Đến cửa thư phòng, Hoắc Giác tiếp nhận đèn lồng trong tay nàng, nắm lấy bàn tay hơi lạnh của nàng, lông mày hơi nhíu lại, nói: “Sao không mang lò sưởi tay đến?”
Khương Lê nào dám nói nàng vội vàng đến đây nên quên cả lò sưởi tay.
Nghĩ lại, hai người bọn họ rõ ràng là phu thê danh chính ngôn thuận, lúc này sao lại làm như, như đang vụng trộm vậy, thật xấu hổ.
Nhưng người đã đến rồi, không thể quay lại.
Nàng nhỏ giọng nói: “Trong phòng có chậu than, vào trong sẽ không lạnh.”
Chậu than đặt trong thư phòng còn nhiều hơn ngày thường, Hoắc Giác xưa nay không sợ lạnh, những chậu than này phần lớn là chuẩn bị cho nàng.
Nhưng đêm nay bọn họ không phải là ngủ ở phòng ngoài sao? Chuẩn bị nhiều chậu than trong thư phòng làm gì?
Trên bức tường phía Tây thư phòng có một cánh cửa thông thẳng đến phòng ngoài, Khương Lê kéo áo choàng lại, đi về phía cánh cửa đó, nói: “Đêm nay chàng còn muốn xem sách nữa không? Nếu không, ta vào phòng ngoài đợi chàng trước?”
Vừa dứt lời, người đã bị bế lên, xoay nhẹ một cái, liền ngồi lên chiếc giường ấm áp cạnh cửa sổ.
Website TruyenLau.com
Nói chính xác, là Hoắc Giác ngồi trên giường, nàng ngồi trên đầu gối Hoắc Giác.
Hoắc Giác đưa tay, nhẹ nhàng rút cây trâm gỗ trên tóc nàng, mái tóc đen mượt mà buông xuống.
“Khương Lê.” Hắn khẽ gọi nàng, ngón tay thon dài luồn qua tóc nàng, đôi mắt đen thăm thẳm cuồn cuộn: “Giường ở phòng ngoài vừa hẹp vừa mỏng, không bằng giường sưởi vững chãi trong thư phòng. Hay là ở đây?”
Mặt Khương Lê lập tức đỏ bừng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chớp mắt một cái, nàng hiểu ra vì sao thư phòng lại đặt nhiều chậu than đến vậy.
Người này, hắn sớm đã toan tính cả rồi.
Nào là đến thư phòng tìm hắn, nào là giường trong phòng ngoài không chắc chắn, lại hẹp lại mỏng, đều là lời ngụy biện!
“Hoắc Giác, chàng…”
Vốn còn muốn nói hắn vài câu, nhưng môi hắn vừa đặt xuống, Khương Lê không nói nên lời. Khép mắt lại, tay ôm lấy cổ hắn, ngón chân trắng nõn tròn trịa vô thức cuộn lại, rên rỉ một tiếng như mèo con. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mèo con lúc đầu còn có sức lực rên rỉ, về sau lại như hoa bị sương giá đánh úa tàn, ngay cả móng vuốt cũng không nhấc lên nổi.
Màn đêm bên ngoài càng lúc càng đậm, Khương Lê tựa cằm lên vai Hoắc Giác, hàng mi dài ướt át rủ xuống, cả người gần như thở không ra hơi. Vất vả lắm mới thở được bình thường, môi nóng ẩm của Hoắc Giác lại áp tới, Khương Lê vội nói: “Hoắc Giác, đã, đã rất muộn rồi.”
Hoắc Giác khẽ chạm vào khóe mắt nàng, thấy nàng thật sự mệt mỏi lắm rồi, bèn dẹp bỏ ý định, thấp giọng nói: “Ta bế nàng sang phòng ngoài.”
Phòng ngoài tuy nhỏ, không bằng phòng chính rộng rãi, nhưng vật dụng cần thiết đều có đủ. Hoắc Giác thu dọn cho Khương Lê một chút, rồi tắt đèn, buông màn, hai người ôm nhau ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong cơn mê man, Khương Lê nhớ ra chuyện gì, vội mở mắt, nói với Hoắc Giác: “Chàng đừng vì cái tên quán rượu là Trạng Nguyên lâu mà áp lực, không nhất thiết phải gọi là Trạng Nguyên lâu, gọi là Tiến Sĩ lâu ta cũng thấy rất hay.”
Hoắc Giác im lặng một lát, biết A Lê đang tìm cách giảm áp lực cho mình nên vỗ nhẹ lưng nàng, ôn tồn nói: “Không sao, mẹ đã thích gọi là Trạng Nguyên lâu, vậy thì cứ gọi là Trạng Nguyên lâu.”
Chỉ là một Trạng nguyên, nếu hắn muốn thì chẳng đến lượt Chu Nguyên Canh không cho.
***
Ngày tháng cứ thế trôi qua, chớp mắt đã đến ngày mồng chín tháng ba.
Hôm nay là một ngày trời trong sáng, sáng sớm đã có gần nghìn sĩ tử mong chờ từ lâu đứng đợi ở ngoài cửa trường thi Hội của phủ Thuận Thiên.
Trường thi nằm ở góc Đông Nam nội thành Thịnh Kinh, sân quay hướng Nam, tường cao sừng sững. Cổng chính có ba cổng chào, cổng bên phải phía sau cổng chào được gọi là “Long Môn”, là cửa mà tất cả sĩ tử phải đi qua khi ra vào trường thi, ngụ ý “cá chép vượt Long Môn”.
Lúc này Khương Lê đang nhìn về phía cánh cổng đó, đưa hai bọc đồ cho Hoắc Giác, nói: “Bọc bên trái toàn là lương khô, có bánh nướng, thịt kho, vịt muối, dưa muối, còn có nước mật hoa mai, trước khi ăn nhớ dùng lò trong lều thi hâm nóng lại rồi hãy ăn, kẻo bị lạnh bụng. Bọc bên phải là giấy mực bút nghiên, chàng đừng dùng tiết kiệm, đợi ba ngày sau, khi kỳ thi đầu tiên kết thúc, ta sẽ đổi cho chàng đồ mới.”
Khương Lê dặn dò tỉ mỉ, gương mặt thường ngày hay cười nay lại nghiêm nghị, trông còn căng thẳng hơn cả vị sĩ tử sắp vào trường thi.
Hoắc Giác khẽ cong môi, nàng nói một câu, hắn liền đáp lại một câu. Đợi đến khi Khương Lê cuối cùng cũng nói xong, hắn mới nắm tay nàng, nói: “A Lê đừng căng thẳng, chỉ là một kỳ thi thôi.”
Giọng điệu hắn ung dung, nghe như không xem trọng kỳ thi cả nước quan tâm này lắm.
Một vị sĩ tử trung niên đi ngang qua tình cờ nghe thấy câu nói này, vội quay đầu nhìn.
Thấy người nói là một vị lang quân dung mạo cực kỳ tuấn tú nhưng cũng cực kỳ lạ mặt, không khỏi thầm cười nhạo trong lòng: Dáng dấp tuấn tú thế này, lại còn nói năng ngông cuồng, phần lớn là loại người chỉ được cái mã bên ngoài, bên trong rỗng tuếch, trước khi thi thì ra vẻ ta đây trước mặt tiểu nương tử thôi.
Vị sĩ tử trung niên cũng là thí sinh, thầm cười nhạo một câu rồi, vác bọc đồ lớn đi về phía cổng chính trường thi, mới đi được vài bước thì thấy một chiếc xe ngựa sang trọng dừng lại ở phía xa, từ trong xe một vị lang quân nho nhã thanh tú bước ra.
Sau khi vị lang quân thanh tú xuống xe, từ phía sau hắn ta lại có một vị lang quân cao lớn oai phong, anh tuấn đi ra, ánh mắt vị lang quân đó như sao băng, thần sắc kiêu ngạo, trông có vẻ hơi ngạo mạn.
Vị sĩ tử trung niên vừa nhìn đã nhận ra hai người này, lập tức thu hồi câu nói thầm cười nhạo Hoắc Giác lúc nãy.
Trong số các thí sinh kỳ này, cũng có những vị lang quân vừa có dung mạo tuấn tú, lại vừa học rộng tài cao. Ví dụ như vị nam tử thanh tú kia là Giải nguyên phủ Giang Lăng, Tào Phỉ. Còn có vị lang quân kiêu ngạo kia, Giải nguyên phủ Thái Nguyên, Tông Khuê của Tông gia ở Tịnh Châu.
Những ngày này hai người bọn họ ở Thịnh Kinh có thể nói là danh tiếng lừng lẫy, mọi người đều nói Trạng nguyên năm nay chắc chắn là một trong hai người bọn họ.
Vị sĩ tử trung niên lộ vẻ hâm mộ, ông ta cũng từng đọc thơ của Tào Phỉ, từng nghe nói về việc Tông Khuê được đại nho khen ngợi.
Không khỏi thở dài: Những người tài giỏi như vậy quả thật là thiên chi kiêu tử, so với những kẻ chỉ biết dùng miệng lưỡi dỗ dành tiểu nương tử thì lợi hại hơn nhiều.
Hoắc Giác không biết mình chỉ vì một gương mặt mà đã trở thành kẻ chỉ được cái mã bên ngoài trong mắt người khác, nghe xong lời dặn dò ân cần của Khương Lê liền đứng đó, nhìn tiểu nương tử lưu luyến lên xe ngựa.
Ánh mắt hắn dịu dàng nhìn theo chiếc xe ngựa dần khuất xa, thần sắc bình thản mà ung dung. Đợi đến khi xe ngựa biến mất ở cuối đường, mới quay người đi về phía Long Môn.
Cũng đúng lúc hắn quay người, một chiếc xe ngựa sang trọng lướt qua, nữ tử ngồi bên trong nhìn bóng lưng Hoắc Giác ngẩn người, bàn tay nắm chặt khăn tay bỗng siết lại, móng tay dài “rắc” một tiếng liền gãy.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.