Sau hôm lễ cập kê của Khương Lê, quản sự phủ Viên ngoại đưa lễ mừng đến. Nàng ngờ Trần lão phu nhân vẫn còn nhớ đến cập kê của .
Điều thật khiến sủng ái mà lo sợ, ngay cả Dương Huệ Nương cũng chút kinh ngạc.
“Nếu là tâm ý của lão phu nhân thì con cứ nhận lấy . Chiều nay con tìm thời gian đến phủ Viên ngoại tạ ơn một phen.”
Dương Huệ Nương xong liền chuẩn lễ đáp cho Trần lão phu nhân. Lúc , bà thấy trâm gỗ búi tóc Khương Lê, nhướn mày hỏi: “Trâm cài là của Oanh Oanh tặng ?”
Khương Lê chột cúi đầu, đánh trống lảng: “À, , xem trâm cài ?”
Dương Huệ Nương quả nhiên nàng chuyển hướng sự chú ý, bà cẩn thận đánh giá cây trâm.
Phải tiệm trang sức nhà Trương Oanh Oanh nhiều nhất là đồ vàng, bà cứ nghĩ nếu tặng thì chắc là trâm vàng, nào ngờ là trâm gỗ.
Nói cho đúng thì cây trâm gỗ thoạt là từ gỗ đàn hương thượng hạng, chạm khắc tinh xảo, nét đục dứt khoát, chói mắt mà thanh nhã, hơn hẳn trâm vàng bình thường.
Dương Huệ Nương : “Đương nhiên là . Oanh Oanh dồn nhiều tâm huyết để tặng cây trâm đấy. Tháng lễ cập kê của nó, con chuẩn lễ vật thật chu đáo.”
Thấy nàng nghi ngờ gì, Khương Lê thở phào nhẹ nhõm: “Con , .”
Chiều đó, khi bận rộn xong việc ở quán rượu, Khương Lê mang theo quà đáp lễ mà Dương Huệ Nương chuẩn đến phủ Viên ngoại. Đến đó mới lão phu nhân và phu nhân Viên ngoại cùng đến miếu Văn Xương cầu phúc cho Trương Đại công tử.
Mấy ngày nữa là đến kỳ thi Viện , những học trò qua kỳ thi Phủ đều đến trường thi Học chính phủ Thường Châu để tham gia thi Viện. Một khi đỗ trúng tuyển sẽ trở thành Tú tài, thể tham gia thi Hương tháng tám.
Không gặp Trần lão phu nhân nên Khương Lê đưa quà đáp lễ cho Bích Hồng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bích Hồng tinh mắt, thấy trâm cài mới đầu Khương Lê, còn gần xem chữ khắc đó, : “Tĩnh… Gia? Nghĩa là gì ?”
Khương Lê mỉm , ngượng ngùng : “Đây… đây là tự của A Lê, lấy từ một câu thơ.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tự?”
Bích Hồng trợn tròn mắt, con gái nhà thường dân nào tự? Phần lớn chỉ tiểu thư khuê các nhà cao cửa rộng mới tục lệ .
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không vì Bích Hồng nghĩ đến vị công tử tao nhã như ánh trăng thanh gió mát , trêu chọc: “Hai chữ cũng xuất xứ từ câu thơ nào, A Lê thành thật khai báo , Hoắc công tử đặt tự cho ?”
Khương Lê ngờ Bích Hồng đoán là Hoắc Giác đặt tự, vành tai đỏ bừng, ngượng ngùng gật đầu: “Là .”
“Mấy ngày nữa Hoắc công tử cũng tham gia thi Viện, thật lòng, sắp thi cử mà vẫn còn nhớ đến lễ cập kê của .”
Khương Lê Bích Hồng trêu chọc đến mức mặt càng đỏ hơn.
Còn bốn ngày nữa là đến kỳ thi Viện, trường thi Học chính phủ ở thành Thường Châu, xe ngựa ít nhất cũng mất một ngày. Lại vì mỗi khi đến kỳ thi Viện, các quán trọ gần trường thi đều kín chỗ, cho nên các học trò chuẩn thi đều khởi hành từ sớm, sợ đặt phòng.
Hoắc Giác quả thực là vì lễ cập kê của nàng mà trì hoãn đến sáng nay mới khởi hành.
Bích Hồng khuôn mặt xinh của Khương Lê, khỏi chút ghen tị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
nghĩ , đợi Đại công tử đỗ đạt, lão phu nhân sẽ nạp cho , cùng lên Kinh ứng thí.
Ở phủ Viên ngoại, tư cách cho Trương Hành, ngoài nàng chỉ còn Bích Lam. Mà Bích Lam sớm xin ân điển, đợi sang năm mười tám tuổi sẽ rời phủ về nhà.
Vậy chỉ còn nàng .
Nghĩ , trong lòng Bích Hồng cũng còn ghen tị nữa. Nàng thích Đại công tử từ nhỏ, cho cũng coi như toại nguyện.
Buổi tối lão phu nhân trở về, Bích Hồng liền đem quà đáp lễ của Khương Lê đến cho bà xem.
Trần lão phu nhân hài lòng gật đầu, hiền từ : “Đứa nhỏ đúng là hiểu quy củ.”
Bích Hồng : “ ạ! Theo nô tỳ thấy, A Lê cập kê, cửa nhà nàng chắc sắp bà mối đạp nát .”
Nghe , Trần lão phu nhân thản nhiên Bích Hồng, hỏi: “Nhà nàng đang tìm mai mối ?”
“Chưa ạ, nhưng chắc cũng sắp .” Bích Hồng rót cho Trần thị, cũng nhận ánh mắt dò xét của Trần thị, : “Nhà bên cạnh A Lê một vị công tử thích nàng , nô tỳ đoán, hai chắc sắp tin vui .”
Trần lão phu nhân thản nhiên “Ừm” một tiếng, khép hờ mắt, nhấp một ngụm , : “Ngươi lui xuống , lát nữa bảo Lâm quản sự đến đây.”
***
Kỳ thi Viện chia hai phần chính thức và phụ, ở trong phòng thi hai ngày một đêm, đến ngày mười bốn tháng sáu mới kết thúc.
Ngày mười lăm Hoắc Giác trở về thành Đồng An, thành thấy Thẩm Thính đang đánh xe ngựa chờ ở cổng thành.
Hoắc Giác khẽ gật đầu với Thẩm Thính, lên xe.
Đến Như Ý viên, thấy Vệ Xuân đang dẫn mấy nha điều chế hương trong sân.
“Kết thúc ?” Vệ Xuân đặt chày hương xuống, nhận khăn tay nha đưa tới lau tay, hỏi: “Cảm thấy thế nào?”
Hoắc Giác : “Cũng tạm.”
Vệ Xuân gật đầu, nàng cũng quá quan tâm kỳ thi Viện của Hoắc Giác.
Đệ của nàng từ nhỏ trí nhớ siêu phàm, kiến thức uyên bác, về chuyện khoa cử, nàng thật sự lo lắng chút nào.
“Đệ theo .”
Vệ Xuân dậy về phía hành lang, Hoắc Giác theo nàng . Qua hành lang, chính sảnh, liền Vệ Xuân hỏi: “A Giác, cầu khi nào?”
Thấy tỷ tỷ vẻ còn sốt ruột hơn cả , Hoắc Giác mỉm : “Mấy ngày nữa kỳ thi Viện sẽ yết bảng, khi yết bảng thì tỷ tỷ cầu cũng muộn.”
Vệ Xuân nghĩ còn mấy ngày nữa mới kết quả thi Viện, sợ chuẩn sớm, liền với Hoắc Giác: “Được , mệt mỏi mấy ngày , nghỉ ngơi , cần vội về hiệu thuốc. Bên Tô bá Triệu Khiển trông coi, sẽ việc gì .”
Nói xong liền tìm Đồng ma ma bàn bạc chuyện cầu .
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.