Thành Thái Đế năm nay bốn mươi bốn tuổi, vẻ ngoài tuấn nho nhã, khí chất ôn hòa quý phái, giống một vị Đế vương mà giống một nho sinh thanh nhã hơn. Trước khi còn là Khang Vương, ông một lòng đắm chìm trong cảnh sơn thủy, màng triều chính, gọi là “Nhàn Vương”.
Không ai ngờ cuối cùng vị “Nhàn Vương” trở thành chủ nhân điện Kim Loan.
Trong mắt dân chúng, Khang Vương là hiền lành, dù chỉ một chút kiêu căng vương tộc của Hoàng tử, gần gũi với dân. Một như thể kế thừa ngôi vị, chẳng qua là do thời thế và mệnh.
Nói dễ hơn một chút thì đó là thiên mệnh, khó thì đó là gặp may.
Hoàng Đế triều Đại Chu xưa nay vốn ít con cái, Tiên Đế cũng ngoại lệ. Ngoài vài vị Hoàng tử Công chúa mất sớm, chỉ ba Hoàng tử một Công chúa thuận lợi trưởng thành.
Thái tử Chu Nguyên Tuần, Tứ Hoàng tử Chu Nguyên Canh, Lục Hoàng tử Chu Nguyên Quý và Huệ Dương Trưởng Công chúa Chu Nguyên Ninh.
Mùa thu năm Vĩnh Hy thứ mười hai, Tiên Đế dẫn các đại thần săn ở phía Tây ngoại thành, ngờ phản đảng phục kích, trúng kế.
Trong lúc hỗn loạn, Thái tử Tiên Đế chắn một mũi tên độc, Tiên Đế mới thoát nạn.
Thái tử cũng vì thế mà thương nặng, tổn hại dương thọ.
Lúc bấy giờ trong ngoài cung đều đồn Thái tử sống đến ba mươi tuổi, ai cũng nghĩ Đông cung sẽ đổi chủ, ngay cả các sòng bạc dân gian cũng mở cược, đặt cược xem ngôi vị Đông cung sẽ thuộc về Tứ Hoàng tử Lục Hoàng tử.
Mùa xuân năm , Tiên Đế lập trưởng tử của Thái tử là Chu Hoài Hựu Hoàng Thái tôn, đón cung để đích dạy dỗ. Đồng thời, phong Tứ Hoàng tử Khang Vương, Lục Hoàng tử Thuận Vương, chọn ngày ngoài lập phủ.
Từ đó, chỉ các lão thần trong quan trường nhiều năm, ngay cả những kẻ mới triều cũng hiểu rõ, hành động của Tiên Đế chẳng qua là tuyên bố với thiên hạ, Đông cung mới là chính thống.
Triều đình đầy sóng gió bỗng chốc trở nên yên bình, những ý đồ rục rịch manh nha cũng dừng .
Những năm đó, sức khỏe của Thái tử ngày một suy yếu, trong khi Hoàng Thái tôn dần trưởng thành Tiên Đế coi trọng. Tiên Đế từng với quần thần trong yến tiệc: “Đứa cháu giống Trẫm.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu vụ mưu phản đó, đáng lẽ Hoàng Thái tôn Chu Hoài Hựu là vị Hoàng Đế tiếp theo của Đại Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Và Vệ Xuân, phán là mệnh phượng hoàng từ khi mới sinh, chính là vị hôn thê của Chu Hoài Hựu.
***
TruyenLau.com
Trong Ngự thư phòng, Thành Thái Đế ôn hòa Tiết Vô Vấn, : “Bình . Đã tra nguồn gốc tin đồn đó ?”
“Bẩm Hoàng thượng, thần chỉ tra tin đồn xuất phát từ Yến Xuân lâu. Nghe tú bà trong lầu , đó là một thương nhân Hồ, tin Tiên Thái tôn c.h.ế.t là do đó say rượu với các cô nương trong lầu, nhưng khi tỉnh rượu nhớ điều đó.”
“Say rượu?” Thành Thái Đế nhíu mày: “Đã bắt thương nhân Hồ đó ?”
“Vẫn , hai tháng thương nhân đó ở Yến Xuân lâu hai ngày rời khỏi Thịnh Kinh, đó tung tích mất dạng, thần phái ngoài thành tìm kiếm.”
Thành Thái Đế khẽ gật đầu. Website TruyenLau.com
Tin đồn Tiên Thái tôn còn sống chỉ mới lan truyền ở Thịnh Kinh hai tháng , ban đầu ai tin là thật, tin tức cũng nhanh chóng biến mất.
hiểu tại , nửa tháng gần đây tin đồn bỗng nhiên trở , càng truyền càng mạnh thêm. Hai ngày thậm chí truyền cung, ngay cả Thành Thái Đế cũng .
Tuy bây giờ tra là lời say của một thương nhân Hồ, nhưng Thành Thái Đế vẫn thấy yên tâm chút nào.
“Người thường rượu lời , Tiết khanh nghĩ lời của thương nhân Hồ đó sự thật ? Hiền điệt của Trẫm, khả năng đang ẩn náu ở biên cương, tình cờ thương nhân đó bắt gặp ?”
Tiết Vô Vấn cụp mắt xuống, che giấu vẻ khác thường trong mắt, : “Thương nhân Hồ vốn ăn lung tung, nhất là ở những nơi phường hoa ngõ liễu, một bầu rượu vàng xuống bụng, chuyện gì cũng thể bịa . Theo thần thấy, lời thương nhân đó chắc là giả.”
Thành Thái Đế khẽ “Ừm” một tiếng: “Dù cũng tìm cho thương nhân đó.”
“Vâng.”
Nói xong chuyện thương nhân , Thành Thái Đế chợt nghĩ đến điều gì đó, khẽ nhếch môi, Tiết Vô Vấn, ung dung : “Vừa trong yến tiệc, Quý phi với Trẫm, cháu gái nhà nàng hiện đang ở tạm phủ Định Quốc Công, việc ?”
Tiết Vô Vấn hỏi thì giật , suy nghĩ một lát mới đáp: “Quả là việc , tháng thể bà nội nhiều bệnh, nên Vương lão phu nhân ở Doanh Châu gửi Vương Lục nương tử đến phủ Định Quốc Công, Vương Lục nương tín Phật từ nhỏ, phúc duyên sâu dày, nếu hằng ngày tụng kinh cầu phúc cho bà, nhất định bà sẽ sớm khỏe . Hiện giờ Vương Lục nương đang ở trong Tĩnh Tâm đường của bà nội.”
Thành Thái Đế xong, nhướn mày, gật đầu : “Thật là một đứa trẻ hiếu.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.