Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 97

Đất rung như sấm, kỳ vật chấn động.

Trong một khu rừng rậm hoang vắng ở ngoại ô Lâm An, hơn vạn dân chúng Lâm An lấm lem bụi bặm đồng loạt ngẩng đầu nhìn về hướng Đông Nam, ánh mắt hoảng sợ.

Đó là nơi họ sinh sống qua nhiều đời, đền thờ tổ tiên, nhà cửa, ruộng đồng đều ở đó. Giờ đây chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả những gì họ nương tựa vào để sinh sống tan tành trước mắt.

Không biết đã qua bao lâu, đợi đến khi tiếng ầm ầm chấn động lòng người dần dần ngừng lại, một tiếng nức nở yếu ớt mới vang lên từ đám đông.

Một bà lão tóc bạc phơ ngã ngồi trên tuyết, đôi tay gầy guộc siết chặt thành nắm đấm, dùng sức đ.ấ.m xuống đất, gào khóc: “Tại sao rồng đất lại nổi giận? Rốt cuộc thành Lâm An chúng ta đã tạo nghiệt gì mà phải chịu trừng phạt như vậy?”

Tiếng khóc than vừa cất lên, từ trong đám đông lần lượt vang lên từng đợt tiếng khóc thương.

Trong đêm khuya hoang mang lòng người này, nghe càng thêm thê lương.

Bảo trưởng thôn Đàm gia là Đàm Thế Xuân tuy trong lòng cũng không dễ chịu, nhưng rốt cuộc vẫn bình tĩnh hơn những dân làng khác.

Hôm nay khi rời thôn Đàm gia, trong lòng ông ấy vẫn còn ôm hy vọng, nghĩ rằng rất có thể chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió.

Giờ nghĩ lại, nếu không phải Hoắc lang quân đến làm người thuyết phục, khuyên họ rời khỏi thành Lâm An trước khi rồng đất lật mình, e rằng hơn vạn người bọn họ ngay cả mạng cũng không còn!

Nghĩ đến đây, Đàm Thế Xuân ngước đôi mắt đục ngầu lên, nhìn nam tử đứng dưới gốc cây, từ đầu đến cuối vẫn giữ một vẻ mặt bình thản ung dung, trong lòng tự nhiên dâng lên cảm giác biết ơn kính phục. TruyenLau.com

Vốn hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, nhà nhà đều thắp đèn treo đồ trang trí, mừng lễ hội long trọng. Vì thế, khi Huyện lệnh đại nhân phái người đến sắp xếp cho họ rời đi, vốn chẳng có ai chịu đi cả, thậm chí còn buông lời ác độc, la lối om sòm ăn vạ.

Thành Lâm An nằm trong địa phận phủ Thuận Thiên, là tòa thành đầu tiên từ đường cái vào phủ Thuận Thiên, dân Lâm An giàu có, an cư lạc nghiệp, lại tự cho là mình ở dưới chân thiên tử, có long khí che chở, hoàn toàn chẳng tin rồng đất sẽ lật mình.

May mà Hoắc lang quân đích thân đến, dẫn những Bảo trưởng Lý trưởng bọn họ đến phố chợ, chỉ ra từng điềm lạ trong thành. Đọc truyện tại TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Họ mới biết, đúng lúc họ vui mừng hớn hở chuẩn bị cho đêm Nguyên Tiêu, chim muông thú vật ngoại thành đã bồn chồn khó chịu, trong thành gà trống đứng giữa chợ mà gáy.

Đọc truyện tại TruyenLau.com

Ngay cả súc vật cũng cảm nhận được nguy hiểm, riêng người trong thành bận rộn đón lễ, không ai có thể nhận ra điềm báo động đất.

Giờ đây có thể thoát c.h.ế.t đã là may mắn lớn.

Sau khi rồng đất lật mình, mặt đất dưới chân vẫn còn ì ầm rung động, người đứng trên đó thậm chí còn có cảm giác chóng mặt.

Đàm Thế Xuân hít sâu một hơi, quát lớn với đám người đang khóc lóc: “Đừng khóc nữa! Nếu không phải chúng ta chạy trốn kịp thời, e rằng lúc này ngay cả mạng nhỏ cũng không giữ được. Giờ may mắn thoát chết, đáng lẽ phải biết kính cẩn và e dè, chứ không phải oán trách khóc lóc!”

Đàm Thế Xuân đã đến tuổi hiểu được mệnh trời(*), thức trắng một đêm, dáng vẻ có phần chật vật, nhưng nói chuyện vẫn vô cùng khí thế.

(*)Tuổi tri thiên mệnh là độ tuổi 50 theo Khổng Tử.

Mọi người bị ông ấy quát, đồng loạt im bặt.

Lời Đàm Thế Xuân nói không phải không có lý, đều nói còn núi xanh thì không sợ thiếu củi đốt, dù sao còn mạng, nhà không còn thì xây lại, heo dê c.h.ế.t thì nuôi lại, mạng mà không còn, thì cái gì cũng không còn.

Đàm Thế Xuân thấy tiếng nức nở phiền phức cuối cùng cũng yếu đi, mới khom lưng, phủi phủi bụi bám trên quần áo khi chạy trốn, đi về phía Hoắc Giác, chắp tay thi lễ: “Lão già đa tạ ơn cứu mạng của Hoắc công tử.”

Ông ấy vừa tạ ơn, đám dân chúng đằng sau cũng chợt tỉnh ngộ, đồng loạt đứng dậy, hướng về Hoắc Giác: “Đa tạ Hoắc công tử!”

Tiếng tạ ơn nối tiếp nhau, dần dần lấn át cả tiếng động đất đã yếu đi, ngay cả mấy đứa trẻ nhỏ cũng học theo dáng vẻ của cha mẹ chắp tay tạ ơn.

Tình cảnh này, đừng nói là Hà Chu đã theo Hoắc Giác đến Lâm An, ngay cả Tông Úc phi ngựa đuổi theo đến đây cũng thấy xúc động trong lòng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu