Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 227

Kim ma ma trìu mến cụp mắt, mỉm cười nói: “Dù Phò mã còn sống hay không, Điện hạ cũng phải coi như ngài ấy còn sống. Như vậy, người sống mới có hy vọng.”

Vừa dứt lời, liền nghe thấy “vút” một tiếng—

Một mũi tên xuyên qua cửa sổ, “đinh” một tiếng ghim vào giá sách cổ làm bằng gỗ kim tơ nam mộc bên tường, được mũi tên ghim bên dưới là một bức thư.

Gần như ngay khi mũi tên b.ắ.n vào, Huệ Dương Trưởng Công chúa lập tức xuống giường, thậm chí không kịp mang giày vội vàng rút mũi tên, xé bức thư.

Giống như bức mật tín trước đó, bức thư này chỉ có một câu ngắn ngủi: Chùa Đại Tướng Quốc, Dược Cốc.

Tay Huệ Dương Trưởng Công chúa cầm thư run lên, lẩm bẩm: “Triệu Vân…”



Nàng ấy đặt thư xuống, nói với Kim ma ma: “Ma ma, ta muốn đến chùa Đại Tướng Quốc.”

Kim ma ma vội vàng ngăn nàng ấy lại, nói: “Công chúa, còn mấy ngày nữa là ngày an táng Tiên Thái tử, Tiên Thái tử phi và Thái tôn vào Hoàng lăng. Lúc này Điện hạ sao có thể rời khỏi Thịnh Kinh, Hoàng thượng bên kia…”

Động tác của Huệ Dương Trưởng Công chúa khựng lại, hơi thở gấp gáp dần dần chậm lại.

Đúng vậy, nàng ấy tốn biết bao nhiêu lời nói, cuối cùng mới khiến Hoàng huynh đồng ý an táng hài cốt của cả nhà Thái tử ca ca vào Hoàng lăng.

Lúc này, nàng ấy không thể rời khỏi Thịnh Kinh.

Ít nhất, phải đợi cả nhà Thái tử ca ca an táng xong xuôi, nàng ấy mới có thể đi.

Huệ Dương Trưởng Công chúa cẩn thận gấp bức thư lại.

Thần sắc có chút hoảng hốt, bảy năm nay, nàng ấy cũng đã từng đến chùa Đại Tướng Quốc, nhiều lần đi ngang qua Dược Cốc nhưng chưa từng vào trong.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nàng ấy biết Viên Thanh đại sư ở Dược Cốc là thúc thúc của Triệu Vân, từ khi Triệu Vân còn nhỏ, gần như mỗi năm đều đến chùa Đại Tướng

Quốc thăm Viên Thanh đại sư. Tuy Viên Thanh đại sư là người xuất gia, nhưng tình cảm của hai thúc cháu vẫn luôn rất tốt.

Triệu Vân không chỉ một lần nói đùa với nàng ấy, nói sư phụ của thúc TruyenLau.com

thúc khen hắn thông minh sáng suốt, nói nếu Công chúa Điện hạ không tha thứ, hắn sẽ đến Dược Cốc tìm thúc thúc của hắn.

Vậy nên bảy năm trước, Triệu Vân chỉ là giả chết, chỉ là đến Dược Cốc tìm thúc thúc của hắn sao?
TruyenLau
Mắt Huệ Dương Trưởng Công chúa đỏ hoe: “Ma ma, người nói xem nếu Triệu Vân còn sống, có phải hắn vẫn còn giận ta nên mới không chịu về Thịnh Kinh?”

So với việc Triệu Vân thật sự đã chết, Huệ Dương Trưởng Công chúa thà rằng Triệu Vân giận nàng nên mới không đến tìm nàng.

Kim ma ma khuyên nhủ: “Điện hạ, còn chưa biết nội dung trên thư… là thật hay giả.”



Huệ Dương Trưởng Công chúa hiểu Kim ma ma đang lo lắng điều gì, có lẽ là sợ nàng ấy hy vọng càng lớn, thất vọng càng lớn.

Nhưng lúc này nàng ấy căn bản không muốn nghe lời khuyên của người khác, nàng ấy mỉm cười, nói với Kim ma ma: “Ma ma, người ra ngoài

trước đi, ta muốn yên tĩnh một lát.”

Sau khi Kim ma ma rời đi, Huệ Dương Trưởng Công chúa ngồi yên lặng trên giường một lát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đột nhiên đứng dậy, đi đến trước giá gỗ cổ, dịch chuyển một chiếc đèn lưu ly tinh xảo, nhẹ nhàng ấn cơ quan.

Liền thấy giá gỗ cổ khẽ rung lên, từ giữa từ từ di chuyển sang hai bên, lộ ra một mặt trống giấu bên trong.

Mặt trống trải qua không biết bao nhiêu năm mưa gió, giá đỡ màu đỏ đã phai màu, mặt trống màu xám trắng lại loang lổ một mảng m.á.u đỏ sẫm chói mắt.

Mặt trống dường như bị một lực cực mạnh va chạm, rách ra một đường lớn, khe hở lộ ra một góc vải lụa màu vàng.

Đêm tuyết rơi xào xạc, gió thổi vi vu, bên trong điện đèn đuốc sáng trưng, yên tĩnh không một tiếng động.

Trưởng Công chúa nhìn mặt trống cũ kỹ, từ từ nhắm mắt lại, bàn tay mềm mại run rẩy phủ lên vết máu, nhẹ nhàng gọi: “Triệu Vân…”

***

Tuyết lớn phủ trắng Kinh thành.

Ngày hai mươi sáu tháng mười hai, là ngày lành tháng tốt do Khâm Thiên Giám tính toán, thích hợp để an táng di cốt Tiên Thái tử, Tiên Thái tử phi và Tiên Thái tôn vào Hoàng lăng.

Cả Thịnh Kinh không ai không biết vụ án Tam phủ mưu nghịch bảy năm trước vốn là án oan.

Những bá tánh từng được phủ Tiên Thái tử chiếu cố, nay mặc đồ tang trắng, tay cầm ô đứng dọc phố Trường An, tiễn đưa linh cữu phủ gấm vàng rực rỡ từ Thái miếu đi về phía Hoàng lăng.

Tang lễ của Tiên Thái tử Chu Nguyên Tuần chỉ kém đôi chút so với lễ an táng của Hoàng Đế. Từ ngày linh cữu được đưa ra khỏi Thái miếu, Thành Thái Đế tuân theo lễ chế, hạ lệnh cho bá quan trong triều chay tịnh mười ngày.



Phi tần hậu cung cùng với vị Hoàng tử duy nhất Chu Hoài Húc cũng phải theo lễ chay tịnh.

Những ngày này, Vương Quý phi mỗi ngày đều cho Đại Hoàng tử đến điện Thừa Loan dùng bữa, tránh kẻ dưới phạm lỗi, để Hoàng tử ăn phải đồ mặn, sau này bị ngôn quan chỉ trích.

Lăng Duệ đã chết, phần lớn người Vương gia cũng bị bãi quan.

Giờ đây Vương Loan cuối cùng cũng hoàn toàn thoát khỏi Lăng Duệ và Vương gia, nhưng bà ấy vẫn không dám lơi lỏng. Chỉ cần Húc nhi chưa ngồi lên ngôi vị kia thì một ngày cũng không thể buông lỏng.

Vương Loan càng ngày càng quản thúc Chu Hoài Húc chặt chẽ, những ngày này cậu sống thật sự có chút ngột ngạt.

Ngày cuối cùng của thời gian chay tịnh, cậu vừa tan học từ Thượng thư phòng, đi đến Ngự Hoa viên thì gặp một chiếc kiệu quen mà lạ.

Chu Hoài Húc nhận ra đó là kiệu của Huệ Dương Trưởng Công chúa, không nhịn được gọi: “Tiểu cô cô!”

Huệ Dương Trưởng Công chúa vội cho người dừng kiệu, vén rèm một bên, mỉm cười nhạt với Chu Hoài Húc: “Đại Hoàng tử.”

Một tiếng gọi “Đại Hoàng tử” khiến Chu Hoài Húc cảm thấy có chút xa cách.

Cậu ngước đôi mắt phượng trong veo nhìn Huệ Dương Trưởng Công chúa, nói: “Tiểu cô cô, con có thể ngồi kiệu của người về điện Thừa Loan không?”

Giọng nói tiểu lang quân còn chút non nớt, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lại nghiêm nghị, ra dáng người lớn, ngày nhỏ Chu Hoài Húc nào phải như vậy.

Huệ Dương Trưởng Công chúa thở dài trong lòng, nói: “Lên đi, Bổn cung đưa Đại Hoàng tử về điện Thừa Loan.”

Hôm nay nàng ấy mặc một bộ tang phục trắng toát, mặt không trang điểm, trên búi tóc chỉ cài một đóa hoa trắng. Không hiểu sao lại khiến Chu Hoài Húc nhớ đến tiểu cô cô của bảy năm trước.

Năm đó cậu chưa đầy bốn tuổi, nhưng cậu lại nhớ rất rõ ngày hôm ấy.

Hôm đó tiểu cô cô cũng mặc một bộ tang phục trắng đến điện Dưỡng Tâm, sau đó thất hồn lạc phách rời khỏi Hoàng cung.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu