Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 94

Khi nàng làm chiếc đèn đó, chắc chắn là từng giây từng phút đều cầu nguyện Phật tổ phù hộ cho hắn. Một chiếc đèn bình an gửi gắm tâm ý của nàng bị hắn vô tình trả lại, nghĩ thôi cũng biết nàng buồn lòng biết bao.

Khương Lê nào biết được nỗi tiếc nuối trong lòng hắn, ngước mặt lên, đôi mắt long lanh, tươi cười nói với hắn: “Hoắc Giác, không cần chàng nói, ta cũng định làm đèn bình an cho chàng, ta đã vẽ xong cả hoa văn rồi.”

Hai ngày trước Khương Lê đã bận rộn vẽ hoa văn, còn định đợi hắn về sẽ tạo bất ngờ. Nào ngờ hắn lại chủ động đề cập, Khương Lê hiếm khi nghe Hoắc Giác mở miệng đòi hỏi điều gì, nếu hắn đã tự lên tiếng rồi, tất nhiên cũng không giấu hắn nữa.

Sau khi Hoắc Giác đi, Khương Lê bèn dẫn mấy nha hoàn cùng làm đèn bình an.

Đến ngày Tết Nguyên Tiêu, từ sáng sớm mấy nữ tỳ trong Hoắc phủ đã dậy quét tuyết, treo đèn lồng, thắp đèn Phật, bận rộn tất bật, thật là náo nhiệt.

Ban ngày Khương Lê vẫn ở trong phủ, đến khi ăn xong bữa tối, trời vừa tối, mới cùng Dương Huệ Nương ra ngoài.

Vào đêm, những con phố sầm uất trong thành Thịnh Kinh đều treo đèn bình an đủ loại hoa văn. Hàng vạn ngọn đèn cùng thắp sáng, đi trên đường, nhìn ra xa, đúng là cảnh “đèn đuốc rực rỡ đêm cũng như ngày”, khiến người ta liên tục tán thưởng.

Cảnh đèn rực rỡ mê người, xung quanh còn có các tiết mục kỳ lạ, ca múa biểu diễn, tiếng nhạc ồn ào bên tai không dứt.

Cảnh tượng sôi nổi như vậy tất nhiên là không có ở thành Đồng An.

Dương Huệ Nương nhìn đến hoa mắt, nghĩ đến Vệ Xuân cô đơn ở lại viện phía Đông, không khỏi tiếc nuối nói: “Nếu Ngụy nương tử và Đồng ma ma cùng chúng ta ra ngoài thì tốt rồi, bên ngoài náo nhiệt như vậy, tốt hơn nhiều so với việc bị giam trong viện.”



Khương Lê khoác tay Dương Huệ Nương, cười nói: “A tỷ thích yên tĩnh, ngay cả ngày lễ náo nhiệt như Tết Nguyên Tiêu cũng không thích ra ngoài. Huống chi tỷ ấy đã sống ở Thịnh Kinh sáu năm, những cảnh náo nhiệt này đối với tỷ ấy, có lẽ đều là chuyện bình thường rồi.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dương Huệ Nương nghĩ cũng phải, không nhắc đến nữa.

Bà ấy ra ngoài chuyến này, không chỉ là để xem hội đèn, mà còn phải đi xem mấy cửa hiệu mà Khương Lê đã chọn, xem cái nào thích hợp nhất để mở quán rượu.

Nghĩ đến điều này, Dương Huệ Nương bèn nói với Khương Lê: “A Lê, nếu con xem đủ náo nhiệt rồi, bây giờ dẫn ta đi xem mấy cửa hiệu đó được chứ?”

Khương Lê liếc nhìn Tôn Bình đang đứng bên cạnh Hà Ninh, cúi đầu xoa xoa mũi, nói một cách đầy chột dạ: “Con còn phải đến Phi Tiên lâu đoán đố đèn, tiện thể mua ít bánh ngọt cho a tỷ. Mẹ, để Tố Y, Tố Tùng và Tôn thủ lĩnh đi cùng người được không?”

Mấy ngày nay, Khương Lê đã nhìn ra được, mẹ nàng đang tránh Tôn Bình. Từ khi Tôn Bình ở lại Hoắc phủ làm hộ vệ, mẹ nàng không còn dám ra ngoại viện nữa, sợ gặp ông ấy. TruyenLau.com

Khương Lê là nữ nhi Dương Huệ Nương mang thai mười tháng sinh ra, làm sao không hiểu tính mẹ nàng? Nếu không thích Tôn Bình, chắc chắn bà ấy sẽ không tránh, chính vì động lòng nên mới cố ý tránh ông ấy.

Hoắc Giác nói Tôn thủ lĩnh tính tình phóng khoáng lại có tình có nghĩa, với Dương Huệ Nương hùng hổ mạnh mẽ có thể nói là rất thích hợp.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chỉ tiếc hai người này một người không biết theo đuổi, một người chỉ muốn tránh né.

Đêm nay đúng là cơ hội tốt.

Khương Lê thấy sắc mặt Dương Huệ Nương cứng đờ, mới cười nhìn về phía Tôn Bình, nói: “Tôn thủ lĩnh có tiện đưa mẹ ta đi xem mấy cửa hàng đó không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôn Bình tất nhiên nói tiện, nói xong, lén nhìn Dương Huệ Nương một cái, rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi.

Dương Huệ Nương phản ứng lại, làm sao không biết mình bị nữ nhi tính toán. Đành phải trừng mắt nhìn Khương Lê một cái, tránh ánh mắt của Tôn Bình, nói: “Vậy làm phiền thủ lĩnh rồi.”



***

Nói đến Phi Tiên lâu chỉ là cái cớ, từ sau khi gặp Tuyên Nghị ở Phi Tiên lâu, Khương Lê đã quyết định không bao giờ đến Phi Tiên lâu nữa.

Tránh gặp phải cái gọi là Tuyên đại nhân, Chu đại nhân.

Sau khi mấy người Dương Huệ Nương rời đi, Khương Lê kéo chặt áo choàng, nhìn Phi Tiên lâu ở không xa, quay người đi về phía phố Như Ý bên cạnh.

Vân Chu đi theo sau nàng, thấy nàng đi qua Phi Tiên lâu mà không vào, còn tưởng nàng không nhìn thấy, vội vàng nhắc nhở: “Phu nhân, đến Phi Tiên lâu rồi!”

Khương Lê lắc đầu, nói: “Bây giờ Phi Tiên lâu người đông như kiến cỏ, ta nghĩ không đi đoán đố đèn nữa. Còn về điểm tâm, ta đến Đạo Hương Thôn ở phố Như Ý mua là được.”

Đạo Hương Thôn là thương hiệu lâu đời của Thịnh Kinh, bánh ngọt ở đó có thể nói ngang ngửa với Phi Tiên lâu, không hề kém cạnh Phi Tiên lâu chút nào.

Vân Chu gật đầu, tiếc nuối nhìn về phía Phi Tiên lâu đang náo nhiệt.

Đang định thu hồi ánh mắt thì một cỗ xe ngựa xa hoa đột nhiên đập vào mắt, trong xe, một lang quân đội kim quan anh tuấn đang vén rèm, nhìn về phía họ không chớp mắt, ánh mắt dữ tợn.

Tim Vân Chu giật thót, trong một thoáng, bản năng của người luyện võ khiến nắm tay nàng ấy siết chặt. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, nam tử kia đã đột nhiên buông rèm xuống.

Vân Chu sững sờ. Nhầm, nhầm rồi sao?

Không phải người đó đang nhìn họ?

Ngoài phố người đông đúc, những người đi đi lại lại nhanh chóng che khuất cỗ xe đó.

Hà Ninh đi phía trước phát hiện sự bất thường của Vân Chu, nhíu mày hỏi: “Vân Chu, có chuyện gì vậy?”

Vân Chu suy nghĩ một lúc, nghĩ rằng vừa rồi chắc là mình đa nghi, chỉ lắc đầu đi theo họ, đáp: “Không có gì.”



Hoàn toàn không biết, lúc này trong xe ngựa, vị lang quân có ánh mắt dữ tợn đó đang chậm rãi vuốt ve hổ khẩu bên tay trái, lạnh giọng ra lệnh: “Theo họ, điều tra cho rõ tiểu nương tử đó họ gì tên gì, ở đâu, và đã gả cho ai.”

Hai nam tử mặc thường phục bình thường, diện mạo bình thường trong xe cúi đầu vâng dạ, xuống xe nhận lệnh.

Sau khi hai ám vệ âm thầm rời đi, Chu Diệp ngồi đối diện Tuyên Nghị không nhịn được nói: “Đại phu nói đệ ít nhất phải nằm trên giường ba tháng mới có thể chữa lành xương chân, đệ thì hay thật, mới yên ổn mấy ngày đã chống nạng chạy ra ngoài. Nghị đệ, đệ không định giữ chân nữa sao?”

“Còn nữa, ngày nào đệ cũng canh giữ bên ngoài Phi Tiên lâu, có phải là để tìm nghĩa muội của Tiết Vô Vấn không?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu