Hoắc Giác lấy bình tĩnh mất nửa canh giờ.
Khương Lê dậy khỏi giường, mặt đỏ bừng. Nghĩ đến việc là tân nương mà ngày đầu tiên ngủ đến tận khi mặt trời lên cao, chỉ ở những gia đình quyền quý mà ngay cả nhà bình dân cũng sẽ chê .
Tuy Hoắc Giác còn cha , chỉ một tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ cũng là bậc trưởng bối, tất nhiên thỉnh an sớm mới .
Khương Lê nghĩ , định đưa tay vén màn giường, nào ngờ tay chạm đến rèm thì Hoắc Giác kéo lòng.
Lưng nàng áp sát n.g.ự.c , Khương Lê cúi đầu xuống, đẩy nhẹ cánh tay đang ôm eo , ngập ngừng : “Phải đến Tây viện thỉnh an Vệ tỷ tỷ thôi, muộn lắm .”
Hoắc Giác gác cằm lên vai nhỏ của nàng, nhẹ nhàng ngửi mùi hương từ mái tóc nàng, : “A tỷ , bảo chúng đừng đến tìm tỷ giờ Ngọ, còn cần quá để ý đến những nghi thức phiền phức, trong nhà, thấy thế nào thoải mái thì cứ như thế.”
Khương Lê thì gì nữa, để mặc cho ôm, khi ngửi mùi tóc nàng, còn cảm thấy nhột vì chóp mũi cọ vành tai.
Cứ thế ôm yên lặng một lúc lâu, Hoắc Giác bỗng nhẹ giọng hỏi bên tai nàng: “A Lê, quá khứ của ?”
Khương Lê khựng một chút, lắc đầu.
Mấy tháng qua, dù là Hoắc Giác, Vệ Xuân, Đồng ma ma, tất cả đều giấu giếm gì mặt Khương Lê, thậm chí Vệ Xuân còn hề đề phòng khi kể về những chuyện thời thơ ấu của nàng và Hoắc Giác.
Tuy Khương Lê ngây thơ nhưng hề ngốc nghếch.
Từ những lời của Vệ Xuân, thể đoán gia tộc của họ chắc hẳn hiển hách.
Website TruyenLau.com
Còn về việc tại một gia tộc hiển hách như bốc một đêm, và tại Hoắc Giác và Vệ Xuân rõ ràng là tỷ ruột cùng cha cùng , nhưng một mang họ Vệ, một mang họ Hoắc, hơn nữa Vệ tỷ tỷ chỉ xưng họ Ngụy ở bên ngoài, Khương Lê đoán, đó chắc chắn là một quá khứ mà cả hai đều nhớ .
“Nếu những chuyện quá khứ đó khiến đau khổ, thì đừng nhắc đến nữa.” Khương Lê nghiêng đầu, nở nụ : “Dù , quá khứ của , vẫn sẽ với , cũng sẽ với Vệ tỷ tỷ và Đồng ma ma.”
Hoắc Giác trải qua một kiếp, hơn nữa, trong kiếp còn báo thù xong, giờ nhắc đến chuyện diệt môn của hai họ Hoắc, Vệ, thể bình tĩnh như nước.
Nếu Khương Lê nhớ quá khứ, cũng sẽ nhắc.
Sau khi hai dùng điểm tâm xong, Khương Lê búi tóc kiểu phu nhân, đeo bộ đồ trang sức ngọc xanh mà Vệ Xuân tặng đây, cùng Hoắc Giác đến Tây viện. TruyenLau
Hôm qua Vệ Xuân thể lộ mặt cũng thể đích lo liệu hôn lễ của Hoắc Giác, cho nên sáng sớm dậy chuẩn phong bao mừng cho đôi tân nhân.
Đây là quy tắc của Vệ gia khi tân nương nhà, trưởng bối lời chúc phong bao đỏ, còn bỏ một ít vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vệ Xuân chuẩn xong phong bao cho hai , mới đến Phật đường ở góc Tây viện.
Phật đường cải tạo từ một gian phòng bên, thường ngày thuộc hạ ám vệ tín của Tiết Vô Vấn canh giữ. Website TruyenLau.com
Vệ Xuân Phật đường, khi rửa tay thì lấy ba nén hương thắp lên, quỳ xuống đệm hương bồ bàn gỗ tử đàn, ngước mắt bài vị gỗ trầm bàn, mỉm .
“Ông bà nội, ông bà ngoại và cha , hôm qua A Giác thành hôn, cưới một cô nương bụng hiền lành. Mạng của A Giác chính là do cứu, nếu còn sống, chắc chắn sẽ thích .”
“Qua một thời gian nữa, A Giác sẽ tham gia kỳ thi mùa xuân ở Kinh thành, học thức của chỉ là rõ nhất, tin rằng sẽ thất vọng trong kỳ thi mùa xuân.”
“Mọi yên tâm, dù thế nào con cũng sẽ để cho A Giác sống đường hoàng, theo thời gian, chắc chắn sẽ khôi phục vinh quang năm xưa của hai họ Hoắc Vệ.”
Vệ Xuân lẩm bẩm lâu, xong mới cung kính cúi dập đầu lạy, dậy cắm hương lư hương.
Khi Vệ Xuân đang thắp hương trong Phật đường, Đồng ma ma ôm một chiếc áo choàng màu tím khói đang đợi ở hành lang.
Vệ Xuân , bà bèn tiến lên khoác áo cho nàng , :
“Tiểu công tử và A Lê đều đến , đang đợi tiểu thư trong phòng đấy.”
***
Khương Lê và Hoắc Giác đến một lúc, Vệ Xuân tới Phật đường nên ngay ngắn trong phòng đợi, một chén mới thấy Vệ Xuân và Đồng ma ma cùng trở về.
Hôm nay sắc mặt Vệ Xuân tinh thần hơn ngày thường, ngay cả đôi môi vốn nhạt hơn khác cũng hồng hào hơn một chút.
Vệ Xuân phòng bèn xuống ghế bành ở đầu, nhận nóng hai dâng lên, : “Sao đến sớm thế? Không giờ Ngọ mới đến ?”
Lúc là khắc thứ hai giờ Tị , thực sự sớm.
Khương Lê Vệ Xuân đang quan tâm nàng, bèn : “Dù cũng ngủ nữa, chi bằng đến sớm tìm Vệ tỷ tỷ, hai tháng gặp tỷ và ma ma .”
Vệ Xuân nhấc nắp , nhấp một ngụm, trêu chọc: “Sao A Lê còn gọi là Vệ tỷ tỷ?”
Mặt Khương Lê đỏ lên, sửa lời, gọi một tiếng “A tỷ” giống như Hoắc Giác.
Vệ Xuân đáp một tiếng, đưa phong bao đỏ qua, : “Ta sớm sinh quý tử , còn nhỏ tuổi, chuyện con nối dõi để vài năm nữa cũng muộn. A tỷ chúc A Lê và A Giác của chúng bạc đầu giai lão, trăm năm hạnh phúc.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.