Đêm lạnh như nước.
Sau khi Khương Lê rơi xuống nước, ao sen chỉ gợn lên vài vòng sóng lặng yên một tiếng động.
Tuỳ Vân dè dặt sắc mặt bình tĩnh của Tiết Chân.
Vừa , nàng theo lệnh của Tiết Chân đẩy xuống ao sen, nàng tưởng tiểu thư chỉ dằn mặt Khương Lê một chút, đợi rơi xuống nước sẽ kêu tới cứu.
Như hả giận, tiếng “ tâm thiện”, đúng là một công đôi việc.
Thế nhưng mười mấy thở trôi qua, Tiết Chân vẫn chằm chằm ao sen nhúc nhích, những gọi , khóe miệng còn nhếch lên, tựa như đang xem thứ gì khiến vui vẻ.
Tuỳ Vân bỗng nhớ tới con mèo con mà tiểu thư nuôi năm mười tuổi.
Vì vô ý cào rách mu bàn tay của tiểu thư, nên tiểu thư tự tay trói chân tay, chôn sống trong sân tiểu thư ở.
Lúc , khi tiểu thư ném đất xuống hố, vẻ mặt cũng như . Mỉm dịu dàng, như đang xem chuyện gì thú vị.
Gió tháng tư vẫn còn mang theo chút lạnh.
Tuỳ Vân rùng một cái, nhịn : “Tiểu, tiểu thư, cần tìm tới ? Nếu chậm trễ nữa, e là… kịp…”
“Gấp cái gì? Nàng tự rơi xuống, nếu cứ thế mà mất mạng thì cũng tự chịu thôi.” Tiết Chân nghiêng đầu Tuỳ Vân một cái, thấy mặt mày nàng tái nhợt, liền nheo mắt , vẻ mặt chán ghét : “Ngươi sợ gì chứ? Chỉ là một mạng ti tiện! Mau thu cái bộ mặt thất thần đó cho , thế hôm nay nên mang Tuỳ Vụ theo mới !”
“Đều là của nô tỳ, tiểu thư đừng giận!” Tuỳ Vân cố gắng nặn một nụ , đè nén nỗi sợ hãi trong lòng.
Thế nhưng ngay đó, sắc mặt nàng biến đổi, run rẩy chỉ ao sen, giọng run run : “Tiểu, tiểu thư, nàng … nàng nổi lên !” Nguồn copy từ TruyenLau.com
***
Nước ao tháng tư lạnh lẽo, Khương Lê rơi xuống nước, tim lạnh co rút , suýt chút nữa thở nổi.
Thật nàng bơi, lúc còn nhỏ thường chạy suối nhỏ núi Thanh Đồng chơi, ở nước linh hoạt như cá nhỏ. nước thật quá lạnh, nàng cử động tay chân vài cái bắt đầu cứng đờ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tệ hơn nữa là, cây trâm đầu lá sen cọ , bỗng nhiên rơi khỏi búi tóc, chìm xuống nước, rơi mất .
Nàng nín thở, hoảng hốt tìm kiếm nước hồi lâu, mãi đến khi thể nhịn thở nữa mới ngoi lên khỏi mặt nước.
Vừa hít thở một lặn xuống nước tìm cây trâm.
Đó là món quà đầu tiên Hoắc Giác tặng nàng, còn kịp ủ ấm trong lòng, thể cứ thế mất ? Website TruyenLau.com
Khương Lê cố gắng mở to mắt, chịu đựng cảm giác cay xè nơi khóe mắt, mò mẫm khắp nơi đáy ao, lạnh theo dòng nước thấm tứ chi. Mãi đến khi nàng dần dần còn sức lực, mới cắn môi, nổi lên mặt nước.
Bên lan can ao sen vài hộ viện, hộ viện cầm đèn lồng, về phía Khương Lê chìm xuống.
Tiết Chân với vẻ mặt lo lắng với hai hộ viện: “Hai vị tráng sĩ mau xuống cứu , Khương cô nương cẩn thận rơi xuống ao, chậm trễ nữa e là kịp.”
Đêm nay là tiệc thọ của lão phu nhân, nếu chết, bọn hạ nhân như bọn họ nhất định sẽ phạt.
Hai hộ viện , một cởi giày tất chuẩn nhảy xuống, bỗng thấy tiếng “ào” một cái, liền thấy cô nương rơi xuống nước ngoi lên khỏi mặt nước, giọng run run : “Mọi đừng xuống, mau gọi Bích Hồng tỷ tỷ tới!”
“Khương cô nương, đừng đùa giỡn. Nữ nhi ngâm nước lâu sẽ bệnh, mau để những tráng sĩ cứu cô nương lên. Thời điểm quan trọng, cũng cần câu nệ lễ tiết nam nữ thụ thụ bất .”
Từng câu từng chữ của Tiết Chân chân thành, như thật sự lo lắng cho Khương Lê.
Khương Lê chằm chằm Tiết Chân, cắn chặt môi , : “Những lời cô nương với Tuỳ Vân đều thấy hết, rõ ràng là cố ý đẩy xuống nước, hại mạng . Giờ thấy c.h.ế.t , hãm hại danh tiết của ! Ai xuống , chính là cùng nàng cấu kết mưu hại tính mạng khác!”
Tiểu cô nương lạnh đến môi tím tái, giọng mềm mại run run, trông thật đáng thương.
Mấy hộ viện , nhất thời nên thế nào cho .
Một trong đó quan hệ với Bích Hồng, thấy liền : “Cô nương chờ chút, tìm Bích Hồng cô nương ngay!”
Lúc hộ viện tới, Bích Hồng đang lưng Trần lão phu nhân xem hí kịch với vẻ mặt thích thú.
Nghe hộ viện bẩm báo, sắc mặt nàng đổi, nhỏ với lão phu nhân vài câu, liền vội vàng lấy một chiếc áo choàng, vội vã tới ao sen.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.