Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 123

Triệu Bảo Anh hé mắt, mân mê viên tràng hạt gỗ nhẵn bóng trong tay rồi khéo léo đặt nó vào rãnh của chiếc nhẫn vàng khảm ngọc trên ngón tay.

Chiếc nhẫn ngọc này là do ông ấy đặc biệt tìm thợ thủ công chế tác, dùng ngọc Hòa Điền thượng hạng, vàng ròng đúc nên, chỉ để chứa viên tràng hạt gỗ xám xịt, tầm thường kia.

Người đàn ông mặt mày âm nhu khẽ thẳng người, nhìn qua khe cửa sổ vừa mở ra, hướng về phía mặt trời chói chang, nói: “Hôm nay trời đẹp, không đến trai đường, đi thẳng đến Tiểu trúc Chiếu Tính, lát nữa sai tiểu sa di mang cơm chay tới.”

Tiểu trúc Chiếu Tính nằm ở phía sau núi chùa Đại Tướng Quốc, là Phật đường được những gia tộc không mấy hiển hách ở Thịnh Kinh dùng để thờ cúng tổ tiên.

Năm đầu tiên Triệu Bảo Anh đứng vững gót chân trong cung đã mua một bài vị ở Tiểu trúc Chiếu Tính này, chuyên để thờ phụng mẫu thân.

Nay địa vị của ông ấy trong cung đã khác xưa rất nhiều, với quyền thế hiện tại, muốn đổi cho mẫu thân một nơi thờ cúng tốt hơn cũng không phải chuyện khó, ví dụ như lầu Đại Bi, nơi có phong thủy tốt nhất để thờ bài vị ở chùa Đại Tướng Quốc.

Nhưng Triệu Bảo Anh biết mẫu thân là người trọng tình nghĩa, đã ở Tiểu trúc Chiếu Tính này lâu rồi, chắc chắn không muốn dời đi.

Trước kia, khi bệnh nặng, bà thường nói với ông ấy: “Sau này, khi mẹ mất đi, đừng chôn cất mẹ quá xa nhà, mẹ sống ở đây hơn nửa đời rồi, không nỡ rời đi.”

“Nhà” mà mẹ ông ấy nói đến chính là huyện Định Phong, một huyện nhỏ nằm ở biên giới U Châu.

Huyện Định Phong là huyện nghèo nhất U Châu, lại vì gần biên quan nên dân tình ở đó hung hãn, hiếu chiến.

Những người như vậy nếu làm ăn chân chính thì cũng không đến nỗi vô dụng. Nhưng tiếc là nhiều người trong số họ không có công việc ổn định, suốt ngày lêu lổng, trộm cắp vặt.

Cha và Đại ca của Triệu Bảo Anh chính là những người như vậy.

Mẹ ông ấy số khổ, số phận của ông ấy cũng chẳng khá hơn. Nói thật, ông ấy không thích huyện Định Phong, cũng không thích U Châu.



Nhưng kỳ lạ là, mỗi khi nhớ về U Châu, nhớ về huyện Định Phong, hiện lên trong lòng ông ấy không phải là những kẻ đáng ghét kia, mà là trong màn mưa xuân lất phất, cô nương nói lắp nói với ông ấy câu “Đừng, đừng khóc”.

Triệu Bảo Anh nhắm mắt lại, không bao lâu sau, nghe thấy Cao Tiến Bảo nói: “Đốc công, tới rồi.”

Nói xong, Cao Tiến Bảo đẩy cửa xuống xe, khom người, ngồi xổm bên cửa xe.

Thấy vậy, Triệu Bảo Anh nhấc chân đá nhẹ vào vai Cao Tiến Bảo, cười mắng: “Làm gì thế? Đứng dậy cho ta! Đã nói bao nhiêu lần rồi? Ta què chân hay cụt tay mà cần ngươi làm bệ đỡ?”

Cao Tiến Bảo lúc này mới đứng dậy, cung kính lấy một chiếc ghế nhỏ để bệ bước.

Đợi Triệu Bảo Anh xuống xe ngựa, bước vào Tiểu trúc Chiếu Tính, hắn ta mới dừng lại, đứng canh giữ bên ngoài.
TruyenLau.com
Tiểu trúc Chiếu Tính hôm nay yên tĩnh lạ thường, ngoài Triệu Bảo Anh ra, không thấy bóng dáng ai khác.

Khoảng hai ba năm trước, không biết ai đã nghe được tin Triệu Bảo Anh thờ cúng một bài vị ở đây.

Tin tức vừa ra, những người nắm quyền trong các gia tộc nhỏ kia sợ hãi, vội vàng muốn dời bài vị tổ tiên của mình, sợ đắc tội với vị thái giám Chấp bút được Thành Thái Đế coi trọng.

Sau đó, Triệu Bảo Anh vẫn tươi cười nói, nếu vì ông ấy mà tổ tiên của họ xuống suối vàng cũng không được yên ổn, thì đó chính là tội lỗi của ông ấy.

Kiếm được một chỗ thờ cúng bài vị tổ tiên ở chùa Đại Tướng Quốc không phải dễ, nói thật, những người đó cũng rất luyến tiếc. Thấy Triệu Bảo Anh lên tiếng, họ mới run rẩy, yên phận.
Website TruyenLau.com
Những gia tộc nhỏ có thể thờ cúng bài vị ở chùa Đại Tướng Quốc cũng có chút bản lĩnh, rất nhanh đã nắm rõ ngày Triệu Bảo Anh đến tế bái.

Vì vậy, hai năm nay, vào ngày hai mươi bảy tháng hai, không ai dám đến Tiểu trúc Chiếu Tính, sợ làm phiền sự thanh tịnh của Triệu Bảo Anh.

Trong Phật đường, ánh sáng lờ mờ. TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Một chiếc hương án gỗ đàn hương vuông vức đặt ngay chính giữa Phật đường, trên hương án đặt một lư hương hình hoa sen bằng đồng xanh, trước lư hương bày bốn đĩa trái cây tươi tắn.

Triệu Bảo Anh thắp hương rửa tay, lấy ba nén hương, châm lửa, sau đó quỳ xuống bồ đoàn, khấu đầu nói: “Mẹ, đứa con bất hiếu Bảo Anh đến thăm mẹ.”

***

Bên kia, sau khi Khương Lê cùng mọi người dùng xong bữa cơm chay ở trai đường thì rầm rộ đi về phía cổng chùa nằm lưng chừng núi.

Gần đến cổng chùa, Tô Thế Thanh nói: “Phương thần y nói Dược Cốc

của chùa Đại Tướng Quốc trồng đầy dược thảo tiên chi hiếm có trên đời. Ta không đi Hoa Nghiêm bảo điện cùng mọi người, khó khăn lắm ta mới đến đây một lần, muốn đến xem thử Dược Cốc mà ngay cả Phương thần y cũng phải kinh ngạc.”

Tô Thế Thanh sống cùng Phương Tự Đồng một thời gian, rất khâm phục y thuật của Phương Tự Đồng, sau khi trải qua cửa tử, tâm cảnh của ông ấy cũng khác xưa.

Trước khi đến Thịnh Kinh, ông ấy còn nghĩ đến việc đi thăm Tô Dao.

Dù sao cũng là đứa trẻ do mình nuôi lớn, cho dù nó không còn là con gái nuôi của mình nữa, ông ấy cũng muốn biết nó sống có tốt không, ở Hầu phủ có bị người ta khinh rẻ, ức h.i.ế.p hay không.

Nhưng bây giờ ông ấy đã hoàn toàn nghĩ thông.

Từ nhỏ ông ấy đã không phải là người thông minh, thậm chí còn có phần chậm chạp, nhờ vào nhiệt huyết cứu người giúp đời, miệt mài đọc sách y học, học y thuật, đến năm hai mươi lăm tuổi mới trở thành đại phu. Sau đó, y thuật của ông ấy cũng không thể nói là cao minh, ngày thường chữa trị nhiều nhất là những bệnh thông thường như đau đầu, sốt rét.

Năm đó Tô Dao ra đi dứt khoát, không hề ngoảnh đầu lại, cảm thấy có một người cha nuôi thân phận thấp kém, năng lực tầm thường như ông ấy là rất mất mặt.

Bị con gái nuôi ghét bỏ như vậy, Tô Thế Thanh không phải không đau lòng, buồn bã ủ rũ một thời gian, suýt nữa mất mạng.

Nhưng giờ ông ấy đã sáng tỏ.



Nếu không gặp Phương thần y, e rằng ông ấy không sống nổi qua mùa xuân này.

Đã cướp được một mạng từ tay Diêm Vương, thay vì dùng nó để đau buồn, chi bằng dùng nó để nghiên cứu y thuật, sau này cùng Phương thần y đi khắp Đại Chu chữa bách bệnh, chẳng phải sảng khoái hơn sao!

Nghe Tô Thế Thanh nói xong, Hoắc Giác khẽ gật đầu, nói với Hà Chu: “Ngươi đi cùng Tô bá phụ.”

Hà Chu chắp tay tuân lệnh, xoay người đi theo Tô Thế Thanh.

Hai người bọn họ rời đi, mọi người đi qua cổng chùa, dưới sự dẫn dắt của tăng nhân dẫn khách, lại đi thêm gần nửa canh giờ, cuối cùng mới đến Hoa Nghiêm bảo điện.

Hoa Nghiêm bảo điện là một trong ba bảo điện của chùa Đại Tướng Quốc, bên trong thờ Hoa Nghiêm tam thánh, Phật Thích Ca, Bồ Tát Văn Thù và Bồ Tát Phổ Hiền.

Thường dân muốn cầu công danh, cầu trí tuệ thường hay khấn bái Bồ Tát Văn Thù.

Dương Huệ Nương có chồng là Tú tài, lại có con trai đang học ở thư viện, trước kia ở thành Đồng An không ít lần bái Bồ Tát Văn Thù, vào điện đã thành thạo nói: “A Lê, A Giác và A Lệnh, các con theo ta vào bái Bồ Tát Văn Thù.”

Nói xong, bà ấy nhìn Như Nương cũng vào chính điện, nói: “Như Nương, tỷ có muốn cùng chúng ta vào lễ bái không?”

Như Nương lắc đầu, chỉ vào thiền điện bên kia, nói: “Ta, ta đi bái, Bồ Tát Phổ Hiền.”

Dương Huệ Nương trong lòng khẽ động.

Bồ Tát Phổ Hiền có công đức tăng ích và kéo dài tuổi thọ, những người đi bái Bồ Tát Phổ Hiền phần lớn là cầu trường thọ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu