Cảnh đêm ở Phi Tiên lâu quả thực là danh bất hư truyền.
Thịnh Kinh đêm, tuyết rơi lả tả phủ một màu bạc trắng xóa, hàng ngàn vạn ánh đèn lấp lánh rực rỡ, trông giống hệt như những con đom đóm ẩn trong rừng cây đầu hè.
Khương Lê thưởng ngoạn no nê, lúc rời vẫn còn chút lưu luyến.
khi khỏi Phi Tiên lâu, thấy hạt dẻ rang ở quán ăn đối diện, nỗi lưu luyến đó lập tức tan thành mây khói.
Chỉ thấy những hạt dẻ đỏ au đang đảo trong chảo sắt lớn, khói trắng nghi ngút, hương thơm ngọt cháy lan tỏa đến mức cách một dãy phố vẫn mùi.
Khương Lê liếc Hoắc Giác một cái.
Hầu hết tâm trí của Hoắc Giác đều đặt lên nàng, nàng đang thèm. Hắn đưa cây dù trong tay cho Đào Chu : “Ta mua cho nàng, nàng đây đợi.”
Xe ngựa đang đỗ bên ngoài Phi Tiên lâu, Khương Lê bên cạnh xe, chăm chú theo Hoắc Giác từ từ bước quán ăn, để ý một cỗ xe ngựa sang trọng tinh xảo từ đầu phố chạy đến, chầm chậm dừng , hai vị lang quân cao lớn mặc y phục sang trọng bước xuống.
Một trong hai mặc áo gấm màu tím đỏ, khi thoáng thấy góc mặt nghiêng của Khương Lê, ánh mắt khựng , đột nhiên bước nhanh tới, bất ngờ giật chiếc mũ trùm đầu của nàng xuống.
Khương Lê giật , theo phản xạ về phía đó, đập mắt là một khuôn mặt tuấn xa lạ.
Sau khi rõ mặt Khương Lê, con của nam tử co , ngay lập tức định đưa tay bắt lấy nàng, : “Là nàng!”
Hà Chu vội buông dây cương ngựa, bước nhanh lên phía , ngăn cản động tác của nam tử. Ai ngờ còn tới gần vị lang quân áo trắng bên cạnh xem kịch ngăn , hai lập tức lao đánh .
“Các ngươi là ai?”
Đào Chu hoảng giận, che chắn mặt Khương Lê, dùng dù đánh tay nam tử áo tím. nàng sức yếu, cây dù kịp đánh trúng cánh tay nam tử dùng sức hất văng, cả lẫn dù cùng ngã mạnh xuống tuyết.
“Cút !”
“Đào Chu!”
Khương Lê kinh hoàng kêu lên, vội chạy về phía Đào Chu, mới chạy hai bước, cổ đột nhiên thắt chặt, một góc áo choàng nam tử áo tím nắm chặt, thuận thế định khóa vai nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong tích tắc, hai hạt dẻ bay vút qua trung, một hạt đánh trúng cổ tay nam tử áo tím, một hạt đánh trúng n.g.ự.c nam tử áo trắng.
***
TruyenLau.com
Cảm nhận nam tử phía nới lỏng tay, Khương Lê ngước mắt Hoắc Giác chạy đến từ quán ăn, trái tim đang căng chặt cuối cùng cũng thả lỏng.
Nàng nhanh nhẹn cởi dây buộc áo choàng, kéo Đào Chu dậy, nhanh chóng núp lưng Hoắc Giác.
Hoắc Giác nhíu mày, kỹ Khương Lê một lượt, xác nhận nàng mới chuyển ánh mắt sang nam tử áo tím, đôi mắt đen thẫm sâu thẳm. TruyenLau
Dường như lúc nam tử áo tím mới để ý đến búi tóc kiểu phu nhân của Khương Lê cùng với cử chỉ mật tin tưởng của nàng khi dựa Hoắc Giác.
Hắn hít một thật sâu, ngước đôi mắt hung dữ lên, nghiến răng nghiến lợi với Khương Lê: “Nàng phu quân ?”
Hoắc Giác lộ sắc mặt lạnh nhạt, trong đáy mắt như một đám mực đen đang khuấy động.
“ thì ?” Hắn lạnh lùng đáp. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thái dương của Tuyên Nghị giật giật, trong lòng bùng lên một ngọn lửa, giận đến bật : “Không cả, nàng phu quân, sẽ cho nàng thành quả phụ !”
Vừa dứt lời, màng cánh tay tê đau, xoay tiến lên, năm ngón tay móc trong, nhắm thẳng yết hầu của Hoắc Giác.
Hoắc Giác che chắn cả Khương Lê phía , nghiêng , định giơ tay thì một giọng lười biếng đột nhiên xen .
“Ồ, đêm nay Phi Tiên lâu khá là náo nhiệt nhỉ.”
Người đến mặc một bộ Phi Ngư phục màu đen, tuy giọng thờ ơ nhưng động tác nhanh như điện chớp, chặn tay Tuyên Nghị cả Hoắc Giác, tiếp theo đó là trở tay khóa ngược , híp mắt :
“Tuyên đại nhân tìm luận võ, nên đổi chỗ khác ? Đánh cửa Phi Tiên lâu, sợ vô tình khác thương ?”
Tiết Vô Vấn nội lực hùng hậu, động tác thì vẻ nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, nhưng chỉ Tuyên Nghị khóa tay mới con hổ dùng sức mạnh đến mức nào.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.