Trên phố Trường An, Ngọc Kinh lâu
Tiếng đàn róc rách, tiếng cười nũng nịu không ngừng vọng ra từ phòng bên ngoài.
Tiết Vô Vấn xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay, nhìn Chu Dục Thành ngồi đối diện với nụ cười nửa miệng, rót đầy rượu cho ông ấy rồi trêu: “Cứ tưởng hôm nay thế thúc sẽ hẹn con đi ăn mì, ai ngờ lại đến Ngọc Kinh lâu? Chắc thế thúc đến đây là vì Tô ma ma phải không?”
Trong cả Thịnh Kinh, những lời đồn đại về chuyện tình giữa Chu Dục Thành và Tô Ngọc Nương chưa bao giờ dứt.
Ai cũng nói Tô Ngọc Nương, hoa khôi hạng nhất một thời có vô số người theo đuổi, mà vị Thứ phụ đại nhân trước mặt là một trong số đó.
Chu Thứ phụ tuổi không còn trẻ nhưng vẫn chưa thành thân, nghe nói là vì Tô Ngọc Nương.
Nhưng Tiết Vô Vấn biết, không phải Chu Thứ phụ không muốn thành thân, mà là Tô Ngọc Nương không muốn gả. Trước đây Tô Ngọc Nương cũng đã từng muốn gả cho ông ấy, khi đó ông ấy chỉ là một tiểu quan Cửu phẩm, còn bà ta là kỹ nữ nổi tiếng khắp Kinh thành.
Nếu hai người kết hôn, cũng coi là một chuyện tình đẹp được ca tụng.
Nhưng lúc đó mẫu thân của Chu Thứ phụ kiên quyết không đồng ý cho ông ấy cưới Tô Ngọc Nương, ông ấy lại là người con có hiếu, nên mối hôn sự đó đành phải bỏ dở. Giờ mẫu thân của Chu Thứ phụ đã qua đời từ lâu, Tô Ngọc Nương cũng từ hoa khôi nổi tiếng một thời trở thành Tô ma ma của Ngọc Kinh lâu.
Bà ta không cắt đứt với Chu Dục Thành, nhưng cũng không gả cho ông ấy, cứ thế, khi ông ấy đến, bà ta cùng uống rượu, trò chuyện. Lúc hứng khởi thì cùng vui vẻ.
Nếu không đến, cũng chẳng sao. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bà ta bận rộn từng ngày, không chỉ phải nắm bắt mọi tin tức lớn nhỏ trong Thịnh Kinh, còn phải chăm sóc sức khỏe cho rất nhiều cô nương trong lầu, quả thực còn vất vả hơn cả thời làm hoa khôi.
Tất nhiên, bản thân Tô Ngọc Nương rất hài lòng với sự bận rộn này, nữ tử đâu phải chỉ có con đường xuất giá.
Website TruyenLau.com
Bà ta là mật thám được Định Quốc Công tiền nhiệm bồi dưỡng kỹ lưỡng, khi từ Túc Châu đến Thịnh Kinh, đã chuẩn bị tinh thần cả đời không xuất giá.
Làm sao Chu Dục Thành không nghe ra ý trêu chọc trong lời Tiết Vô Vấn, nhưng cũng không tức giận.
Hôm nay ông ấy đến Ngọc Kinh lâu đúng là muốn gặp Tô Ngọc Nương một lần, chỉ là lúc này việc chính chưa xong, cũng không vội vàng gì một chốc một lát. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Sao thế? Bảo con ra ngoài uống rượu với ta hôm nay, làm khó con rồi à?” Chu Dục Thành nâng chén rượu lên, từ từ uống cạn, cười cười rồi nói: “Hay là con sợ cô nương Vệ gia không cho con vào nhà? Tiết Vô Vấn con mà cũng có chuyện phải sợ sao?”
Tiết Vô Vấn cười không để ý, cà lơ phất phơ nói: “Điệt nhi không tài giỏi gì, quả thực là người sợ vợ. Huống chi hôm nay đoàn tụ sum vầy, bà nội đã mở tiệc trong phủ. Con còn chưa ăn cơm, lúc này bụng vẫn đang đói meo!”
Chu Dục Thành liếc nhìn hắn ta, nói: “Nếu không phải con giấu ta, không sớm nói với ta rằng vị Trạng nguyên lang đó là cháu của Vệ Thái phó, ta đâu có gọi con ra ngoài hôm nay?”
Ý trong lời là, Tiết Vô Vấn con giấu ta lâu như vậy, hôm nay ta cố tình gọi con ra ngoài đúng lúc con có hẹn với người đẹp, con làm gì được ta?
Tiết Vô Vấn sờ sờ mũi, chuyện này đúng là hắn ta có lỗi.
“Việc này quả thật là con suy nghĩ không chu đáo, con tự phạt ba chén.” Nói xong, bèn nghiêm túc rót đầy ba chén rượu, uống một hơi cạn sạch.
Chu Dục Thành hừ lạnh một tiếng bằng giọng mũi, cũng không tính toán với hắn ta nữa. Dù sao việc Tiết Vô Vấn giấu thân phận của Hoắc Giác, ông ấy cũng có thể hiểu được.
Vụ án mưu phản bảy năm trước, ở Thịnh Kinh là chuyện cũ không ai dám đụng đến.
Nếu thân phận của Hoắc Giác bị người ta biết được, vị Đại tiểu thư Vệ gia đang ẩn náu trong phủ Định Quốc Công cũng sẽ bị bại lộ, đến lúc đó, e rằng cả phủ Định Quốc Công cũng sẽ gặp họa.
Ít một người biết thì ít một phần rủi ro, bất kể người đó có phải là người đáng tin tưởng hay không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
***
Khi Hoắc Giác đến Văn Anh các, Tiết Vô Vấn đã uống hết một bình rượu.
Thấy cậu em rể này cuối cùng cũng đến, vị Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ kia bèn vội giơ quạt giấy lên, chỉ vào Hoắc Giác nói: “Người Chu thế thúc đợi đã đến, con có thể đi trước được không?”
Chu Dục Thành liếc nhìn hắn ta, nói: “Mật thư phụ thân con chuyển cho ta, con không muốn biết sao?”
Lúc này sắc mặt Tiết Vô Vấn mới nghiêm túc trở lại, nói: “Điệt nhi xin lắng nghe.”
Thực ra không cần Chu Dục Thành nói, Tiết Vô Vấn cũng đoán được là chuyện gì. Chỉ là cha hắn ta chọn nói việc này với Chu Dục Thành mà không gửi tin cho hắn ta, điều này thật đáng suy ngẫm.
Chu Dục Thành mỉm cười nhìn hắn ta, rồi nhìn Hoắc Giác đang đứng một bên cung kính hành lễ với ông ấy, nói: “Ngồi xuống đi. Không chiếm nhiều thời gian của các con đâu, lát nữa sẽ thả các con về bên nương tử.”
Hoắc Giác ngoan ngoãn ngồi xuống đệm mềm bên cạnh Tiết Vô Vấn, nói: “Đa tạ Thứ phụ đại nhân.”
Chu Dục Thành thong thả nhìn Hoắc Giác, nói: “Bài văn trong kỳ thi Hội của cậu, ta và Lăng Thủ phụ đều đã xem qua, cậu có biết sau khi xem xong ta đã nói gì với Lăng Thủ phụ không?”
Ông ấy và Lăng Duệ là quan chủ khảo kỳ thi Hội năm nay, khi chấm bài đều ở cùng một phòng. Đến giờ Chu Dục Thành vẫn nhớ, hôm đó khi đọc bài thi của Hoắc Giác, ông ấy đã ngạc nhiên thế nào.
Hoắc Giác tất nhiên biết lời Chu Dục Thành nói chắc chắn là lời khen ngợi, nhưng vẫn khiêm tốn đáp: “Hạ quan không biết.”
Chu Dục Thành nhìn người thanh niên đoan chính thận trọng này, thầm thở dài: Đúng là người Vệ gia, dù đã mai danh ẩn tích bảy năm, vẫn không che giấu được ánh hào quang.
“Ta nói với Lăng Thủ phụ rằng, nếu xem người qua văn chương, thì sĩ tử viết bài này quả có phong cách của Vệ Thái phó ngày xưa. Văn phong lão luyện hùng hồn, từng câu từng chữ đều có ý nghĩa sâu xa, như từ cao nhìn xuống, vừa có thể thấu suốt toàn cục, lại có thể tỉ mỉ chi tiết.”
Dám nhắc đến Vệ Hạng trước mặt Lăng Duệ một cách không chút e ngại như vậy, trong Thịnh Kinh chỉ có Chu Dục Thành và Định Quốc Công Tiết Tấn.
Lăng Duệ từ khi có công theo phò vua, nắm giữ quyền lực lớn, ít nhiều cũng có chút coi thường những công tử thế gia chỉ dựa vào sự che chở của tổ tiên mới có thể vào Kinh làm quan.
Mà thế gia lớn nhất thiên hạ chính là Vệ gia ở Thanh Châu, sau khi Vệ gia bị ông ta nhổ tận gốc, ông ta càng khinh thường thế gia.
Nghe xong lời Chu Dục Thành, Lăng Duệ bèn cười không đồng tình: “Cái gọi là phong cách thế gia, chẳng qua chỉ là lời khen của kẻ vô dụng. Người thực sự có tài, từ xưa đến nay không phải dựa vào tổ tiên.”
Nói như thể Lăng Duệ có thể từng bước thăng tiến ở Thịnh Kinh mà chưa từng cần sự giúp đỡ của nhà nhạc phụ và Vương gia của Doanh Châu vậy.
Chu Dục Thành vốn biết Lăng Duệ là kẻ ngụy quân tử, cũng không tranh cãi với ông ta, chỉ cười đáp: “Ta đánh cược với Lăng Thủ phụ, chỉ riêng với tầm nhìn bao quát và cái nhìn đại cục như từ cao nhìn xuống của người này, ta cá rằng sau này nhất định sẽ làm đến chức vị cao nhất.”
Lúc đó ông ấy đánh cá với Lăng Duệ, chẳng qua là vì không ưa cái kiểu ngụy quân tử của ông ta, muốn nói vài câu châm chọc.
Nhưng giờ nghĩ lại, trên đời này có mấy người có được phong cách của Vệ Thái phó?
Ngoài mấy người hậu bối Vệ gia, quả thật trong vạn người khó tìm được một.
Hoắc Giác tất nhiên nghe ra ý khen ngợi và bảo vệ của Chu Dục Thành dành cho mình, chắp tay cúi người, nghiêm túc nói lời cảm ơn: “Thứ phụ đại nhân quá khen, Giác còn chưa bằng một phần vạn của ông nội.”
Chu Dục Thành nhướn mày, không ngờ hắn lại thẳng thắn nhận mình là hậu duệ Vệ gia như vậy.
Dĩ nhiên ông ấy không biết, trước đây Hoắc Giác làm cho tiểu thiếp Chu Dục Thành đặt trong phủ Tề Xương Lâm thuận lợi chuyển tin tức đến Chu phủ, vốn đã có ý định kéo ông ấy vào cục diện, vì vậy Hoắc Giác chưa bao giờ định giấu giếm thân phận của mình với ông ấy.
Chu Dục Thành khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Hoắc Giác càng thêm hiền từ.
“Trước kia ta bị giáng chức đến Túc Châu, may mắn được Vệ Thái phó chỉ dạy. Đáng tiếc bảy năm trước, ta lực bất tòng tâm, dù là Thái tử Thái tôn hay Vệ gia Hoắc gia, đều không thể kịp thời ra tay viện trợ.”
Chu Dục Thành không giống Định Quốc Công, ông ấy chỉ là kẻ sĩ tầm thường, sau khi bị giáng chức khỏi Kinh thành, nhờ ân sư ở Kinh thành vận động, lại có Định Quốc Công tiến cử, mới được vào Kinh thành làm quan lần thứ hai.
Vụ án mưu phản của Thái tử bảy năm trước, ông ấy tưởng sẽ có đủ thời gian để rửa sạch nghi ngờ cho Thái tử. Nhưng không ngờ, chỉ trong vỏn vẹn bảy mươi hai ngày, không chỉ có vụ án mưu phản đã được định đoạt, mà thế sự triều chính còn hoàn toàn thay đổi.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.