Chùa Đại Tướng Quốc, Dược Cốc.
Tiếng chuông chùa trên núi “đang…” một tiếng vang lên, âm thanh ngân nga làm rung động cả những lá bồ đề xào xạc bên ngoài xá trúc.
Kim ma ma nhìn ngắm núi phủ đầy tuyết trắng, thở dài: “Giờ Tỵ rồi.”
Bà khép cửa sổ, ngồi xuống bên giường, vén lại chăn đắp cho Triệu Vân. “Phò mã, chỉ thêm một khắc nữa thôi, Điện hạ sẽ đến cửa Nam Trực.”
“Điện hạ nói bảy năm trước, lẽ ra người đi đánh trống Đăng Văn là nàng. Ngày đó nếu ngài không đi, thì đã không hôn mê bất tỉnh đến tận bây giờ. Hôm nay, nàng bảo lão nô ở đây thay nàng đánh trống. Mặt trống này chính là mặt trống năm xưa ngài đã lấy đầu mình đập vào, mặt trống cũ đã nứt từ lâu, Điện hạ mất mấy ngày mới vá lại được.”
“Nàng bảo lão nô nói với ngài một tiếng, lần này, nàng sẽ không còn là vị Trưởng Công chúa nhát gan nữa.”
Nói đến cuối cùng, Kim ma ma không kìm được nước mắt lưng tròng.
Mười ngày trước, Huệ Dương Trưởng Công chúa trở về phủ Công chúa liền lấy ra từ chiếc trống vỡ này một đạo mật chiếu, mỉm cười nói với bà: “Ma ma, người thay ta nói với Triệu Vân một câu xin lỗi, đạo mật chiếu này đáng lẽ đã phải công bố thiên hạ từ lâu rồi.”
Kim ma ma dần dần khóc không thành tiếng.
Điện hạ của bà, vị Điện hạ mỗi khi đêm mưa sấm sét lại rúc vào lòng bà, một khi tiếng trống vang lên, có lẽ nàng ấy sẽ không thể quay trở lại nữa.
“Phò mã, nếu ngài nghe thấy tiếng trống Điện hạ đánh, vậy thì xin ngài hãy mở mắt ra nhìn xem!”
…
Giờ Tỵ một khắc, cửa Nam Trực.
Huệ Dương Trưởng Công chúa mặc bộ triều phục mà nhiều năm trước Thừa Bình Đế đã ban cho nàng ấy, từng bước một đi về phía cửa Nam Trực.
Năm mười lăm tuổi làm lễ cập kê, vì là Công chúa duy nhất của Đại Chu, lại rất được Hoàng Đế sủng ái, lễ cập kê của Huệ Dương Trưởng Công chúa vô cùng long trọng.
Ngày đó, nhạc cung đình vang lên, văn võ bá quan mặc triều phục đứng hai bên.
Nàng ấy tắm mình trong ánh bình minh, mặc bộ triều phục màu đỏ rực rỡ, từng bước một bước lên bậc ngọc, đi đến bên cạnh Phụ Hoàng và Mẫu hậu.
Phụ hoàng đội lên đầu nàng ấy mũ phượng tượng trưng cho thân phận Trưởng Công chúa, mỉm cười nói với nàng ấy: “Dương, nghĩa là ánh bình minh. Từ hôm nay trở đi, con chính là Huệ Dương Trưởng Công chúa của Đại Chu.”
Tà váy đỏ rực rỡ trải dài, Huệ Dương Trưởng Công chúa đi đến bên cạnh trống Đăng Văn, cầm lấy dùi trống.
Bảy năm trước, Triệu Vân chính là ở nơi này đánh lên trống Đăng Văn. Lúc đó lẽ ra nàng ấy phải đi.
TruyenLau.com
Giống như Phụ Hoàng đã nói, nàng ấy là Trưởng Công chúa của Đại Chu.
Có rất nhiều việc, người khác có thể làm, nàng ấy không thể làm. Lại có rất nhiều việc, người khác không cần làm, nàng ấy phải làm. “Đùng!”
Website TruyenLau.com
“Đùng! Đùng!”
“Đùng! Đùng! Đùng!”
Tiếng trống vang dội, vọng lại giữa trời gió tuyết.
Dưới gốc bồ đề, Triệu Khiển và Viên Thanh đại sư buông xuống quả bồ đề trên tay, đồng loạt nhìn về phía xá trúc truyền đến tiếng trống.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Quảng trường bên trong cửa Nam Trực, các văn võ bá quan vừa tan triều kinh ngạc nhìn về phía cửa Nam Trực cách một bức tường.
Trên đường phố Trường An, vô số bá tánh vội vã chạy về phía cửa Nam Trực nơi đặt trống Đăng Văn.
“Có người đánh trống Đăng Văn rồi!”
“Nhanh, nhanh đến cửa Nam Trực! Xem là ai đánh trống Đăng Văn, lại là vì chuyện gì mà đánh!”
“Lần trước trống Đăng Văn vang lên là bảy năm trước, vị Phò mã lấy cái c.h.ế.t can gián kia đánh!”
Tuyết rơi như liễu rủ phủ xuống một con đường trắng xóa không tì vết, giống như tấm thảm nhung tinh khiết, phía trên dần dần in xuống chi chít dấu chân.
Ánh bình minh chiếu rọi cổng cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh sáng vàng xuyên qua mây tuyết, rơi xuống chiếc mũ phượng vàng kim trên đầu Huệ Dương Trưởng Công chúa.
Nàng ấy đưa mắt nhìn quanh bá tánh và bá quan, lớn tiếng nói:
“Ta là Trưởng Công chúa Đại Chu Chu Nguyên Ninh, hôm nay đích thân đánh trống Đăng Văn, tố cáo Hoàng Đế Đại Chu, huynh trưởng của ta Chu Nguyên Canh, tội g.i.ế.c cha hại huynh, thông đồng bán nước, hãm hại Thái tử cùng trung thần, ức h.i.ế.p bá tánh!”
“Bảy năm trước, Phụ Hoàng từng hạ mật chiếu. Trừ khử Khang Vương, cứu Thái tử. Đạo chiếu này vì tư tình của ta mà không được công bố suốt bảy năm. Phụ hoàng từng nói, Thiên tử phạm pháp chịu tội như thứ dân. Hôm nay, ta lệnh cho đạo chiếu này được công bố thiên hạ, khẩn cầu Hoàng huynh Chu Nguyên Canh thoái vị nhường ngôi, để sám hối tội lỗi của mình. Ta cũng xin từ bỏ danh hiệu Trưởng Công chúa, nguyện tự giáng làm thứ dân, lấy cái c.h.ế.t chuộc tội!”
Một đạo mật chiếu màu vàng nhạt từ từ mở ra, lộ ra sáu chữ viết nguệch ngoạc nhưng mạnh mẽ xuyên thấu qua giấy—
“Trừ khử Khang Vương, cứu Thái tử!”
***
Một khắc trước, điện Thừa Loan.
Hai mí mắt Vương Quý phi từ sáng sớm cứ giật liên hồi.
Mã ma ma vắt khăn nóng đắp lên mắt cho bà ấy, đắp được một nửa, một cung nữ thân tín hoảng hốt chạy vào nội điện, run rẩy nói: “Quý phi nương nương, Huệ Dương Trưởng Công chúa đi… đi đến cửa Nam Trực đánh trống Đăng Văn rồi!”
Vương Quý phi đột nhiên đứng dậy, khăn nóng “tách” một tiếng rơi xuống đất.
Bà ấy nghiêm giọng nói: “Nói lại lần nữa! Ai đi đến cửa Nam Trực?”
Cung nữ “bịch” một tiếng quỳ xuống, run rẩy đáp: “Là, là Huệ Dương Trưởng Công chúa. Nô tỳ không biết vì sao Trưởng Công chúa lại đánh trống Đăng Văn, nô tỳ nghe Nguyễn ma ma nói, trước khi Trưởng Công chúa đi cửa Nam Trực, đã đến điện Càn Đông của Đại Hoàng tử.”
Vương Quý phi hít sâu một hơi.
Lúc này không chỉ mí mắt giật, mà tim cũng “thình thịch thình thịch” đập rất nhanh.
Vương Quý phi bước qua cung nữ đang quỳ trên đất, vội vã ra khỏi nội điện.
Mã ma ma đuổi theo sau bà ấy, nói: “Trời lạnh, nương nương khoác thêm áo choàng cầm lò sưởi tay rồi hãy ra ngoài!”
Vương Quý phi không còn tâm trí để nói chuyện, vừa đi vừa suy nghĩ Huệ Dương Trưởng Công chúa rốt cuộc sẽ nói gì, bà ấy nên ứng phó như thế nào.
Bà ấy vừa ra khỏi ngoại điện, bước chân vội vã liền đột ngột dừng lại.
Dưới bậc ngọc bên ngoài điện, Cao Tiến Bảo cung kính hành lễ với Vương Quý phi, cung kính nói: “Quý phi nương nương, nô tài được người nhờ vả, đặc biệt đến đây chuyển lời cho nương nương.”
Vương Quý phi không nói gì, lạnh lùng nhìn Cao Tiến Bảo, ánh mắt băng giá.
Cao Tiến Bảo dường như không nhận ra cơn giận của bà ấy, nhanh chóng bước lên bậc ngọc, hạ giọng nói: “Người đó bảo nô tài nói với Quý phi nương nương, đôi mắt của Đại Hoàng tử rất giống với tội thần Lăng Duệ.”
Giữa trời đông giá rét, chỉ có Vương Quý phi và Mã ma ma nghe rõ Cao Tiến Bảo nói gì.
Mã ma ma lộ vẻ kinh hoàng, lò sưởi tay bằng vàng chạm khắc trong tay “loảng xoảng” một tiếng rơi xuống bậc thang, lăn xuống nền tuyết.
Cao Tiến Bảo nói xong lời này thì không nán lại nữa, xoay người sải bước rời đi.
“Nương nương!” Mã ma ma nhìn bóng lưng Cao Tiến Bảo, lại nhìn sắc mặt tái mét của Vương Quý phi: “Cao công công nói vậy, câu này là có ý gì?”
Vương Quý phi nói: “Hôm trước ma ma đến am Tịnh Nguyệt, có sư thái nào không thấy đâu không?”
Mã ma ma nói: “Lúc lão nô đi, ngoài am chủ, các sư thái khác đều có mặt.”
Am chủ… đó là người của bà ấy.
Mã ma ma đến, sao am chủ dám vắng mặt?
Hoặc là bị người bắt cóc, hoặc là đã đầu quân cho người khác.
Vương Quý phi nhắm chặt mắt, móng tay sơn màu đỏ tươi “tách” một tiếng gãy đôi.
“Nương nương, Đại Hoàng tử đến!” Mã ma ma đột nhiên nói. Vương Quý phi bỗng nhiên mở mắt.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.