Hoàng cung, tại điện Dưỡng Tâm.
Chu Nguyên Canh dùng sức lật những tấu chương trong tay, đôi mắt ông ta đã không còn nhìn rõ chữ viết trên đó nữa. Nhưng dù vậy, ông ta vẫn biết trên đó viết những gì.
Kể từ sau khi tan triều ngày hôm qua, những tấu chương công kích Lăng Duệ cứ như tuyết rơi, lần lượt được đưa vào cung, chất đầy cả bàn.
Lửa giận trong lòng Thành Thái Đế càng bốc cháy dữ dội. Làm sao Lăng Nhược Phàm dám? Làm sao Tần Vưu dám?
Còn có Định Viễn Hầu, tên phế vật què chân kia, ở triều đình ăn không ngồi rồi, ông ta cũng không tước bỏ tước vị của tên đó, vậy mà tên đó lại dám cấu kết với Bắc Địch ám hại Định Quốc Công, muốn làm rối loạn giang sơn Đại Chu!
Đây là giang sơn của Chu Nguyên Canh ông ta, làm sao bọn chúng dám?
Thành Thái Đế thở dốc nặng nề, cho đến khi nghe thái giám bên ngoài điện thông báo Trưởng Công chúa đến, sắc mặt mới dịu đi.
Huệ Dương Trưởng Công chúa vừa vào điện, đã thấy trên án rồng chất đầy những tấu chương dày đặc, có những tấu chương bị ném rơi xuống chén trà, chữ viết trên đó đã bị nước trà làm nhòe thành một mảng mực đen.
Có thể thấy tâm trạng Thành Thái Đế lúc này chắc chắn không tốt.
Huệ Dương Trưởng Công chúa khẽ cụp mắt, hành lễ với Thành Thái Đế, nói: “Huệ Dương tham kiến Hoàng huynh.”
Thành Thái Đế nén giận trong lòng, dịu giọng nói: “Đứng dậy đi! Muội với Trẫm còn làm lễ gì nữa?”
“Lễ không thể bỏ.” Huệ Dương Trưởng Công chúa bình thản nói, khóe môi nở một nụ cười: “Hôm qua Kim ma ma nói với ta Thanh Châu có nhiễu loạn, Huệ Dương cũng không biết hiện giờ tình hình Thanh Châu thế nào, đành phải vào cung hỏi thăm Hoàng huynh.”
Nàng ấy không nhắc tới chuyện này thì thôi, vừa nhắc tới, ngọn lửa giận Thành Thái Đế vừa nén xuống lại bùng lên, chửi mắng mấy người Tần Vưu.
“Toàn là bọn phế vật lòng lang dạ thú! Trẫm đối xử với chúng không tệ, thăng quan tiến tước còn chưa đủ sao? Lại dám lén lút cấu kết với Nam Thiệu, Bắc Địch mưu hại Chử Ngộ và Tiết Tấn!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiết Tấn.
Vậy là Túc Châu cũng xảy ra chuyện.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Huệ Dương Trưởng Công chúa lộ ra sắc mặt nghiêm túc, Lỗ đại nhân chỉ nói với nàng ấy chuyện ở Thanh Châu, nàng ấy không ngờ cả Túc Châu cũng xảy ra chuyện.
Thanh Châu, Túc Châu.
Bảy năm trước chẳng phải cũng như vậy sao? Hai quan ải quan trọng nhất của Đại Chu đồng thời bị địch quốc đột kích, cả Đại Chu hoang mang lo sợ, chỉ mong Hoàng quyền sớm thay đổi, để dốc hết sức lực đuổi giặc ngoại xâm, khôi phục thái bình nơi biên ải.
Đối với bách tính mà nói, ai làm Hoàng Đế không quan trọng.
Quan trọng nhất là đừng để họ làm nô lệ mất nước, ngay cả quê hương cũng không giữ được. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Huệ Dương không ngờ Túc Châu cũng xảy ra rối loạn, Định Quốc Công có được bình an không?” Huệ Dương Trưởng Công chúa khẽ nhíu mày, nói: “Định Quốc Công là chiến thần trong lòng bách tính Đại Chu, nếu ông ấy xảy ra chuyện, e rằng lòng người sẽ rối loạn.”
“Tiết Tấn không sao cả, lão tặc Tuyên Hoa bề ngoài nói là đến Túc Châu chữa chân, thực ra là đi cấu kết với người Bắc Địch, muốn ám hại Tiết Tấn. Trẫm nhận được mật hàm Tiết Tấn phái người đưa tới, ông ấy đã bắt được Tuyên Hoa, lên đường về Thịnh Kinh, không lâu nữa sẽ đến nơi.”
Thành Thái Đế day day thái dương ngày càng đau nhức, chỉ vào chiếc ghế tứ phương bên cạnh, tiếp tục nói: “Ngồi xuống đi, nói chuyện với Hoàng huynh. Trẫm nghe Triệu Bảo Anh nói, tháng trước muội đã đến Hoàng lăng một chuyến à?”
Huệ Dương Trưởng Công chúa gật đầu nói: “Phải, Huệ Dương đến Hoàng lăng ở hai ngày, nói chuyện với Phụ hoàng và mẫu phi khá nhiều.”
Thành Thái Đế nghe Huệ Dương Trưởng Công chúa nhắc đến Thừa Bình Đế, sắc mặt hơi thay đổi.
Trong Hoàng cung này, chỉ có Huệ Dương Trưởng Công chúa dám nhắc đến Thừa Bình Đế mà sắc mặt không đổi.
“Phụ hoàng là người cần mẫn yêu dân nhất, nếu Huệ Dương nói với người, Hoàng huynh trị vì Đại Chu rất tốt, chắc người cũng sẽ cảm thấy an ủi.” Huệ Dương Trưởng Công chúa nhếch khóe môi lên, lặng lẽ nhìn Thành Thái Đế, nói: “Ai ngờ Thanh Châu và Túc Châu lại đồng thời xảy ra chuyện, nếu Phụ hoàng biết được, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình. Hiện giờ mùa đông sắp đến, sao Thanh Châu và Túc Châu lại xảy ra nhiễu loạn vào lúc này? Sự trùng hợp như vậy, luôn khiến Huệ Dương nhớ đến mùa hè bảy năm trước.”
Sắc mặt Thành Thái Đế cứng đờ. Huệ Dương nói không sai.
Mùa hè bảy năm trước cũng như vậy, biên ải náo động, Thừa Bình Đế băng hà, lúc này mới có cơ hội để Chu Nguyên Canh ông ta lên ngôi Hoàng Đế.
Câu nói của Huệ Dương Trưởng Công chúa vừa dứt, không khí trong điện lập tức im ắng.
Triệu Bảo Anh dẫn một tiểu thái giám vào cửa, vừa hay nghe được nửa câu sau của Trưởng Công chúa.
Dựa vào nửa câu đó, ông ấy đã đoán được sơ qua mục đích lần này Huệ Dương Trưởng Công chúa vào cung.
Ông ấy quay người tiếp nhận khay trà từ tay tiểu thái giám, cười tươi nói: “Ra ngoài đi, nơi này có ta hầu hạ.”
Triệu Bảo Anh bưng khay trà tiến lên, pha trà cho Thành Thái Đế và Huệ Dương Trưởng Công chúa, lại nhỏ nhẹ nói: “Trưởng Công chúa có muốn thêm một thìa mật không? Nô tài đặc biệt mang theo nửa chén mật hoa từ phương Nam tiến cống, nghe nói vị ngọt mà không ngấy, rất thanh nhã.”
Huệ Dương Trưởng Công chúa ngước mắt nhìn Triệu Bảo Anh, bỗng mỉm cười, nói: “Triệu công công có tâm rồi, trước kia mẫu phi uống trà thích nhất là cho mật vào trà. Lần nào Bổn cung và Hoàng huynh đến điện Xuân Hoà, cũng được uống một chén trà ngọt.”
Nói xong, lại nhẹ nhàng mở nắp chén trà.
Triệu Bảo Anh cầm một cái thìa bạc dài mảnh, tiến lên thêm một thìa mật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời của Huệ Dương Trưởng Công chúa tự nhiên cũng khiến Thành Thái Đế nhớ đến Hiếu Văn Thuần Thái hậu đã khuất, cũng chính là mẫu phi của ông ta và Huệ Dương.
Trước khi mẫu phi qua đời từng nắm tay ông ta, nói với ông ta: “Mẫu phi không thể bảo vệ con nữa rồi, Nguyên Canh à, đừng làm điều ác nữa. Buông đao xuống, để mẫu phi tự hào về con một lần, được không?”
Lúc đó khuôn mặt mẫu phi gầy đến mức chỉ còn lại đôi mắt, đôi mắt to đó cứ nhìn ông ta như vậy, đáy mắt không còn vẻ nghiêm khắc như xưa, chỉ còn lại vẻ dịu dàng buồn bã.
Nghĩ đến Hiếu Văn Thuần Thái hậu, lòng Thành Thái Đế mềm nhũn, đặt chén trà vừa nhấp một ngụm xuống, ra hiệu cho Triệu Bảo Anh cũng cho thêm một thìa mật.
Sau đó lại vẫy tay về phía Triệu Bảo Anh, ra hiệu cho ông ấy lui xuống.
Sau khi Triệu Bảo Anh rời khỏi điện Dưỡng Tâm, Huệ Dương Trưởng Công chúa cầm chén trà, nói với Thành Thái Đế: “Hoàng huynh có từng nghĩ, nhi tử của Định Viễn Hầu và trưởng nữ của Hồ Thượng thư đính hôn, hai nhà qua lại thường xuyên, Hồ Thượng thư là Binh bộ Thượng thư, làm sao không biết Định Viễn Hầu đến Túc Châu làm gì? Lăng Nhược Phàm là nhi tử của Lăng Duệ, Hồ Thượng thư cũng là em rể của Lăng Duệ. Hành vi của họ, Lăng Duệ thật sự không biết sao?”
Huệ Dương Trưởng Công chúa kín đáo quan sát sắc mặt Thành Thái Đế, thấy ông ta lộ vẻ giận dữ nhưng không ngạc nhiên, thì biết trong lòng Thành Thái Đế đã sớm nghi ngờ Lăng Duệ.
Hôm qua Lăng Duệ quỳ ngoài điện Dưỡng Tâm mấy canh giờ, vừa khóc vừa quỳ, giả bộ thảm thiết kể lể về lòng trung thành của ông ta với Thành Thái Đế, nàng ấy và Lỗ Ngự sử còn lo Hoàng huynh sẽ thực sự tin ông ta.
Bây giờ xem ra, có lẽ Hoàng huynh chưa bao giờ bỏ đi cảnh giác đối với Lăng Duệ.
Nghĩ đến đây, Huệ Dương Trưởng Công chúa dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn Thành Thái Đế, nghiêm túc nói: “Đêm rằm tháng tám, ở Càn Thanh cung, Huệ Dương đã xin Hoàng huynh hai cái đầu người. Hoàng huynh nói thời cơ chưa đến, bảo Huệ Dương kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng hiện giờ Lăng Duệ đã muốn cướp long tọa của Hoàng huynh rồi, chẳng lẽ thời cơ vẫn chưa đến sao?”
***
Bên kia Triệu Bảo Anh vừa ra khỏi điện Dưỡng Tâm, đã thấy Cao Tiến Bảo hung thần ác sát bước nhanh lên từ bậc thềm ngọc, thấp giọng báo cáo: “Vị Tiết Thế tử của phủ Định Quốc Công hiện đang đợi Đốc công ở góc cửa Nam Trực.”
Triệu Bảo Anh nghe vậy thì mặt không một gợn sóng, gật đầu nói: “Ngươi đi theo hầu hạ Tiết Thế tử đi, nói ta còn đang trực, tạm thời không thể rời đi. Đợi có thời gian rảnh sẽ lập tức qua tìm hắn.”
Cao Tiến Bảo vội vàng dạ một tiếng, bước nhanh về phía cửa Nam Trực.
Triệu Bảo Anh khẽ nheo mắt, có chút không đoán ra được vị Thế tử Định Quốc Công này tìm ông ấy có việc gì. Tuy hai người từng cùng xuất cung làm việc mấy lần, đối xử với nhau cũng luôn tôn trọng, nhưng chưa từng có giao tình lén lút gặp riêng thế này.
Tuy Triệu Bảo Anh không đoán ra ý định của Tiết Vô Vấn, nhưng trong lòng cũng không gấp, cứ đứng thản nhiên bên ngoài điện Dưỡng Tâm như vậy. Đến khi Huệ Dương Trưởng Công chúa từ trong điện đi ra, cung kính tiễn nàng ấy ra khỏi cửa cung rồi, mới thong thả đi về phía cửa Nam Trực.
Lúc này đã qua giờ Ngọ, trên mặt đất đã tích một lớp tuyết dày, bước lên phát ra tiếng “cọt kẹt” “cọt kẹt”.
Tiết Vô Vấn khoanh tay trước ngực, ngả ngớn dựa vào một cây hạnh, nghiêng đầu nói chuyện với Cao Tiến Bảo, trên gương mặt anh tuấn lúc nào cũng mang theo ý cười phong lưu.
Hắn ta đã đợi cũng khá lâu rồi, đôi ủng màu đen đã phủ đầy tuyết từ lâu.
Nhưng trên mặt không có chút mất kiên nhẫn nào, như thể đang đi du xuân ngoại thành vậy.
Đường đường là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, đáng lẽ phải bận rộn đến nỗi chân không chấm đất mới phải, vậy mà lúc này lại lãng phí nhiều thời gian như vậy để đợi Đốc công nhà mình, Cao Tiến Bảo thật sự cảm thấy hơi áy náy.
Cố gắng vắt ra chút ý cười từ khuôn mặt vốn trông rất hung dữ đó, vắt óc tìm chuyện để trò chuyện với Tiết Vô Vấn.
Đối với Cao Tiến Bảo mà nói, việc này quả thật còn khó hơn cả việc đối phó với Dư Vạn Chuyết.
May mắn là Đốc công nhà hắn ta cuối cùng cũng xuất hiện khi hắn ta sắp không thể tiếp tục nói chuyện nữa, Cao Tiến Bảo thở phào nhẹ nhõm theo cách mắt trần có thể thấy được, dừng câu chuyện với Tiết Vô Vấn, rồi lặng lẽ đi ra phía trước trông chừng.
Triệu Bảo Anh phẩy phất trần một cái, cười híp mắt nói với Tiết Vô Vấn: “Làm phiền Tiết đại nhân đợi lâu, không biết đại nhân tìm ta có việc gì?”
Tiết Vô Vấn móc từ trong tay áo ra một hạt châu, đưa cho Triệu Bảo Anh xem, nói: “Bổn quan nhận lời ủy thác của người khác, đặc biệt thay họ đến đây để cầu xin Đốc công một việc.”
Hạt châu đó được mài từ gỗ bồ đề, Triệu Bảo Anh vừa nhìn đã nhận ra là do Như Nương tự tay làm.
Trước đây ở huyện Định Phong, Như Nương thường thích nhặt những miếng gỗ cũ không ai đoái hoài về cho ông ấy. Bảo ông ấy mài thành hạt châu cho bà ấy, làm thành vòng tay.
Ông ấy làm đồ gỗ không giỏi lắm, những viên châu gỗ mài ra tất nhiên cũng không đẹp lắm, nhưng Như Nương vẫn yêu thích không rời.
Sau này hai người xa cách một khoảng thời gian dài như vậy, ông ấy sớm đã không còn làm đồ gỗ nữa. Không ngờ Như Nương lại nhặt lấy nghề này, hễ thấy những miếng gỗ đặc biệt một chút, đều phải đem về mài thử.
Hạt châu trong tay Tiết Vô Vấn chính là được mài từ đoạn gỗ bồ đề mà Hoắc Giác đặc biệt mang về từ chùa Đại Tướng Quốc, trên người Triệu Bảo Anh cũng có một viên giống hệt.
Khi Như Nương đưa cho ông ấy, còn nghiêm túc nói, đây là gỗ bồ đề đã thấm nhuần vô số hương khói, nghe vô số kinh văn, đeo vào chắc chắn sẽ được bình an.
Có bảo vệ được bình an hay không thì Triệu Bảo Anh không biết, nhưng đã là do Như Nương làm, tất nhiên ông ấy sẽ trân trọng.
Hạt châu trong tay Tiết Vô Vấn là của ai, dĩ nhiên Triệu Bảo Anh cũng đoán được.
“Hoắc đại nhân định dùng viên ngọc này để nhờ ta làm việc?”
“Không phải, không phải.” Tiết Vô Vấn nhét viên ngọc vào lại trong tay áo, cười giễu một tiếng, nói: “Tiểu tử đó bảo chỉ cho Đốc công xem hạt châu này một cái, tránh để Đốc công nghi ngờ Bổn quan. Đợi hắn về, Bổn quan còn phải tự mình đưa hạt châu này về nguyên vẹn cho chủ cũ.”
Tiết Vô Vấn nói xong câu này, ánh mắt nhìn Triệu Bảo Anh không khỏi mang theo chút đồng tình của người đồng bệnh tương lân.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.