Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 175

Nói xong, ánh mắt từ từ hạ xuống, ra hiệu cho Tông Khuê nhìn công văn bị hỏng vì cái vỗ của hắn ta.

Tông Khuê nhìn vạch ngang dài trong công văn, theo bản năng sờ sờ mũi.

Hắn ta cũng không cố ý.



Vừa rồi chỉ vì biết được tấu chương hắn tố cáo Trấn Bình Hầu sủng thiếp diệt thê, nuông chiều nhi tử cưỡng đoạt dân nữ đã được Hoàng thượng phê duyệt, thoáng chốc kích động mới vỗ lưng Hoắc Giác.

Tông Khuê ho khan một tiếng, nói: “Bách đại nhân nói với ta, Hoàng thượng đã đồng ý giáng chức Trấn Bình Hầu, và cách chức đích trưởng tử của ông ta, không cho phép hắn kế thừa tước vị, tước vị Trấn Bình Hầu từ nay không thể truyền xuống được nữa.”

Nói xong, hắn ta liếc nhìn Hoắc Giác với ánh mắt “ta giỏi chứ”, tiếp tục nói: “Nghe nói trước đây vị tiểu thư kia của phủ Trấn Bình Hầu đã sỉ nhục huynh không ít lần, hiện giờ ta đã giúp huynh trả thù, huynh không nên cảm ơn ta sao? Này, Trạng nguyên lang, làm người không thể không có lương tâm, huynh biết ta đã theo dõi phủ Trấn Bình Hầu, thắp đèn thức đêm viết bao nhiêu tấu chương không?”

Trước đây Tông Khuê chỉ biết Hoắc Giác xuất thân nhà bình dân, cũng chỉ khi điều tra phủ Trấn Bình Hầu mới biết được mối thù giữa Từ Thư Dao và hai phu thê Hoắc Giác.

Hắn ta vốn là người luôn bảo vệ người thân, tuy quen biết Hoắc Giác không lâu, nhưng rất ngưỡng mộ hắn, trong lòng sớm đã xem Hoắc Giác như người nhà mình.

Đã phát hiện ra chuyện như vậy, làm sao có thể không ra tay giúp hắn một phen?

Vì vậy mới kiên trì không ngừng truy đuổi phủ Trấn Bình Hầu.

Hoắc Giác đặt bút lông sói xuống, đứng dậy chắp tay thi lễ: “Như vậy, Giác xin đa tạ Tông đại nhân.”

Tuy biết Trấn Bình Hầu sẽ bị tước bỏ tước vị, chắc là do cha nuôi đã ra tay giúp đỡ phía sau.

Triệu Bảo Anh là thái giám Chấp bút của Ti Lễ Giám, tất cả tấu chương từ Nội Các dâng lên điện Kim Loan đều phải qua tay ông ấy xem xét trước. Hiện giờ bệnh mắt của Thành Thái Đế ngày càng nặng, giờ đây ông ấy chính là đôi mắt của Thành Thái Đế, khi cần thiết, còn có thể thay người quyết định.

Nhưng tấm lòng của Tông Khuê, hắn không thể không cảm tạ.

Tông Khuê nhún vai, đã nhận được lời cảm ơn của Hoắc Giác còn muốn ra vẻ tiếp, mặt dày nói: “Cũng không cần khách sáo như vậy, để hôm khác mời ta đến quán rượu của mẹ vợ huynh uống rượu là được.”


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoắc Giác gật đầu đồng ý, thấy công văn sắp viết xong đã hỏng hết, cũng không định viết tiếp, thu dọn bàn rồi chuẩn bị xuống ca sớm.

Tông Khuê thấy hắn định đi, vội đùa: “Huynh đã muốn xuống ca rồi à? Có phải về giúp nương tử nhà huynh không?”

Trong Đô sát viện ai mà không biết vị Trạng nguyên lang này dựa vào tiền của nương tử nhà mình để lên Kinh dự thi?

Mấy ngày trước ở yến tiệc trong cung lại thấy hắn trước sau chu đáo với phu nhân nhà mình, quan tâm tỉ mỉ, mọi người đều cười nhạo hắn sợ vợ.

Sợ vợ ở Đô sát viện không phải là từ sỉ nhục. Website TruyenLau.com

Hai vị Đô Ngự Sử đều sợ vợ, người của các nha môn khác còn châm chọc đây là truyền thống của Đô sát viện.

Hoắc Giác nghe Tông Khuê đùa, khẽ cười, không đáp.
TruyenLau
Hắn đương nhiên muốn về sớm để bầu bạn với A Lê, nhưng hôm nay hắn xuống ca sớm là vì muốn gặp cha nuôi trước khi ông ấy rời khỏi quán rượu.

Dù sao với tình hình hiện tại, cha nuôi không thể lưu lại bên ngoài quá lâu.

Hoắc Giác đoán không sai, Thành Thái Đế long thể ốm đau, Triệu Bảo Anh quả thật không thể rời cung quá lâu, ngồi ở quán rượu chưa đầy một canh giờ đã phải về.

Xe ngựa dừng ở cuối phố Thuận Lạc, sau khi hẹn với Như Nương lần sau sẽ đến uống rượu, Triệu Bảo Anh lập tức ra khỏi quán rượu, đi về phía cuối phố.

Đang định bước lên xe, dưới cây hòe lớn ở cuối phố bỗng có một người bước ra, chắp tay với ông ấy: “Triệu Đốc công xin dừng bước.”

Triệu Bảo Anh hạ chân đang nhấc xuống, ngoảnh đầu nhìn lại, thấy là vị Trạng nguyên lang kia thì cười cười, nói: “Hoắc đại nhân có điều gì muốn nói? Lên đây đi, nói trong xe.”

Tiểu Phúc Tử vốn lanh lẹ, nghe Triệu Bảo Anh nói vậy, vội bước lên mở cửa xe. Đợi hai người lên xe xong, lại chủ động đóng cửa lại, đứng gác bên ngoài.

Lên xe, Hoắc Giác lập tức nói: “Giác biết Triệu Đốc công không thể ở ngoài lâu, nên sẽ nói ngắn gọn. Ngày mai Triệu Đốc công cùng Tiết Chỉ huy sứ đến chùa Đại Tướng Quốc tra xét việc linh bài, Giác có thể cùng đi không?”

Triệu Bảo Anh nhướn mày, hiện tại không có mấy người biết việc đến chùa Đại Tướng Quốc tra xét, vị Trạng nguyên lang này biết được từ đâu?

Vuốt vuốt hạt gỗ trên ngón tay, ông ấy cũng không hỏi Hoắc Giác nghe ai nói, chỉ cười nói: “Hoắc đại nhân lấy thân phận gì nói lời này với ta?”

Biết cha nuôi là người không thích quanh co, Hoắc Giác cũng không vòng vo, thẳng thắn đáp: “Lấy thân phận cháu trai của thím Như Nương.”

Triệu Bảo Anh nghe xong thì sững người.

Như Nương nói nhà Dương Huệ Nương có ân lớn với bà ấy.

Ban đầu còn tưởng vị Trạng nguyên lang này muốn lợi dụng ân huệ, mượn việc lầu Đại Bi để lập công.

Nếu muốn lợi dụng ân huệ, hẳn sẽ nói những lời đường hoàng: “vì Hoàng thượng phân ưu”, “vì Đốc công làm việc như khuyển mã” vân vân.

Không ngờ hắn lại đường hoàng mang Như Nương ra, ngụ ý là nói, ta coi Như Nương là thím, tự nhiên cũng coi Triệu Đốc công là người một nhà. Đã là người một nhà, tất nhiên không nói hai lời.

Triệu Bảo Anh cười buông tiếng thở dài, ôn tồn nói: “Hoắc đại nhân có điều không biết. Lần này đến chùa Đại Tướng Quốc, chưa chắc đã tra ra được gì, nếu ngài muốn lập công, sợ rằng chẳng kiếm được công lao gì. Như vậy ngài có còn muốn đến chùa Đại Tướng Quốc không?”

Hoắc Giác nói: “Nếu Đốc công không chê phiền, Giác muốn cùng đi với Đốc công và Tiết Chỉ huy sứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Bảo Anh đầy ẩn ý sâu xa gật đầu, nói: “Đã như vậy, ta sẽ tâu với Hoàng thượng một tiếng, ngày mai Hoắc đại nhân đợi ta ở cổng thành là được.”

Đợi Hoắc Giác xuống xe, Triệu Bảo Anh cúi đầu trầm ngâm một lát.

Trước đây vì không muốn quấy rầy cuộc sống của Như Nương, nên ông ấy chưa từng phái người điều tra lai lịch của Hoắc Giác và nhà Dương Huệ Nương.



Triệu Bảo Anh lăn lộn trong cung gần ba mươi năm, đôi mắt đã được rèn luyện như hỏa nhãn kim tinh, từ lâu đã nhìn thấu cả yêu ma quỷ quái.

Tiếp xúc với Dương Huệ Nương và Khương Lê chỉ trong chốc lát, ông đã biết hai mẹ con này thuần lương, không phải người sâu sắc mưu mô.

Nhưng vị Trạng nguyên lang kia… không phải người bình thường.

Càng tiếp xúc với vị Trạng nguyên lang ấy, ông càng phát hiện người này bất phàm.

Hiện tại ở Thịnh Kinh này, những người khiến ông ấy cảm thấy thâm tàng bất lộ, không phải tầm thường, thực sự không nhiều.

Đại Lý Tự khanh Tông Già tính là một, Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Tiết Vô Vấn là hai, và vị Trạng nguyên lang tuổi còn trẻ trước mắt này, là người thứ ba.

“Tiểu Phúc Tử.” Triệu Bảo Anh khẽ gọi.

Tiểu Phúc Tử vội “Dạ” một tiếng thò đầu vào, tưởng Triệu Bảo Anh có việc gì muốn dặn dò.

Nhưng đợi một lát, cũng không nghe thấy lời nào, nghi hoặc đáp: “Đốc công?”

Triệu Bảo Anh nhớ đến vẻ mặt tràn đầy nụ cười và hoàn toàn tin tưởng của Như Nương khi nhắc đến Khương Lê và Hoắc Giác, rồi dừng lại một chút, nói: “Thôi.”

Nếu Như Nương đã tin hắn, thì tạm thời ông ấy cũng tin hắn vậy.

***

Ban đêm sau khi tắt đèn, Khương Lê dựa vào gối đại nghênh, cầm lược ngọc vừa chậm rãi chải tóc, vừa lải nhải kể với Hoắc Giác chuyện hôm nay ở quán rượu.

“Tiểu Phúc Tử nói với bọn ta, ngày hai mươi bảy tháng hai đó Triệu Đốc công cũng ở chùa Đại Tướng Quốc đấy. Hôm đó ông ấy đã gặp thím Như Nương, nhưng lại không đến nhận người.”

“Sau khi ‘Trạng Nguyên lâu’ khai trương, ông ấy thường phái Tiểu Phúc Tử đến mua rượu, mỗi lần chỉ mua rượu do thím Như Nương nấu. Triệu Đốc công chỉ thích uống một mình, thỉnh thoảng mới chia một chén nhỏ với Tiểu Phúc Tử và Cao đại nhân. Sau này Tiểu Phúc Tử đến lại mua thêm một bát lớn, đợi Triệu Đốc công đi rồi mới lén uống cùng Cao đại nhân.”



Khương Lê nói đến đây, không nhịn được cười rộ lên, cười cười rồi lại không nhịn được nhíu mày.

“Này, Hoắc Giác. Chàng nói xem, có phải Triệu Đốc công thích thím Như Nương không?”

Hoắc Giác đối diện với đôi mắt trong veo ướt át của tiểu nương tử, đón lấy chiếc lược trong tay nàng, vừa chải tóc cho nàng vừa nói: “Nàng không muốn Triệu Đốc công và Như Nương ở bên nhau sao?”

“Đương nhiên không phải.” Khương Lê thoải mái nheo mắt lại, nói: “Chàng không biết đâu, ngày thọ đản đó, là lần đầu tiên ta thấy thím Như Nương lộ ra biểu cảm như vậy. Dường như chỉ cần được nhìn thêm một lần nữa là đã mãn nguyện rồi, c.h.ế.t cũng không tiếc. Chắc chắn thím Như Nương rất thích Triệu Đốc công, nếu Triệu Đốc công cũng thích thím Như Nương, thì đương nhiên là tốt nhất rồi!”

Động tác chải tóc của Hoắc Giác khựng lại, cụp mắt nhìn đôi mắt ướt át của tiểu nương tử, nói: “Sấm sét mưa móc, đều là ân điển của quân vương. Làm thái giám trong cung, sống những ngày như đi trên băng mỏng, sớm tối khó lường. Dù Triệu Đốc công có thích Như Nương, chưa chắc đã dám nói ra. Có lẽ đối với ông ấy, an nguy của Như Nương quan trọng hơn việc bày tỏ tâm ý.”

Khương Lê mở mắt, đôi mắt đen láy phản chiếu khuôn mặt thanh tú của Hoắc Giác.

“Dù là như vậy, cũng phải nói ra chứ. Không phải ai cũng có thể gặp được một người khiến mình liều mạng chỉ để được nhìn một lần, thím Như Nương thích Triệu Đốc công như vậy, nếu ông ấy không nói, chẳng phải cả đời này thím ấy đều không biết tâm ý của ông ấy sao? Thế, thế thì thím ấy đáng thương biết bao, chưa kể tới, ai biết được chuyện ngày mai? Khi có thể nói mà không nói, đến lúc muốn nói, không chừng đã không còn cơ hội nữa rồi.”

Nàng nói rất nghiêm túc, nói đến cuối, viền mắt cũng đỏ lên.

Hoắc Giác cảm thấy lồng n.g.ự.c như bị một tảng đá lớn đè lên, đau đến mức không thở nổi.

Hắn biết nàng xót xa cho Như Nương, nhưng hắn xót xa cho A Lê kiếp trước.

A Lê ôm túi tiền nói muốn nuôi hắn, A Lê từ thành Đồng An chạy đến Thịnh Kinh chỉ để nhìn vị Trạng nguyên lang phi ngựa qua phố Trường An một lần, A Lê cố gắng dành dụm tiền chạy đến cổng cung nói muốn chuộc thân cho hắn.

A Lê đợi mãi cũng không đợi được một câu “Ta cũng thương mến nàng”.

Thực ra, giữa nàng và hắn, nàng mới luôn là người dũng cảm.

Như Nương vì muốn gặp cha nuôi một lần, mang theo một lòng can đảm đơn độc chạy đi tìm người. A Lê của hắn, chẳng phải cũng mang theo một lòng can đảm đơn độc, thích hắn chẳng hề chùn bước sao?

Muôn vàn cảm xúc vượt qua năm tháng dài đằng đẵng đè nặng trong lòng, đau nhói.

Hoắc Giác đặt lược ngọc xuống, ôm tiểu nương tử chỉ mặc một lớp áo ngủ mỏng vào lòng, cúi đầu vùi vào cần cổ trắng gầy của nàng.

Khương Lê bị hành động đột ngột này của hắn làm cho sững sờ, tưởng hắn lại nổi ý đồ, cũng không kịp xót xa cho Như Nương nữa, đỏ mặt luống cuống nói: “Ta, ta còn chưa hết ngày!”

Hoắc Giác dùng đầu mũi cọ xát làn da trắng mỏng của nàng, khẽ gọi: “A Lê.”

Khương Lê chợt giật mình.

Tiếng “A Lê” vừa rồi, không biết vì sao, lại khiến nàng cảm thấy có chút chua xót.

Đang định hỏi một câu “Hoắc Giác, chàng sao vậy”, lang quân đang vùi đầu vào cổ nàng bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thăm thẳm ấy cứ thế nhìn chăm chú vào nàng.

Sau đó yết hầu cuộn lên, nghiêm túc nói với nàng: “Ta, Hoắc Giác, thương mến nàng.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu