Khương Lê giấu chiếc túi thơm tự tay thêu trong đai lưng. Thấy bốn phía vắng vẻ, chỉ còn hai , nàng vội lấy túi thơm , mỉm : “Ta thêu cho một chiếc túi thơm, … hoa văn bông liễu, xem thích ?”
Tiểu cô nương tràn đầy mong đợi đưa túi thơm tới. Hoắc Giác đưa tay nhận lấy, chiếc túi thơm cầm tay nặng trĩu, sờ liền bên trong nhét thêm bạc.
Thiếu niên dùng ngón tay thon dài vuốt ve hoa văn thêu tỉ mỉ, khuôn mặt khuất ánh sáng, hàng mi dài in bóng xuống mắt.
“Tay A Lê thêm bao nhiêu vết kim đâm?”
Khương Lê theo bản năng giấu tay lưng, che những vết kim đ.â.m đầu ngón tay.
“Không nhiều lắm, bây giờ tay nghề thêu thùa của khá hơn , tốn nhiều công sức thêu xong chiếc túi thơm .” Khương Lê cố , sợ Hoắc Giác nàng vì thêu một chiếc túi thơm hồn mà suýt nữa đ.â.m thủng cả ngón tay.
Vốn dĩ mấy quyển sách, chữ cũng lem nhem, nếu ngay cả nữ công cũng , thì thể cạnh tranh với tiểu thư khuê các như Tiết Chân? Khương Lê càng giấu tay lưng hơn.
Hoắc Giác lặng lẽ nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm dần dần ánh lên tia sáng, cất túi thơm trong đai lưng, mỉm : “Túi thơm A Lê thêu , thích.”
Khương Lê thở phào nhẹ nhõm, bờ vai căng thẳng cũng thả lỏng. “Thích là…”
Chữ “” còn kịp , thiếu niên bỗng tiến lên một bước, nhẹ nhàng cài một chiếc trâm búi tóc nàng.
Động tác của liền mạch, dứt khoát.
Khương Lê ngẩn , đưa tay sờ lên chiếc trâm. Thì là một chuỗi trâm hoa bằng ngọc trai.
Ánh mắt Hoắc Giác lướt nhẹ qua những vết kim đ.â.m đầu ngón tay nàng, khẽ nhắm mắt , kìm nén chút xúc động đưa tay nắm lấy những ngón tay mà vuốt ve.
“Huynh mua trâm cài tóc khi nào ?” Khương Lê vui mừng sờ lên chuỗi ngọc trai đầu, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
“Hôm nay đến hiệu thuốc mua thuốc cho Tô bá, tình cờ ngang qua một cửa hàng trang sức, thấy chuỗi hoa ngọc trai thì nghĩ đến A Lê, nên mua luôn.”
Những viên ngọc trai chiếc trâm cài tóc đều to, bề mặt nhẵn bóng, một chuỗi như ít nhất cũng gần hai mươi viên.
Khương Lê cần cũng chiếc trâm hề rẻ, nàng vui mừng nhưng cũng khỏi lo lắng.
“Hoắc Giác, lấy bạc mà mua trâm cài ?” TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoắc Giác đôi mắt long lanh của nàng, thầm trong lòng, A Lê của chẳng lẽ nghĩ kiếm chút bạc nào ?
“Ta bán một bản chép của một cuốn sách cổ, đổi kha khá bạc.” Hoắc Giác thản nhiên .
“Sao bán mất bản chép đó? Ta những bản chép đó là vô giá, bán mua cũng .” Khương Lê vội vàng rút chiếc trâm cài tóc khỏi búi tóc: “Huynh mau đem trả chiếc trâm , lấy bạc chuộc bản chép đó.” TruyenLau.com
Hoắc Giác nắm lấy cổ tay Khương Lê, cài chiếc trâm búi tóc nàng, bất đắc dĩ : “A Lê, những bản chép đó đều trong đầu , một đêm thể một bản. Chiếc trâm cứ yên tâm nhận lấy.”
Khương Lê nghi ngờ hỏi: “Thật ?” Hoắc Giác gật đầu: “Ừ.”
Khương Lê lúc mới thở phào nhẹ nhõm, nàng sẵn sàng tiêu bạc cho Hoắc Giác, nhưng nỡ để hy sinh vì .
TruyenLau.com
Nghĩ một lát, sợ Hoắc Giác tiêu xài hoang phí, nàng dặn dò: “Sau đừng tặng gì nữa, thể tự kiếm tiền, thiếu gì thì tự mua.”
Hoắc Giác nàng, chỉ . Sao thể tặng?
Cả đời , chỉ trao bản cho A Lê, mà còn cho nàng một cuộc sống an yên thịnh vượng, vinh hoa phú quý.
***
Được tặng trâm cài tóc, nụ mặt Khương Lê mãi tắt. Nàng nỡ lấy đeo, cẩn thận dùng khăn tay bọc , cất trong hộp gỗ.
Khương Lê đeo chiếc trâm cài tóc ngày mùng tám tháng tư, hôm đó là tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi của Trần lão phu nhân.
Hai ngày kỳ thi Phủ mới yết bảng, Trương Đại công tử, con trai trưởng của Trương Viên ngoại, thứ năm trong kỳ thi Phủ, đợi đến kỳ thi Viện tháng sáu là thể tham gia kỳ thi Hương tháng tám.
Toàn bộ Trương gia hân hoan, vui mừng khôn xiết.
Hai ngày Khương Lê nhận mời của nhà họ Trương, cả con phố Chu Phúc chỉ một nàng nhận mời .
Đây là đầu tiên Khương Lê mời đến dự tiệc mừng của những gia đình giàu , trong lòng nàng thật lắm, bởi vì những đến dự tiệc nàng chẳng quen ai.
nàng Trần lão phu nhân gửi mời cho nàng là xuất phát từ thiện ý, nếu nàng đến dự tiệc, e là quá bất kính.
Hơn nữa, nàng cũng vì chuyện mà khiến Trần lão phu nhân vui.
Suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng nàng vẫn quyết định dự tiệc.
Dương Huệ Nương Khương Lê nhận mời của phủ Viên ngoại, vui mừng khôn xiết.
Trần lão phu nhân nổi tiếng là hiền đức ở thành Đồng An, bà để mắt tới thì tìm mai mối cho A Lê cũng thêm phần tự tin.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.