Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 163

Nữ nhi của hắn và A Lê nên đặt tên là gì?

Kể từ khi sống lại đến nay, vị Trạng nguyên vẫn luôn bày mưu tính kế, cẩn trọng từng bước, nhưng lần này lại bối rối hiếm thấy.

Kiếp trước, hắn và A Lê đã xa cách nhau hơn mười năm. Trong những giấc mơ đêm khuya, hắn chỉ nghĩ về những kỷ niệm của họ.

Mùa xuân năm ngoái, khi được sống lại, gặp lại cô nương mà hắn ngày đêm nhớ nhung, hắn chỉ muốn cho nàng một cuộc sống bình yên, tràn đầy yêu thương.

Chuyện khác hắn chưa từng nghĩ đến.

Giờ đây, sau khi đến phủ Định Quốc Công, biết được a tỷ muốn sinh con, tiểu nương tử cũng bắt đầu nghĩ về đứa con của hai người.

Hoắc Giác nhìn khuôn mặt tươi cười như hoa của Khương Lê, trái tim bỗng mềm nhũn.



Sinh một bé gái giống A Lê, ngày ngày gọi “cha cha”, dường như cũng không phải là điều tồi.

Nhưng tuổi nàng còn nhỏ, hơn nữa, năm nay chắc chắn sẽ có nhiều biến cố, thực sự không phải là lúc sinh con.

Hoắc Giác véo nhẹ ngón tay mềm mại của tiểu nương tử, thuận theo lời nàng: “A Lê thích nhũ danh nào?” Website TruyenLau.com

“Ta chưa nghĩ ra. Chàng học rộng, chàng nghĩ cho ta một cái tên vừa hay vừa dễ nhớ đi.”

Khương Lê ngước mi mắt lên, lại nói: “Trước đây ở thành Đồng An, ta thường nghe các cụ già ở phố Chu Phúc nói trẻ con bát tự nhẹ, phải đặt tên xấu mới dễ nuôi. Nhưng những cái tên xấu đó không phải Chiêu Đệ thì cũng là Cẩu Thặng, ta nghe chẳng thấy hay chút nào.”

Nói đến đây, Khương Lê không nhịn được nhăn mũi, rồi liệt kê thêm vài cái nhũ danh không hay ho gì.

Hoắc Giác nghe tiểu nương tử líu lo nói chuyện, giọng mềm mại ngọt ngào, chợt nhớ về những ngày hắn hôn mê nhiều tháng ở phố Chu Phúc. TruyenLau

Khi đó hắn mới mười tuổi, gia đình gặp biến cố thảm khốc, bản thân bị thương nặng, giống như Triệu Vân hiện đang ở Dược Cốc, đã sớm mất đi ý chí sống.

Vậy mà A Lê ngày ngày nói chuyện với hắn, khi thì về món bánh mới ở quán ăn đầu phố, khi thì về bông hoa mới nở trên núi sau, khi thì về việc hôm nay bị mắng.
TruyenLau
Cứ kiên trì không ngừng như thế, nàng đã kéo hắn từ địa ngục trở về nhân gian.

Khi hắn đến phố Chu Phúc, đúng vào tiết Tiểu Mãn, ngày đó là điểm giao nhau trong cuộc đời của hắn và A Lê.

Mọi câu chuyện của họ đều bắt đầu từ ngày hôm đó. “Gọi là A Mãn được không?”

“A Mãn?”

Khương Lê lẩm nhẩm hai chữ này trên đầu lưỡi, trong đầu nghĩ đến vầng trăng tròn giữa núi non, hoặc một hồ nước đầy tràn giữa rừng sâu.

“Cái tên này hay.” Khương Lê hào hứng ngồi thẳng dậy, nắm lấy tay áo Hoắc Giác, mặt mày hớn hở nói: “Cứ gọi là A Mãn.”



Chưa đến tuổi làm mẹ, thậm chí còn chưa thấy bóng dáng bé gái đâu, vậy mà chỉ vì một cái nhũ danh đã vui không kể xiết, có thể vui cả nửa ngày.

A Lê của hắn đúng là một tiểu cô nương dễ thỏa mãn.

Hoắc Giác sợ nàng ngã khỏi đầu gối mình, một tay vươn ra ôm lấy eo nhỏ như cành liễu của nàng.

Vòng eo mềm mại như không xương dưới lòng bàn tay, qua lớp áo xuân mỏng manh, vẫn có thể cảm nhận được làn da ấm áp mịn màng như ngọc bên dưới.

Vì thế cái ôm này lại nảy sinh ý nghĩ khác.

Yết hầu Hoắc Giác trượt lên xuống, trong đồng tử như có mực đen đặc.

Hắn quay mắt nhìn về phía cửa sổ, thấy mặt trời chói chang, ánh nắng rực rỡ. Nghĩ đến vẻ e thẹn của tiểu nương tử dưới ánh mặt trời ban ngày, cuối cùng hắn đành nén xuống những ý nghĩ trong lòng.

***

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mặt trời giữa trưa vốn gay gắt, khi Mã ma ma về cung, trán đầy mồ hôi, áo đơn trên lưng đã ướt đẫm một mảng lớn.

Sau khi về cung, Mã ma ma vội vàng thay bộ cung trang màu thu hương, rồi nhanh chóng đi đến điện Thừa Loan.

Chưa vào nội điện đã nghe thấy tiếng đọc sách vang vọng từ bên trong. Mã ma ma nhận ra đó là giọng của Đại Hoàng tử Chu Hoài Húc, vội dừng bước.

Bình thường, chỉ cần Đại Hoàng tử đến, dù là việc gấp đến đâu cũng phải hoãn lại.

Phải biết rằng, dưới gối Hoàng thượng hiện giờ chỉ có một nhi tử và một nhi nữ, Đại Hoàng tử là vị Hoàng tử duy nhất trong cung, theo thời gian, đương nhiên địa vị sẽ càng được nâng cao.

Người ta nói Thánh nhân nay mới bốn mươi tư tuổi, ba năm một lần tuyển tú nữ cũng chưa từng ngừng, sau này không chừng sẽ có thêm con thừa tự.

Nhưng Mã ma ma biết, với thân thể của Bệ hạ… không thể nào có thêm con thừa tự được nữa.

Mã ma ma đang nghĩ ngợi, bỗng nghe tiếng đọc sách của Đại Hoàng tử ngừng lại.



Trong nội điện, Vương Quý phi lấy khăn tay ra, dịu dàng lau vết mực trên tay Đại Hoàng tử, mỉm cười nói: “Hôm nay Thái phó có giao bài vở gì khác không?”

Đại Hoàng tử Chu Hoài Húc nhỏ nhẹ đáp: “Không ạ, Thái phó chỉ bảo nhi thần học thuộc《Ly Lâu》, rồi tập thêm hai trăm chữ là được.”

Vương Quý phi khẽ gật đầu, ánh mắt tán thưởng: “Húc nhi đọc sách tốt, viết chữ cũng đẹp, mẫu phi rất vui mừng. Nhưng đạo học hành như thuyền ngược dòng, không tiến ắt lùi. Ngoài việc hoàn thành bài vở Thái phó giao, cũng đừng quên đọc thêm sách khác.”

Chu Hoài Húc nghiêm túc đáp: “Mẫu phi yên tâm, Húc nhi sẽ không lười biếng đâu.”

Vương Quý phi nhìn đôi mắt dài trong veo của Chu Hoài Húc, trong lòng dâng lên niềm tự hào của người mẹ.

Húc nhi của bà ấy mới mười tuổi, nhưng đã là đứa trẻ khiêm tốn biết lễ phép. Thậm chí còn thừa hưởng tài hoa của cha, tuổi còn nhỏ đã thuộc làu Tứ thư Ngũ kinh, sau này chắc chắn sẽ là một bậc minh quân.

Vương Quý phi đặt khăn xuống, nhẹ nhàng dặn dò vài câu với nhũ mẫu của Chu Hoài Húc, rồi mới bảo cung nữ đứng hầu bên cạnh đưa họ ra ngoài nội điện.

Khi Chu Hoài Húc rời đi, mắt đầy lưu luyến, cậu lặng lẽ nhìn Vương Quý phi, hồi lâu mới ngập ngừng hỏi: “Vết thương trên người mẫu phi còn đau không ạ?”

Vương Quý phi giật mình khi nghe câu hỏi.

Đầu tháng Húc nhi đến điện Thừa Loan, vô tình thấy vết thương trên tay bà ấy, hỏi bà ấy bị làm sao. Dĩ nhiên bà ấy đã bịa ra lý do để lấp l.i.ế.m qua chuyện, không ngờ đến giờ đứa trẻ này vẫn còn nhớ.

“Không đau nữa rồi, lần sau mẫu phi sẽ cẩn thận hơn, không để mình bị thương nữa.” Vương Quý phi cười, chỉnh lại mũ ngọc trên đầu cậu, nói: “Húc nhi ở ngoài điện Thừa Loan, đừng lo lắng về vết thương của mẫu phi nữa, đặc biệt là trước mặt Phụ hoàng con, một chữ cũng không được nhắc.”

Chu Hoài Húc cụp mắt xuống, che giấu nỗi đắng cay ngây thơ trong mắt, nói: “Mẫu phi yên tâm, trong cung này phải thận trọng từng lời nói, Húc nhi hiểu.”



Sau khi Chu Hoài Húc rời đi, Vương Quý phi đứng bên cửa sổ, nhìn những bông hoa đua nở rực rỡ bên ngoài, im lặng không lên tiếng.

Chính điện rộng lớn yên tĩnh hồi lâu, Mã ma ma đứng chờ ngoài nội điện, cũng không dám vào.

Mãi đến khi bên trong vọng ra một giọng nói dịu dàng “Ma ma vào đi”, bà ấy mới thu gọn tay áo, vén rèm bước vào nội điện, cúi người hành lễ, nói: “Nương nương, đồ đã mang về rồi.”

Vương Quý phi khẽ cụp đôi mắt phượng dài, hỏi: “Viên Thanh đại sư nói sao?”

Mã ma ma từ tốn đáp: “Đại sư nói, đây là lần cuối giúp nương nương. Đến khi uống hết bình thuốc này, bệnh mắt của Hoàng thượng sẽ không còn cách nào chữa được nữa, lúc đó dù là Đại La Kim Tiên cũng không cứu được. Ngoài ra, đại sư nhắn nô tỳ nhắc nhở nương nương, khi uống đến liều thuốc cuối cùng, Hoàng thượng có thể sẽ xuất hiện ảo giác.”

Vương Quý phi nghe xong, cũng không tức giận hay thất vọng, chỉ chậm rãi ngồi xuống sập, dịu dàng nói: “Đưa thuốc cho ta. Viên Thanh đại sư đã nói vậy, thì sau này đừng đến Dược Cốc quấy rầy đại sư thanh tu nữa.”

Sở dĩ Viên Thanh đại sư giúp bà ấy, chẳng qua là vì chuyện bảy năm trước.

Khi đó Triệu Vân đập đầu vào trống Đăng Văn, đầu vỡ m.á.u chảy, hơi thở mong manh. Ai cũng tưởng hắn ta đã chết, kể cả Vương Quý phi cũng không ngoại lệ.

Thực ra trong tình huống lúc đó, hắn ta c.h.ế.t còn tốt hơn sống.

Thành Thái Đế bề ngoài khoan dung nhân hậu, nhưng thực chất tâm địa hẹp hòi, thù dai. Vương Quý phi làm người bên gối ông ta bao lâu, sao không biết bản chất thật của nam nhân này?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu