Lần , giống như kiếp , vì nóng lòng báo thù mà tìm một con đường tắt, dùng thủ đoạn sát phạt nhất để báo thù rửa hận.
Hắn hy vọng A Lê và a tỷ thể sống suôn sẻ vui vẻ, đối với , việc họ sống mới là quan trọng nhất.
Đợi hai Hà Chu, Hà Ninh rời , Hoắc Giác mới thổi tắt nến, về phòng ngủ.
là lúc ngủ ngon, trong phòng yên tĩnh.
Hoắc Giác vén màn lên, trong phòng thoang thoảng hương thơm, mùi hoa hạnh nhàn nhạt là loại hương mà Khương Lê vẫn thường dùng, nàng thường mùi hương , vô cùng ngọt ngào.
Cô nương trong giường ngủ say, nhưng khi Hoắc Giác lên giường, là do thói quen ngẫu nhiên, thể xoay một cái thành thạo lăn lòng , đầu gối đúng lên chỗ nhiều thịt nhất cánh tay chút nghiêng lệch.
Đáy mắt Hoắc Giác tối , cánh tay đặt lên eo nàng khẽ siết một cái, bèn ôm nàng lòng.
Một đêm mộng .
Tối qua ngủ sớm, khi Khương Lê mở mắt trời vẫn còn tối. Tuyết lớn rơi suốt đêm, lặng lẽ kết đầy sương hoa cửa sổ.
Khương Lê Hoắc Giác về lúc nào, nghĩ để ngủ thêm một lát, cẩn thận nhấc tay đang ôm eo lên, định dậy, đột ngột kéo lòng.
“A Lê tỉnh ?” Giọng Hoắc Giác thức dậy còn mang theo chút khàn đục.
Khương Lê mơ màng “Ừm” một tiếng, : “Có thức giấc ? Trời còn sớm, ngủ thêm chút .”
Hoắc Giác đáp nàng, chỉ cúi xuống khẽ ngửi mái tóc nàng, trong lúc đó, ngón tay dài di chuyển lên , nhẹ nhàng vén mở vạt áo của nàng, chậm rãi nắm lấy.
Khương Lê “Ầm” một cái lập tức đỏ mặt.
Tuy trời sáng, nhưng dù cũng tính là ban ngày, , thể ân ái giữa ban ngày ?
Cô nương co đôi vai yếu ớt , lời còn mang theo run rẩy: “Hoắc, Hoắc Giác, nếu ngủ , thì dậy sách , kỳ thi Hội gần kề, thời gian để cho nhiều nữa .”
Hoắc Giác thật sự ngờ trong bầu khí mờ ám như , A Lê dậy ôn bài. TruyenLau.com
Hơn một tháng đường , thương nàng mệt mỏi vì xe ngựa, kiềm chế đụng nàng, lúc cạnh nàng, mỹ nhân mềm mại thơm tho trong lòng, còn nhịn ?
Môi nóng bỏng quấn lấy vành tai vốn nhạy cảm của nàng, Hoắc Giác một tiếng, thấp giọng : “Không , chút thời gian lãng phí .”
TruyenLau.com
***
Khương Lê mệt mỏi ngủ , đến khi trời sáng tỏ mới tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bên cạnh còn bóng dáng Hoắc Giác, nàng chậm rãi dậy, giọng khàn gọi: “Đào Chu.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đào Chu vẫn đang canh ở ngoài phòng, thấy tiếng bèn vén màn .
Cả phòng ngào ngạt hương thơm ấm áp, lờ mờ vương vấn chút khí mờ ám, trong màn giường vén mở, chăn đệm lộn xộn hỗn loạn cả.
Đào Chu chủ tử nhà dễ ngượng ngùng, mặt đổi sắc bình thản phục vụ Khương Lê rửa mặt, nhanh nhẹn chăn đệm, đó mới gọi mang điểm tâm .
Điểm tâm vẫn là do Hoắc Giác sai chuẩn cho Khương Lê.
Một bát cháo thịt băm nấu nhừ mềm, bánh bao cắt lát chiên vàng óng, mặt rắc muối tiêu và hành lá, còn mấy đĩa dưa cải chua.
Rất nhẹ nhàng dễ ăn, hợp để khai vị, Khương Lê ăn xong, cảm thấy như sống , tuy trong vẫn còn đau nhức, nhưng ít chút sức lực.
“Công tử ?”
Đào Chu Khương Lê : “Công tử đến thư phòng, theo lời phu nhân, miệt mài đèn sách, khổ công học tập(*), chuẩn thật cho kỳ thi Hội.”
(*) Nguyên văn là bốn điển tích nổi tiếng về sự chăm học: Treo tóc lên xà, đ.â.m đùi, học ánh tuyết, thắp đom đóm sách.
Những lời là công tử cố tình dặn riêng nàng , chắc là đặc biệt để phu nhân nguôi giận, nghĩ đến lúc Khương Lê xuống giường đau nhức nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, Đào Chu lờ mờ đoán vì công tử sợ phu nhân giận.
Khương Lê lời Đào Chu xong, má phồng lên, qua một lúc, nhịn xì một , hé miệng bật .
Vừa giường loạn dữ dội, Khương Lê chịu nổi, khi xong việc thu dọn giúp nàng, nàng thoáng chốc nổi giận, nhắm mắt chịu .
Thực nàng giận cũng chỉ là chuyện một chốc một lát, bao lâu cơn giận tự tan .
Hoắc Giác vẻ cực kỳ thích dáng vẻ nàng giận dỗi, cố ý hôn lên mắt nàng, dỗ nàng mở mắt , cho cơn giận của Khương Lê tan cũng tan . Nếu thực sự mệt quá mà ngủ , lẽ còn loạn lâu hơn.
Lúc là giận thật, nhưng ngủ một giấc tỉnh dậy, chút giận dỗi đó sớm còn.
Đào Chu thấy Khương Lê má hồng mỉm , tất nhiên nàng giận công tử thật, mà cho dù giận thật, một câu của công tử cũng nàng vui vẻ trở .
Quả nhiên, một giây đó Khương Lê tươi : “Bảo trong bếp bắt vài con gà sống về, lát nữa gặp a tỷ và Tô lão gia xong, sẽ tự hầm canh gà mang đến thư phòng.”
Đào Chu một tiếng lui , truyền lời xong mới nhà chính, cùng Khương Lê đến phòng bên phía Đông.
Hiện giờ Khương Lê vẫn đang học cách quản gia và cách một chủ mẫu đạt tiêu chuẩn với Vệ Xuân, nhưng sáng nay nàng dậy muộn, cửa khỏi cảm thấy hổ.
May mà Vệ Xuân để ý, còn đùa với nàng: “Mùa đông nên ngủ nướng, nếu nghĩ sẽ đến, còn lười dậy sớm như . Ngày mai cứ như hôm nay, đến muộn một chút, như cũng thể thêm một lúc.”
Vệ Xuân khẽ duyên, giọng ôn hòa, nhưng mắt phủ hai vòng thâm đen, thể nàng yếu ớt, sắc mặt vốn trắng hơn khác ba phần, quầng thâm mắt càng hiện rõ hơn.
Khương Lê xuống, đón lấy chén Đồng ma ma đưa tới, nhịn hỏi: “Có a tỷ ngủ ngon ?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.