Điểm này rất giống với Tông Úc.
Hoắc Giác gật đầu mỉm cười, chắp tay tạ ơn.
Trần thị – hôn thê trước của Tào Phỉ, thật ra là do hắn sai người đưa đến Thịnh Kinh, mà người thị nữ bị Tào Phỉ đầu độc nhưng không c.h.ế.t tên Tùy Vụ cũng là hắn cho người tìm về.
Thực ra Hoắc Giác chưa bao giờ coi Tào Phỉ ra gì, tất nhiên cũng không để ý nhiều đến Tiết Chân. Nhưng ngày yến tiệc trong cung, Từ Thư Dao và Tiết Chân muốn gài bẫy A Lê, thì đã chạm đến vảy ngược của hắn.
Trước đây hắn nể mặt Tiết Sơn trưởng mà tha cho nàng ta một mạng, nhưng bây giờ nàng ta lại muốn tính kế A Lê, dùng A Lê để lấy lòng Từ Thư Dao, vậy thì không cần phải nương tay nữa.
Còn về Từ Thư Dao bị đưa đến trang viên, sắp thành thân với Chu Duệ, lúc này chưa cần phải gấp, đợi đến khi vụ Định Viễn Hầu cấu kết với Bắc Địch được giải quyết xong, Chu gia và phủ Trấn Bình Hầu ai cũng không thoát được.
***
Minh Huệ Quận chúa và Tiết Oánh ở lại quán rượu đến chiều mới về, hai người đi xe ngựa của phủ Thành Vương có chạm bàn long.
Minh Huệ Quận chúa đưa Tiết Oánh về đến phủ Định Quốc Công ở đại phố Chu Tước an toàn trước, rồi mới đi về phủ Thành Vương.
Phủ Thành Vương nằm ở đại phố Hà Duyên, cách cửa Sùng Văn của Hoàng cung về phía Đông nửa canh giờ đi đường, không xa Hoàng cung.
Minh Huệ Quận chúa vừa vào cửa thùy hoa của Vương phủ đã thấy phụ vương yêu hội họa của nàng ấy đang cầm cây bút vẽ nhỏ mảnh, vẽ một con chim thái bình đậu trên cây.
Minh Huệ Quận chúa định bước lên hành lễ, lại thấy Thành Vương vẫy tay với nàng ấy, ra hiệu không được lên tiếng, rồi cẩn thận thêm chiếc lông đuôi cuối cùng lên giấy vẽ, xong xuôi mới thong thả nói: “Uống rượu về rồi à?”
Minh Huệ Quận chúa cười tươi nói: “Con chỉ đi gặp A Lê và A Oánh thôi, đâu có đi uống rượu?”
Thành Vương liếc nhìn nàng ấy, nói: “Ngửi mùi rượu nồng nặc trên người con, ai chẳng biết con đi uống rượu?”
Minh Huệ Quận chúa lười tranh cãi với phụ vương, cười tươi tiến lên xem tranh, nói: “Phụ vương lại vẽ chim gì vậy? Để con ngắm một chút nào.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thành Vương hơi nghiêng người, để lộ bức tranh trên bàn, tỏ vẻ hài lòng nói: “Hôm nay con chim thái bình này tỷ lệ đầu mình có thể nói là hoàn hảo, lông đuôi cánh cũng rực rỡ, lại rất hợp tác, đứng yên trên cành để ta vẽ, quả thật có linh tính.”
Minh Huệ Quận chúa tiến lên nhìn, trông thấy trên giấy vẽ một con chim thái bình thong dong đậu trên cành cây, đôi mắt lanh lợi, sống động như thật.
Nàng ấy thành thật khen ngợi: “Quả thực tràn đầy linh khí.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai cha con đều là người yêu hội họa, Minh Huệ Quận chúa định cầm bức tranh lên ngắm kỹ, bên cạnh đột nhiên một cây bút vẽ gõ gõ vào tay nàng ấy, nói: “Mực còn chưa khô, vội cái gì? Chớ có làm hỏng bức tranh.”
Minh Huệ Quận chúa đành ngượng ngùng rút tay về, đợi đến khi mực khô, mới cẩn thận cầm bức tranh lên, tỉ mỉ ngắm nghía.
Thành Vương nhìn sự ngưỡng mộ không giấu giếm của nữ nhi nhà mình, đặt bút xuống, lấy khăn ướt lau tay, cười nói: “Ta đã nói với mẫu phi của con rồi, cuối tháng này, chúng ta sẽ rời Thịnh Kinh, đến biệt cung ở Tây Sơn.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh Huệ Quận chúa nghe vậy thì nhướn mày, quay đầu nhìn Thành Vương, nói: “Nhưng chúng ta mới về Thịnh Kinh chưa được nửa năm, không phải nói chuyến về Kinh này ít nhất phải ở một năm nửa năm sao? Sao lại vội vã đi? Huống chi không phải năm ngoái đã vẽ cảnh tuyết Tây Sơn rồi sao?”
Tây Sơn ở ngoài phủ Thuận Thiên, đi về một chuyến phải mất nửa tháng.
Đôi mắt đen nhánh của Thành Vương liếc nhìn Hoàng cung phía Tây một cái không để lại dấu vết, nói: “Mẫu phi con muốn đi Tây Sơn tắm suối nước nóng, gần đây chỉ có suối nước nóng ở đó là dễ chịu nhất. Yên tâm, lần này đi không ở lâu đâu, đợi đến khi sang xuân năm sau sẽ về.”
Chuyện Thành Vương và Thành Vương phi quyết định, Minh Huệ Quận chúa vốn không thể thay đổi được, đành nói: “Vậy con hỏi A Oánh xem có muốn đi cùng con không, còn nữa, tiểu cô cô––”
“Không cần phải đi hỏi tiểu cô cô con.” Thành Vương đặt khăn ướt xuống, thở dài một tiếng, nói: “Ta đã sai người đi hỏi rồi, Kim ma ma nói Huệ Dương chỉ muốn ở lại Thịnh Kinh, lần này sẽ không đi Tây Sơn với chúng ta.”
Minh Huệ Quận chúa không biết tại sao vẫn cứ cảm thấy tiếng thở dài của phụ vương có chút ý tứ sâu xa, cũng có chút cảm thương.
Trước đây khi họ rời Kinh thành đi du ngoạn, cũng từng mời tiểu cô cô cùng đi. Nhưng lần nào tiểu cô cô cũng từ chối, thà ngày qua ngày ở lại phủ Công chúa.
Lúc đó phụ vương cũng sẽ thở dài một tiếng, nhưng không giống như vừa rồi, mang theo chút ý cảm thương.
Minh Huệ Quận chúa hé môi, nhưng lời đến miệng lại không hỏi được.
Nàng ấy biết, có những chuyện nàng ấy không thể hỏi cũng không nên hỏi, do dự một lúc rồi cuối cùng vẫn khép miệng lại.
Còn nói về phía quán rượu, sau khi mấy người Minh Huệ Quận chúa đi, Khương Lê bèn kéo Hoắc Giác về phố lớn Vĩnh Phúc.
Hiếm khi ngày nghỉ này hắn không bận, tất nhiên phải ở bên nàng nhiều hơn.
Nào ngờ hai người vừa về đến Hoắc phủ, còn chưa đi đến cửa nguyệt, Hà Chu và Hà Ninh đã cùng tiến lên, nói có việc cần bẩm báo.
Hoắc Giác nhìn vẻ mặt hơi thất vọng của tiểu nương tử, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, mỉm cười nói: “Nàng về phòng trước đi, một lát nữa ta sẽ đến.”
Khương Lê dù thất vọng nhưng cũng không quấy rầy Hoắc Giác bàn chuyện chính sự, gật đầu rồi tự mình đi về phòng.
Nàng vừa đi, Hà Chu lập tức mở miệng nói: “Bẩm chủ tử, sáng sớm nay Thứ phụ đại nhân đã đến đại phố Hòa Cổ tìm Tú nương tử, hai người nói chuyện một hồi lâu. Ngoài ra, Tiết Thế tử nhờ thuộc hạ chuyển lời với chủ tử, Thịnh Kinh có ngài ấy trông coi, sẽ không loạn được đâu, chủ tử cứ yên tâm đi Thanh Châu là được. Còn nói Ám Nhị đại nhân đang ở Thanh Châu, các ám vệ của phủ Định Quốc Công ở Thanh Châu đều có thể nghe theo sự sai khiến của chủ tử.”
Chuyến đi Thanh Châu này, thực sự ngoài ý muốn.
Hoắc Giác vốn tưởng với lai lịch của mình, Lỗ Thân sẽ không phái hắn đi. Nào ngờ sau khi Chu Dục Thành và Tông Già tốn công sức thuyết phục, lại có thể thuyết phục được Lỗ Thân.
Đối với hắn mà nói, quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.
Hoắc Giác nghe xong lời Hà Chu, khẽ gật đầu, chuyển ánh mắt sang Hà Ninh, ra hiệu Hà Ninh có gì thì nói nhanh.
Hà Ninh tinh thần căng thẳng, vội vàng tiến lên nói: “Cát lão từ Tây Vực đã về, hiện người đã trở về trại Bạch Thuỷ. Cát lão nói may mắn không phụ sứ mệnh, đã mang về được thứ… thuốc mà chủ tử muốn.”
Ánh mắt Hoắc Giác chợt trầm xuống, nói: “Ngươi chạy đến trại Bạch Thuỷ một chuyến, lấy thuốc về, phải canh chừng cẩn thận.”
Hà Ninh vội vàng dạ một tiếng rồi lui xuống.
***
Phố Hoà Cổ.
Mặt trời lặn về Tây, ánh sáng âm u khiến những đám mây ở chân trời bừng lên một màu đỏ rực rỡ.
Tiểu Nguyệt ngồi trên ngưỡng cửa, nhìn cây táo trụi lá trong sân, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.
Sáng nay sau khi gặp vị đại nhân kia, phu nhân đã tự giam mình trong phòng bên rất lâu, ngay cả bữa trưa cũng không ăn.
Nói đến, khi phu nhân trở về Thịnh Kinh rõ ràng là mang đầy tâm sự nặng nề, nhưng từ sau khi đến “Trạng Nguyên lâu”, bà ấy dần dần trở nên vui vẻ, từ từ trở lại thành vị phu nhân Thị lang phóng khoáng trong ký ức của Tiểu Nguyệt.
Hôm nay khi phu nhân ra ngoài còn nói với nàng ấy, Dương chưởng quỹ đã thuê hai cửa tiệm bên cạnh Trạng Nguyên lâu, chuẩn bị mở rộng Trạng Nguyên lâu, đến lúc đó, sẽ để bà ấy làm nhị chưởng quỹ.
Khi phu nhân nói đến lúc hào hứng, nụ cười nơi khóe môi còn rạng rỡ hơn cả mặt trời bên ngoài, nhưng khi thoáng thấy cỗ xe ngựa ngoài cửa, nụ cười ấy như cơn mưa rào tháng sáu, tan biến trong chớp mắt.
Tiểu Nguyệt không nhận ra cỗ xe ngựa đó, nhưng nhận ra người ngồi trong xe.
Trước đây người đó đã từng đến phủ Thị lang, là đồng khoa với đại nhân.
Phu nhân không thích đại nhân uống rượu, nhưng mỗi khi vị đại nhân đó đến, bà ấy lại cho phép đại nhân uống chút rượu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phu nhân còn từng cười nói với Tiểu Nguyệt, người ta nói rượu gặp bạn tri kỷ, ngàn chén vẫn thấy ít, đại nhân của các ngươi hiếm có người nói chuyện hợp, hôm nay phải làm thêm vài món nhắm rượu cho họ.
Chỉ là sau này khi đại nhân vào Hình Bộ, vị đại nhân đó không bao giờ ghé thăm nữa.
Phu nhân cũng không nhắc đến vị đại nhân đó nữa.
Tiểu Nguyệt không biết rằng, sau khi hòa ly, Dư Tú Nương đã từng gặp Chu Dục Thành một lần.
Trước đây Dư Tú Nương tên là Ngu Tú Vân, việc đổi tên từ Ngu Tú Vân thành Dư Tú Nương, chính là do Chu Thứ phụ đang làm việc ở Hộ Bộ trực tiếp sửa hộ tịch cho bà ấy.
Nói đến, khi Dư Tú Nương gả đi đã nghĩ đến việc đổi họ, nhưng hành vi như vậy, dù là trước hay nay, đều bị người ta coi là đại nghịch bất đạo.
Danh tiếng của bà ấy ở hẻm Ngân Nguyệt vốn không tốt, hung hăng bất hiếu, nếu lại từ bỏ họ của phụ thân, e rằng nước bọt của người khác có thể nhấn c.h.ế.t bà ấy.
Dư Tú Nương không sợ người khác mắng chửi mình, nhưng sợ tiếng bất hiếu của mình sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan của Tề Xương Lâm, vì vậy, tuy trong lòng ghét cái họ cha, nhưng vẫn nhẫn nhịn không đổi.
Mãi đến khi hòa ly, lúc tách hộ ra riêng mới đổi tên hoàn toàn.
Lúc đó Chu Dục Thành đã hỏi bà ấy: “Tẩu phu nhân muốn đổi hộ tịch, có phải vì Tề huynh không?”
Dư Tú Nương tính tình quá rắn rỏi kiên cường, sau khi hòa ly đổi tên đổi họ, muốn phân định rõ ràng với quá khứ, cũng không ngoài dự đoán của Chu Dục Thành.
Nhưng Dư Tú Nương lại lắc đầu, nói với Chu Dục Thành: “Ta chỉ là nhặt lại những thứ từng bỏ xuống trước đây.”
Hôm nay Chu Dục Thành trong xe ngựa hỏi bà ấy: “Có phải Tú nương tử trở về để nhặt lại những thứ đã bỏ xuống trước đây không?”
Giống như chín năm trước khi rời khỏi Thịnh Kinh, Dư Tú Nương vẫn lắc đầu, cười nói: “Ta đến để trả lại những thứ đã nhặt được trước đây.”
Mấy tháng trước, từ khi bà ấy phát hiện ra hai bức thư đó ở Trung Châu, bà ấy đã lờ mờ đoán được việc Tề Xương Lâm hòa ly với mình năm đó, có lẽ là bất đắc dĩ.
Và những người tìm bà ấy ở Trung Châu, hoặc là vì hai bức thư đó, hoặc là vì bà ấy.
Bà ấy trở về Thịnh Kinh, một mặt là để bảo vệ Hoằng nhi, mặt khác, là để trả lại những thứ mà chín năm trước Tề Xương Lâm đáng lẽ phải trả lại cho thế gian này.
Ngày rời khỏi phủ Thị lang, bà ấy đã nói với Tề Xương Lâm, đời này không gặp lại.
Trong lòng bà ấy vẫn còn một chút bướng bỉnh, đợi Tề Xương Lâm tự mình đến tìm mình. Nhưng không ngờ, người đến tìm bà ấy trước lại là Chu Dục Thành.
Dư Tú Nương nói xong câu đó, xuống xe ngựa, về phòng lấy ra túi da dê, đưa ba bức thư cho Chu Dục Thành.
“Ba bức thư, ngân phiếu thì ta đọc được, nhưng hai bức thư viết bằng chữ phiên, ta đọc không hiểu, Chu đại nhân đã đến, thì giúp ta xem thử, có phải chín năm trước, tên Tề Xương Lâm đáng c.h.ế.t kia đã làm chuyện trái với lương tâm không.”
Chu Dục Thành từ từ mở hai bức thư ra, đọc suốt hai tuần trà, rất lâu sau mới trầm giọng nói: “Đây là thư thông đồng với địch của Khang Vương và Thủ phụ Lăng Duệ chín năm trước, một bức từ Thái tử Bắc Địch, một bức từ Hoàng Đế Nam Thiệu. Trong thư họ hứa sẽ dốc hết sức giúp Khang Vương thuận lợi lên ngôi, nhưng điều kiện ngoài bạc hàng năm, còn cần hai cái đầu người. Một là Hoắc tướng quân Hoắc Diễm, hai là Định Quốc Công Tiết Tấn.”
Mặt mày Dư Tú Nương tái nhợt, siết c.h.ặ.t t.a.y nhìn chằm chằm Chu Dục Thành, nói: “Vậy nên bảy năm trước, Tề Xương Lâm…”
Chu Dục Thành im lặng không nói.
Dư Tú Nương cắn môi, dù trong lòng đã có đoán trước, nhưng khi sự thật đẫm m.á.u này bị xé toạc ra trước mặt, cả người bà ấy vẫn không khỏi lạnh buốt.
Năm xưa Ngu Đại nương tử ở hẻm Ngân Nguyệt luôn thủ sẵn dao, bị người khác chửi rủa thế nào cũng không đỏ mắt.
Lúc này viền mắt lại không kìm được đỏ lên, giọng run rẩy hỏi: “Chu đại nhân có thể cho ta ít thời gian không, ta để tên đáng c.h.ế.t kia tự mình đem hai bức thư này đến phủ ngài.”
Chu Dục Thành lặng lẽ nhìn Dư Tú Nương, biết hành động này của bà ấy, ắt hẳn là để bảo toàn một mạng cho Tề Xương Lâm.
Bên ngoài cửa sổ mặt trời mọc phía Đông, những tiểu thương trên phố Hoà Cổ lần lượt kéo cửa mở hàng.
Tiếng hô hoán, tiếng cười nói từ xa vọng lại.
Trong tiếng ồn ào nhộn nhịp nơi phố phường này, Chu Dục Thành gấp những lá thư lại, cho vào phong bì, cùng với túi da dê trả lại cho Dư Tú Nương.
“Xin Tú nương tử nói với Hoài Doãn một tiếng, bổn quan ở phủ chờ đợi đại giá của huynh ấy.”
***
Gió thu xào xạc.
Rõ ràng ban ngày ở Thịnh Kinh, khí hậu vẫn còn ấm áp. Nhưng đến đêm, không biết vì sao, ngọn gió còn mang chút ấm áp ban ngày lại vô thức mang thêm chút xơ xác tiêu điều.
Tiểu Nguyệt nhìn những chiếc lá vàng bị gió thổi rơi trong sân, chợt nghe một tiếng cửa mở “kẽo kẹt”, quay đầu nhìn lại đã thấy Dư Tú Nương mang sắc mặt bình tĩnh bước ra từ phòng bên, nói với nàng ấy: “Đi thôi, theo ta đi mượn xe ngựa, chúng ta ra ngoài một chuyến.”
Dư Tú Nương vừa mới lên xe ngựa đi về phía phủ Thượng Thư, Hà Chu đã nhận được tin từ ám vệ đưa đến.
Hắn ta nhìn ánh đèn vàng vọt trong chính viện lúc này, cuối cùng vẫn không tiến lên bẩm báo.
Ngày mai chủ tử sẽ phải đi Thanh Châu, lúc này e là không rảnh.
Dù sao, chủ tử đã biết Tú nương tử và Tề Thượng thư sớm muộn gì cũng sẽ gặp nhau từ trước, cũng không cần phải đặc biệt đi báo cáo.
Lúc này trong phòng, Khương Lê đang lải nhải nói với Hoắc Giác về việc mở rộng quán rượu.
Giọng nàng khá mềm mại, nhưng khi nói chuyện lại mang theo chút hồ hởi, dường như chuyện gì đến miệng nàng cũng trở thành chuyện tốt nhất trên đời này.
Hoắc Giác lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm như biển phản chiếu khuôn mặt trắng nõn của tiểu nương tử, khi nàng nói đến lúc hứng thú còn không quên bóp nhẹ ngón tay thon của nàng.
Đợi đến khi Khương Lê cuối cùng cũng nói xong, hắn nhìn nàng, dịu dàng nói: “A Lê, ta nhận nhiệm vụ của Đô sát viện, ngày mai phải đi Thanh Châu.”
Khương Lê sửng sốt. Thanh Châu?
Đi Thanh Châu xa hơn rất nhiều so với việc hắn trước đây đến thành Lâm An và chùa Đại Tướng Quốc.
Nơi đó nằm ở phía Đông Nam Đại Chu, nghĩ một chút là biết, chắc chắn chuyến đi này của Hoắc Giác không phải ba năm ngày là có thể về được.
Khương Lê vội che giấu sự không nỡ trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nói: “Chàng, phải đi bao lâu?”
“Đi đường thủy rồi chuyển sang đường bộ, đi về khoảng hai tháng.”
Khương Lê vừa nghe, cái giọng điệu bình tĩnh đó liền có chút không giữ được nữa.
“Vậy cũng lâu đấy.” Tiểu nương tử mím môi, cố gắng ép ra một nụ cười: “Nhưng đã là công vụ triều đình, tất nhiên phải làm cho thật tốt. Bây giờ ta sẽ đi thu xếp hành lý cho chàng, thời gian gấp rút, e là không kịp chuẩn bị nhiều lương khô đâu.”
Khương Lê nói xong bèn vội vàng đứng dậy, định gọi Đào Chu. Nhưng nàng vừa mới đứng lên, khoảnh khắc tiếp theo đã được Hoắc Giác ôm trọn vào lòng.
Lang quân tuấn tú cao lớn hơi cúi người, cọ cọ vào hõm cổ thơm ngát của tiểu nương tử, dịu dàng nói với nàng:
“A Lê, nàng có muốn đi Thanh Châu cùng ta không?” “Thanh Châu, là nơi ta sinh ra.”
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.