọng nhưng cũng đau.
Hoắc Giác mím môi, đắp chăn cho Khương Lê, “Ta lấy thuốc” đặt đèn xuống ngoài.
Khương Lê cho tỉnh ngủ, giường chờ đợi.
May là Hoắc Giác ngay, tay cầm một lọ sứ màu xanh ngọc tinh xảo, với Khương Lê: “Nằm xuống , bôi thuốc cho nàng.”
Mặt Khương Lê vẫn còn đỏ ửng, nhưng gì nữa, ngoan ngoãn xuống, nhanh vết thương cảm thấy mát lạnh, cảm giác đau rát lập tức giảm nhiều.
Hoắc Giác bôi thuốc cho Khương Lê xong, mặc quần lót , đắp chăn cho nàng cẩn thận, đó mới như nhớ điều gì đó, hỏi: “Vừa A Lê nghĩ gì?”
Khương Lê ngờ đột nhiên hỏi câu đó, vội lấy chăn trùm đầu, ngượng ngùng : “Không nghĩ gì cả, đừng hỏi nữa!”
Dưới lớp chăn dày, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô nương đỏ bừng lên.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Điều … khiến nàng suy nghĩ vẩn vơ chứ?
Từ khi thành đến giờ, đêm nào cũng kéo nàng ân ái, như hòa tan nàng trong xương thịt, động tác của khiến nàng nghĩ ngợi?
Hoắc Giác đợi một lúc, đợi đến khi nàng bớt hổ, mới kéo chăn trùm đầu nàng xuống, đặt một nụ hôn lên trán, trêu nàng nữa, chỉ dịu dàng : “Được , nữa. Nàng ngủ , mấy ngày tới đừng cưỡi ngựa nữa.”
Nói xong bèn thổi tắt đèn, cởi áo ngoài chui chăn, ôm chặt nàng lòng.
TruyenLau
Khương Lê quả thật mệt, gối đầu lên n.g.ự.c , chẳng mấy chốc ngủ .
Bàn tay thon dài của Hoắc Giác luồn mái tóc nàng, trong đầu hiện lên vẻ mặt e thẹn của Đào Bích khi cầm ấm đợi trong chuồng ngựa, đôi mắt lạnh .
***
Khương Lê ngủ say, hôm tỉnh dậy phát hiện điều . Nàng bắt đầu kinh nguyệt.
Từ ngã xuống nước tích tụ khí lạnh đó, mỗi khi đến ngày , bụng sẽ khó chịu. Tuy đau đến mức thể di chuyển, nhưng dù cũng thoải mái. Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảm thấy quần lót ướt dính, Khương Lê sợ bẩn chăn đệm của quán trọ, cũng sợ dính quần áo của Hoắc Giác, bất chấp sự e thẹn của con gái, đẩy đẩy n.g.ự.c Hoắc Giác.
Gần như ngay khi tay nàng chạm Hoắc Giác, mở mắt , nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, : “Vết thương còn đau ?”
Khương Lê khẽ : “Không vết thương. Là… kinh nguyệt của tới , gọi Đào Chu hoặc Đào Bích giúp ?”
Mùa đông trời sáng muộn, trong phòng vẫn còn tối đen.
Hoắc Giác xuống giường thắp đèn, tiên Khương Lê một cái, thẳng đến chỗ hành lý tìm kiếm, lâu tìm một miếng vải dài hình chữ nhật.
Khương Lê hiểu Hoắc Giác đến miếng vải kinh nguyệt , trong lòng ngượng ngùng.
Người thời bấy giờ coi kinh nguyệt của nữ nhân là thứ sạch sẽ, Dương Huệ Nương cũng dặn dò, bảo những ngày nàng tránh xa Hoắc Giác một chút, sợ sẽ nhiễm vận xui.
Lúc thấy Hoắc Giác cầm miếng vải kinh nguyệt, nàng khỏi chút bối rối, : “Chàng đừng chạm , nam tử chạm thứ đó, sợ sẽ dính xui xẻo.”
Hoắc Giác thản nhiên nhét giấy mềm trong miếng vải, : “Ta sợ.”
Hắn bế Khương Lê lên, thuần thục giúp nàng mặc .
Khương Lê thực sự lo lắng, nhưng ngăn sự cố chấp của .
Chỉ khi gả cho Hoắc Giác, Khương Lê mới phát hiện một mặt độc đoán và cố chấp, những việc liên quan đến nàng, luôn tự , bao giờ nhờ đến khác.
Giống như lúc , đôi tay dùng để cầm bút nghiên đang cẩn thận buộc vải dây đai cho nàng, thần thái chăm chú, ánh mắt sâu thẳm.
Khương Lê thực sự chút hổ.
Hoắc Giác đặt chiếc quần lót bẩn sang một bên, bàn tay trắng trẻo thon dài nhẹ nhàng chạm má Khương Lê, đôi mắt đen thẫm sâu thẳm, dịu dàng hỏi: “Bụng khó chịu ?”
Khương Lê sợ lát nữa vất vả nấu thuốc cho nàng, vội lắc đầu, cố tình với giọng bình thản: “Không đau .”
Hoắc Giác chỉ im lặng nàng một cái, xuống giường, ngoài gọi .
Không lâu , Đào Chu và Đào Bích phòng, khi hầu hạ Khương Lê rửa mặt xong, khi dọn dẹp giường chiếu hai mới phát hiện Khương Lê kinh nguyệt.
Đào Chu ngoài trời, : “Hôm nay lẽ cả ngày đường, nô tỳ về phòng may thêm mấy miếng vải kinh nguyệt cho phu nhân.”
Tuy Hoắc Giác rời khi hai họ phòng, nhưng Đào Chu cũng khi nào sẽ , nên đành ôm mấy miếng vải kinh nguyệt về phòng may.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.