Triều đường này văn có Vệ Thái phó, võ có Định Quốc Công, còn có những đại thần trụ cột Lỗ Thân, Bách Chúc, Lăng Duệ ông ta muốn quyền khuynh triều dã, không tìm đường khác, đi đường tắt, làm sao có thể chứ?
Đưa bà ấy vào phủ Khang Vương, dụ dỗ Chu Nguyên Canh mê muội Thần Tiên Hoàn, lại giúp ông ta bắt cóc những thiếu niên thiếu nữ không có gốc rễ, giúp ông ta xử lý những t.h.i t.h.ể đó, cuối cùng còn gửi chứng cứ g.i.ế.c người của ông ta vào phủ Tiên Thái tử, ép Chu Nguyên Canh phải đoạn tuyệt với Thái tử, không thể không phản.
Chẳng phải chỉ vì có Chu Nguyên Canh ngồi lên ngai vàng, ông ta mới có thể thực sự ngồi vững vị trí Thủ phụ, dưới một người trên vạn người sao?
Nói đi nói lại vị Hoàng Đế vô dụng nhu nhược này cũng đủ ngây thơ,thực sự cho rằng Lăng Duệ theo ông ta là vì nghĩ ông ta có thể làm một đời minh quân ư?
Chẳng qua là vì ông ta là kẻ phế vật, dễ điều khiển nên mới chọn ông ta mà thôi. Giờ ông ta không dễ điều khiển nữa, cho nên muốn thay ông ta xuống.
Vương Quý phi rủ mi dài xuống, ngón tay mảnh mai chậm rãi vuốt ve Thành Thái Đế đang gối đầu trên đùi mình, dịu dàng nói: “Hoàng thượng nói gì vậy? Hoàng thượng vì giang sơn xã tắc của Đại Chu và bách tính trăm họ mà ngày đêm lao tâm khổ tứ, ai sẽ báo ứng người chứ? Ngay cả Tiên Đế, thấy được thái bình thịnh thế sóng yên biển lặng ngày nay, chắc hẳn cũng cảm thấy an ủi.”
Thành Thái Đế hoảng hốt mở mắt, nhìn Vương Quý phi, nói: “Nàng nghĩ Phụ hoàng sẽ cảm thấy an ủi sao?”
“Đương nhiên là an ủi.” Vương Quý phi cười xoa trán cho Thành Thái Đế, dịu dàng nói: “Nghe nói ngày xưa Tiên Đế trong cung hầu như đều ngủ ở Càn Thanh cung hoặc điện Dưỡng Tâm, một tháng chỉ đến hậu cung nghỉ hai ba đêm, thời gian còn lại đều dùng để xử lý chính sự. Cần mẫn như vậy, tất nhiên là vì sự an cư lạc nghiệp của bách tính và sự phồn vinh thịnh vượng của Đại Chu.”
Thừa Bình Đế quả thực là một Hoàng Đế cần mẫn, mỗi lần Thành Thái Đế đến gặp, Thừa Bình Đế không phải đang phê duyệt tấu chương thì cũng đang nghe triều thần bẩm báo chính sự.
Thật sự là dốc hết tâm sức vào chính sự.
Vương Quý phi thấy Thành Thái Đế nghe rất chăm chú, đôi mắt nhìn ông ta tràn đầy sự sùng bái không giấu nổi, ngay cả giọng điệu cũng khó che giấu sự kính mến.
“Bảy năm trước, nếu không phải Hoàng thượng lâm nguy giám quốc, chắc hẳn Thịnh Kinh đã loạn như mớ bòng bong rồi. Hoàng thượng có tài trị quốc, trước kia chẳng qua vì không phải trưởng tử không phải dòng chính, nên mới bị chôn vùi. Nếu Tiên Đế còn tại thế, thấy Hoàng thượng trị vì Đại Chu tốt như vậy, chắc chắn sẽ rất an ủi. Để cho thiếp nói, Tiên Thái tử và Tiên Thái tôn đều chưa chắc đã làm được tốt như Hoàng thượng.”
Thành Thái Đế nghe xong những lời này, dù tin hay không tin, sắc mặt quả thật đã tốt hơn nhiều.
Ông ta nhẹ nhàng nắm lấy tay Vương Quý phi, vuốt ve làn da trên mu bàn tay bà ấy, vừa định mở miệng, bỗng nghe thấy Triệu Bảo Anh đang canh gác ở ngoại điện gọi: “Hoàng thượng.”
Triệu Bảo Anh vốn biết tiến lùi đúng mực, nếu mở miệng gọi ông ta, chắc chắn là có việc gấp. TruyenLau.com
Thành Thái Đế ngồi dậy, hơi nhíu mày, nói: “Chuyện gì?”
Triệu Bảo Anh cung kính nói: “Huệ Dương Trưởng Công chúa vừa vào cung, cầu kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng xem…”
Triệu Bảo Anh chưa nói hết câu, Thành Thái Đế đã đột ngột đứng dậy, nói: “Huệ Dương đang ở đâu?”
Website TruyenLau.com
***
Bên ngoài Càn Thanh cung.
Huệ Dương Trưởng Công chúa ngắm vầng trăng tròn như chiếc đĩa trên trời, hơi thất thần.
Người ta thường nói trong cung trăng có tiên nữ Hằng Nga, nàng đã trộm thuốc tiên, bỏ rơi hôn phu yêu dấu dưới trần là Hậu Nghệ, một mình bay lên cung trăng.
Nhưng cung trăng năm tháng cô đơn, người đã từng yêu thương nhau làm sao chịu được những ngày cô độc như vậy?
TruyenLau.com
Huệ Dương không khỏi nghĩ, nếu thực sự có tiên nữ Hằng Nga ở đó, có lẽ nàng đã hối hận rồi? Nếu nàng hối hận, liệu vị hôn phu dưới trần kia có tha thứ cho nàng không?
Đang suy nghĩ, bỗng từ xa có một bóng người mặc Hoàng bào đi tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thành Thái Đế được Triệu Bảo Anh dìu, vội vã bước về phía Huệ Dương Trưởng Công chúa, dịu dàng nói: “Huệ Dương, sao muội lại đến đây?”
Giọng nói không giấu được niềm vui.
Huệ Dương Trưởng Công chúa nhận hộp bánh trung thu từ tay Kim ma ma, nói: “Hôm nay Hoàng huynh không tổ chức yến tiệc, Huệ Dương vào cung đến bầu bạn với Hoàng huynh đón Trung Thu. Nếu Hoàng huynh không rảnh…”
“Sao lại không!” Thành Thái Đế vội ngắt lời, nói: “Huệ Dương có thể nhớ đến Hoàng huynh, Hoàng huynh vui còn không kịp!”
Huệ Dương Trưởng Công chúa nhìn chằm chằm vào gương mặt rạng rỡ của Thành Thái Đế, rất muốn nặn ra một nụ cười, nhưng nàng ấy không thể cười nổi, chỉ có thể cứng đờ gật đầu, nói: “Ngày xưa đón Trung Thu, Phụ hoàng thường gọi Thái tử ca ca, tứ ca, lục ca và Huệ Dương đến Càn Thanh cung ăn bánh trung thu. Đêm nay Huệ Dương mang theo chén rượu, muốn đến Càn Thanh cung hồi tưởng lại niềm vui sum họp ngày xưa, Hoàng huynh có muốn uống với Huệ Dương một chén không?”
Cung Càn Thanh là nơi Thừa Bình Đế băng hà, bao nhiêu năm nay, trừ khi có Viên Huyền đại sư, nếu không Thành Thái Đế nhất quyết không bước chân vào cung điện này.
Thành Thái Đế nhìn Càn Thanh cung âm u tăm tối, rồi lại nhìn Huệ Dương Trưởng Công chúa đang lặng lẽ chờ đợi, cuối cùng đành dẹp bỏ nỗi sợ hãi trong lòng, ôn hòa cười nói: “Hoàng huynh sẽ đi cùng muội.”
***
Lúc này tại Hoắc phủ ở phố Vĩnh Phúc, Khương Lê cũng đang uống rượu.
Tết Trung Thu từ xưa đến nay là một trong những lễ hội được người dân Đại Chu yêu thích nhất. Trời còn chưa tối hẳn, khắp phố phường, nhà nhà đều đã treo lên đèn lồng đỏ thắm.
Nghe nói Phi Tiên lâu còn tổ chức cuộc thi thơ Trung Thu, người đoạt giải nhất sẽ được thưởng mấy lá vàng.
Khương Lê không đến Phi Tiên lâu chen chúc, đàng hoàng ở lại phủ, cùng Dương Huệ Nương bày một bữa tiệc Trung Thu. Không chỉ mời Tiểu Phúc Tử lén từ cung chạy ra, còn mời cả Dư Tú Nương cùng đến dự tiệc.
Đây là lần đầu tiên họ đón Trung Thu sau khi đến Thịnh Kinh, một lễ hội mang ý nghĩa đoàn viên như vậy, đương nhiên phải tổ chức cho thật long trọng tử tế.
Gió đêm khẽ thổi trong sân, hương quế thoang thoảng.
Tiểu Phúc Tử đặc biệt mang đồ ăn từ trong cung ra đặt lên bàn, hớn hở giới thiệu, đó là tám món đồ quý, món thứ nhất là gì, món thứ hai là gì. Đây là bánh tô và bào ngư, bánh tô được làm như thế nào, bào ngư lại khó tìm ra sao. Từng món một, kể tỉ mỉ không sót gì.
Nghe đến mức Khương Lê và Như Nương không nhịn được cười.
Tiếp xúc nhiều với Tiểu Phúc Tử, tất nhiên biết hắn ta sùng bái vị Đốc công nhà mình đến mức nào. Lúc này giới thiệu đồ ăn trong cung, cũng không quên nhắc một câu, đây là do Đốc công đặc biệt chuẩn bị cho các vị nương tử.
Thật là miệng như tẩm mật vậy.
Kiếp trước Hoắc Giác cũng là người quen cũ với Tiểu Phúc Tử, kiếp này tuy không tiếp xúc nhiều nhưng cũng hiểu rõ phong cách hành sự của hắn ta, rất rõ vì sao Triệu Bảo Anh lại cử hắn ta đến đưa đồ.
Thực sự là cái miệng của hắn ta quá giỏi làm các nương tử vui lòng.
Hắn thấy Khương Lê bị những lời nói trầm bổng của Tiểu Phúc Tử chọc cười vui vẻ, cũng mỉm cười, cúi đầu uống một chén rượu.
Rượu vừa trôi qua cổ họng, Hà Chu đứng sau lưng bỗng tiến lên một bước, cúi người thì thầm bên tai: “Công tử, Tiết Thế tử mời ngài đến Văn Anh các một chuyến.”
Hoắc Giác khẽ nhướn mày.
Đêm trăng tròn Trung Thu, tên Tiết Vô Vấn kia lại không ở Vô Song viện trông chừng a tỷ, mà lại đến Ngọc Kinh lâu…
Hoắc Giác trầm ngâm một lúc, khẽ dặn dò: “Đi chuẩn bị xe ngựa, ta nói với phu nhân một tiếng rồi sẽ qua.”
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.