Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 95

Trên chiếc bàn nhỏ, làn khói nhẹ bay lên từ lư hương hình núi, hai chén trà Lư Sơn Vân Vụ thượng hạng bên cạnh đã nguội lạnh.

Từ khi tiểu nương tử xuất hiện trên phố Trường An, Tuyên Nghị đã đặt chén trà xuống, vén rèm lên, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo nàng từ đầu đến cuối.

Chu Diệp và Tuyên Nghị đã thân thiết từ nhỏ, có thể nói là như hình với bóng. Hắn ta vẫn tự hào rằng mình hiểu rõ Tuyên Nghị, nhưng gần đây hành động của Tuyên Nghị khiến Chu Diệp hoàn toàn không hiểu nổi.

“Đệ cứ nhìn chăm chăm vào tiểu nương tử như vậy để làm gì? Đã nói rồi, đó là nghĩa muội của Tiết Vô Vấn, không thể trêu chọc được. Trước đây đệ bảo mình bị trúng tà, ta còn không tin, giờ thì ta hoàn toàn tin rồi.

Ngày mai ta sẽ mời mấy đạo sĩ đến, cho đệ uống vài bát nước phù chú để trừ tà.”

Chu Diệp vừa nói vừa cầm quạt giấy đập mạnh xuống bàn, như muốn đánh thức Tuyên Nghị, vẻ mặt đầy khó hiểu.



Tuyên Nghị lặng lẽ lắng nghe, đợi đến khi Chu Diệp nói mệt mới cất giọng trầm trầm: “Biểu ca, huynh không hiểu đâu. Nàng vốn phải là của ta, có gả đi cũng phải gả cho ta. Ai dám cưới nàng, ta sẽ dám g.i.ế.c kẻ đó.”

“Nghị đệ, đệ nghe xem, đệ đang nói gì vậy? Đệ bị ma làm mê muội rồi sao? Nếu nàng ấy là một phụ nhân bình thường thì cũng được, đệ muốn cướp thì cướp. Nhưng nàng ấy là nghĩa muội của Tiết Vô Vấn, đệ thật sự muốn khiến phủ Định Viễn Hầu và phủ Định Quốc Công xảy ra xích mích sao?”

Chu Diệp thực sự muốn biết cô nương đó đã cho Tuyên Nghị uống thuốc mê gì.

Tuyên Nghị rõ ràng không còn là thiếu niên ngông cuồng mới biết yêu lần đầu, đã từng trải qua nhiều năm ăn chơi, trong lầu xanh đã luyện thành trái tim sắt đá. Chu Diệp thực sự không ngờ có một ngày, hắn ta cũng sẽ vì một tiểu nương tử mà phát điên như vậy.

Thật là không thể tưởng tượng nổi.

Tuyên Nghị hoàn toàn không để ý đến sự khó hiểu của Chu Diệp.

Hắn ta vuốt ve hổ khẩu, nhớ lại cảm giác tiểu nương tử cắn mạnh vào đó trong mơ, ánh mắt dần tối lại.

“Nàng không phải nghĩa muội của Tiết Vô Vấn.” Tuyên Nghị nói: “Ngày đó ánh mắt nàng nhìn Tiết Vô Vấn, rõ ràng là của người không quen biết.”

Trong mơ, nàng chỉ là một cô nương bình thường chưa xuất giá, mở một quán rượu nhỏ, thích nhất là nấu rượu.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rõ ràng nụ cười ngọt ngào như thế, giọng nói mềm mại như thế, nhưng rượu nàng nấu lại thuần túy và say lòng người, giống như con người nàng vậy. Và hắn ta, chính là kẻ say đắm vì nàng.

***

Đèn lồng sáng lung linh, phủ lên đêm tuyết lạnh lẽo một lớp lụa ấm áp.

Khi ám vệ bí mật quay về, sự náo nhiệt trên phố Trường An đã biến mất không còn dấu vết, chỉ còn vô số ngọn đèn bình an đung đưa trong màn tuyết mịt mù.
TruyenLau
Ám vệ bước đi nhanh nhẹn, đi qua cửa hông của phủ Định Viễn Hầu, vội vã đến tiểu viện phía Đông, gõ cửa vào phòng.



Trong phòng, Tuyên Nghị ngồi trên giường, bên chân đặt một cây gậy gỗ đàn hương đen nhánh.

Vừa thấy thị vệ vào, hắn ta bèn nhìn qua với ánh mắt sâu thẳm, trầm giọng hỏi: “Thế nào?”

Hai ám vệ “phịch” một tiếng quỳ xuống, hổ thẹn nói: “Thuộc hạ vô năng, xung quanh cô nương có nhiều người võ công cao cường, thuộc hạ không thể đến gần nửa tấc. Tên đầy tớ bên cạnh nàng ấy cũng rất nhạy bén, chúng thuộc hạ theo dõi được nửa đường thì mất dấu, xin Thế tử trách phạt!”
TruyenLau.com
Trong đôi mắt lạnh lùng của Tuyên Nghị lập tức lan đầy sát khí.

Lần trước gặp nàng ở Phi Tiên lâu, hắn ta đã phái người đi điều tra về nàng, nhưng không thu được gì, luôn bị cắt đứt manh mối giữa chừng.

Tất cả các quán rượu ở Thịnh Kinh đều bị hắn ta lật tung lên, nhưng không tìm thấy một quán nào tên là “Quán rượu Dương Ký”.

Hôm nay cuối cùng cũng gặp được nàng ở Phi Tiên lâu, nhưng vẫn không điều tra được gì.

Ánh mắt Tuyên Nghị âm u, gân xanh nổi trên mu bàn tay, cây gậy đàn hương “rắc” một tiếng gãy làm hai trong tay hắn ta.

“Đồ vô dụng! Tất cả cút ra ngoài!”

Nói xong bèn nhắm chặt mắt, cảm giác bất lực từng có trong mơ như thủy triều dâng lên trong lòng.

Chu Diệp nói hắn ta bị ma ám. Hắn ta công nhận.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu