Tiểu cô nương lúc tay còn ôm một chồng giấy Tuyên dùng, đầu ngón tay lem luốc mực tàu.
Dáng vẻ tuy đến nỗi nhếch nhác, nhưng chung quy là hình ảnh cho Hoắc Giác thấy. Trước nàng tuy ái mộ Hoắc Giác, nhưng tính tình vô tư vô lo quen , cũng chẳng giống những cô nương khác ngoài tỉ mỉ sửa soạn.
Giờ đây quả thật khác xưa, như lời , chỉ vài tháng nữa nàng liền cập kê, là đại cô nương .
Khương Lê theo bản năng giấu đồ vật trong tay lưng: “Sao đến hiệu sách? Chẳng lẽ mua giấy bút mực nghiên?”
“Không , cố ý đến đợi .” Hoắc Giác tiến lên hai bước, tay dài vươn , nhẹ nhàng rút chồng giấy trong tay nàng.
“Ê, ê.” Khương Lê trong lòng sốt ruột, đưa tay giành “bức tranh” của , vội vàng : “Huynh gì ? Mau trả , mực đó còn khô .”
Hoắc Giác cao chân dài, tay đưa lên cao, Khương Lê liền với tới.
Đường phố qua kẻ , Khương Lê cũng tiện tranh giành với , chỉ đành phồng má tức giận về phía .
Hoắc Giác theo nàng, chỉ cách một bước chân.
Gần đến cuối phố, thiếu niên giơ chồng giấy lên, : “A Lê, lát nữa đến hiệu thuốc tìm .”
Khương Lê trừng mắt một cái, xoay quán rượu.
Hoắc Giác tiểu cô nương e lệ giận dỗi, đáy mắt đen láy dâng lên ý .
Trước A Lê ở mặt luôn rụt rè e sợ đến năng cũng rõ ràng, nay học cách trừng mắt .
TruyenLau
Tốt lắm.
***
Khương Lê về một bộ y phục, rửa sạch tay, mới len lén từ sân nhà chạy ngoài.
Đến hiệu thuốc, chỉ Hoắc Giác, Tô Thế Thanh cũng ở đó. Khương Lê thấy Tô Thế Thanh, nhất thời kinh ngạc thôi.
Website TruyenLau.com
Mới vài ngày gặp, Tô bá mà thể xuống giường, sắc mặt so với hơn chỉ một chút.
Khương Lê trong lòng mừng rỡ, gọi một tiếng “Tô lão bá”, tươi : “Người thể xuống giường ?”
Tô Thế Thanh mỉm đáp: “A Giác đổi cho một phương thuốc khác, thể ngày càng khỏe, hai ngày nay thể xuống giường .”
“Vậy thì thật quá! Tô lão bá là nên tự gặp may mắn. Theo A Lê, nên nhân dịp nghỉ ngơi cho thật , chờ bệnh khỏi , bận rộn ngơi tay giống như .”
Tô Thế Thanh sảng khoái hai tiếng: “Tốt ! Tô bá lời A Lê, nghỉ ngơi thật khỏe!” TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“A Giác con theo nó học chữ, hiếm khi con tâm , con hãy học với nó, nếu A Giác la mắng con, con cứ về với Tô lão bá, Tô lão bá sẽ giúp con.”
Nàng học chữ với khi nào?
Khương Lê ngẩn , đầu Hoắc Giác, chạm ánh mắt trong trẻo mà dịu dàng của , cuối cùng cũng vạch trần , chỉ ngoan ngoãn đáp một tiếng .
Thân thể Tô Thế Thanh hết độc tố, tự nhiên thể ở lâu, với Khương Lê vài câu liền về phòng.
Khương Lê theo Hoắc Giác đến phòng khách, trong mới phát hiện bàn bày sẵn giấy bút mực nghiên.
Vị thiếu gia quyết định tự dạy nàng học chữ .
Hoắc Giác án thư, từ từ mài mực, ôn tồn : “A Lê học chữ, tìm ? Chữ của chẳng lẽ hơn Lưu cô nương?”
Chữ của thể ?
A Lệnh bao nhiêu chữ của Hoắc Giác ca ca còn hơn cả .
vấn đề là quá .
Khương Lê mím môi, hồi lâu mới ấp úng : “Giết gà cần dùng d.a.o mổ trâu.”
Vừa dứt lời, động tác tay Hoắc Giác khựng , vài giây , lồng n.g.ự.c bật tiếng trầm thấp.
Khương Lê mặt nóng lên, giải thích: “Ý là, cần dùng tài cho việc nhỏ. Ta học với A Yến là , thì tìm A Lệnh cũng .”
“ dạy A Lê học chữ.” Hoắc Giác cầm khăn bàn lau tay, nâng mí mắt mỏng, chậm rãi : “Chẳng lẽ A Lê ?”
Không ? Ít nhiều cũng một chút.
Khương Lê nghĩ đến nét chữ mềm mại yếu ớt chút cốt cách của , quả thật cho thấy những chữ đó.
chạm đôi mắt phượng hẹp dài sâu thẳm của Hoắc Giác, câu “ ” nên lời.
“Cũng .” Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chỉ là, đừng chữ , nếu , về sẽ học với nữa.”
Tiểu cô nương giọng vốn mềm mại, cố tình vẻ uy hiếp, giống hệt một chú mèo con xù lông nhưng móng vuốt.
Hoắc Giác mỉm : “A Lê yên tâm, tuyệt đối sẽ , nếu , cứ để —”
“Dừng dừng.” Khương Lê giơ tay che miệng , cho tiếp: “Huynh đừng thề lung tung, ông trời sẽ thấy đấy!”
Bàn tay tiểu cô nương mũm mĩm, như xương cốt, ấm áp mềm mại.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.