Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 92

Long Thăng tiêu cục là tâm huyết của Tôn Bình, sao ông ấy lại dễ dàng từ bỏ? Từ bỏ thì thôi, lại còn muốn rời khỏi thành Đồng An, ở lại Thịnh Kinh làm hộ vệ.

Thật khiến Khương Lê suy tư trăm mối không ra.

Hoắc Giác nhìn đôi mày thanh tú của tiểu nương tử nhíu lại, khẽ mỉm cười, nói: “Tôn thủ lĩnh giao tiêu cục cho nghĩa đệ Hà Dũng, không lâu nữa người của tiêu cục sẽ theo Hà Dũng về thành Đồng An.”

“Tiêu cục là do ông ấy từng chuyến từng chuyến làm nên, sao lại dễ dàng từ bỏ như vậy?” Khương Lê nhíu mày nói.

Hoắc Giác đưa tay vuốt thẳng nếp nhăn giữa mày nàng, nhẹ giọng nói: “Đó tất nhiên là vì gặp được thứ quan trọng hơn tiêu cục, hoặc nói là, người.”

Không biết vì sao, Khương Lê chợt nghĩ đến Dương Huệ Nương.

Vô thức nắm lấy tay Hoắc Giác, nói: “Hoắc Giác, chàng có biết gì không? Ta cảm thấy hôm nay mẹ ta hơi là lạ.”

Hoắc Giác nắm ngược lại bàn tay mềm mại, vân vê đầu ngón tay thon như cọng hành của nàng, nói: “Mẹ là lạ chỗ nào?”

“Vừa rồi lúc A Lệnh nói Tôn thủ lĩnh đến, ta đang định nói chuyện với ông ấy mấy câu, lại bị mẹ kéo vào phòng, dường như rất không muốn gặp mặt Tôn thủ lĩnh vậy.”

Khương Lê nói đến đây, giọng chợt ngừng lại, đôi mắt đen láy lập tức mở to.

Dáng vẻ của cô nương thật sự rất đáng yêu, Hoắc Giác nghiêng người, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi nàng, đôi mắt đen dần dần lộ ra một tầng ý cười: “Đã nghĩ ra rồi? A Lê thấy Tôn thủ lĩnh làm cha kế của nàng thế nào?”

Khương Lê chưa bao giờ nghĩ đến chuyện Dương Huệ Nương tái giá. Cha nàng Khương Lệ đã mất khi nàng và A Lệnh bảy tuổi, sau đó Dương Huệ Nương cũng không nghĩ đến chuyện tìm người khác, thủ tiết đã gần chín năm.



Thành thật mà nói, Dương Huệ Nương rất đẹp, tính tình nhanh nhẹn, lại có một quán rượu nhỏ có thể làm ra tiền.

Trong thành Đồng An có không ít nam tử muốn cưới bà ấy, ngay cả sau khi góa bụa, cũng thường có bà mối đến làm mai.

Có lẽ là không quên được cha nàng, lại không muốn hai tỷ đệ nàng chịu thiệt thòi, Dương Huệ Nương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tái giá.

Nhưng nếu để Khương Lê nói, tuy cha nàng là nam tử tốt nhất trên đời này, nhưng mẹ nàng còn có một đoạn đời rất dài, nếu có thể có một người biết lạnh biết nóng, ổn trọng đáng tin cậy bên cạnh bà ấy, dĩ nhiên là tốt nhất.

“Chàng từng tiếp xúc với Tôn thủ lĩnh, phẩm cách ông ấy thế nào, trước đây đã từng thành thân chưa, trong nhà có thân nhân nào không? Có cha chồng em chồng khó ở chung không?”

Khương Lê nhìn Hoắc Giác bằng đôi mắt ươn ướt, nghiêm túc nói: “Ta thấy mẹ đối với ông ấy, có lẽ là có ý. Nếu Tôn thủ lĩnh là người đáng tin cậy, mẹ lại thích ông ấy, tất nhiên ta muốn ông ấy làm cha kế của ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau

Khuôn mặt trắng nõn của tiểu nương tử vừa có lo lắng, vừa có vui mừng, khiến Hoắc Giác thở dài một tiếng, ôm nàng vào lòng, nói: “Lo lắng gì? Nếu ông ấy không đáng tin cậy, ta vốn dĩ sẽ không để ông ấy ở lại Thịnh Kinh.”

Kiếp trước, Dương Huệ Nương đã thành thân với Tôn Bình. Trái tim Khương Lê vốn đang thấp thỏm lập tức rơi về vị trí cũ.

Hoắc Giác đã nói Tôn thủ lĩnh đáng tin cậy, vậy chắc chắn là đáng tin cậy.
TruyenLau.com
Biểu cảm trên mặt tiểu nương tử sống động rõ ràng, chỉ cần nhìn một cái là thấy tận đáy lòng, sự tin tưởng và nương tựa rõ ràng đó khiến lòng lang quân mềm nhũn.

Hoắc Giác vòng tay dài ôm lấy eo mềm của nàng, đưa tay vuốt vuốt tóc nàng, thấy mái tóc vừa nãy còn ẩm giờ đã khô, cười nói: “Chuyện của mẹ và Tôn thủ lĩnh, chúng ta không cần can thiệp, cứ để thuận theo tự nhiên là được. A Lê, bây giờ chúng ta nói chuyện chính khác.”

Khương Lê nghi hoặc ngước mắt: “Chuyện chính gì?”

Hoắc Giác im lặng nhìn nàng, khẽ nhếch môi, ngón tay dài vén áo lót bên eo nàng, chậm rãi vuốt ve, nói: “Còn hai ngày nữa là đến ngày của A Lê rồi.”

Khuôn mặt trắng như tuyết của Khương Lê bỗng chốc ửng hồng, khẽ nói: “Sao chàng nhớ còn rõ hơn cả ta? Hơn nữa, đây tính là chuyện chính gì chứ?” Website TruyenLau.com

Đối diện với đôi mắt đen thẫm sâu không thấy đáy của hắn, giọng Khương Lê lập tức yếu đi.

Mỗi lần bị hắn nhìn như vậy, nàng đều có cảm giác bị giam cầm không lối thoát.

Ánh nến trên bàn nhỏ khẽ lay động, chiếu lên khuôn mặt ửng hồng đẹp như đào lý của nàng.

Cảm nhận được ngón tay thon dài của hắn từ eo nhẹ nhàng di chuyển đến nơi khác, mi mắt Khương Lê khẽ run, hai tay ôm lấy cổ hắn, cằm tựa vào vai hắn, dịu dàng nói: “Đừng ở đây, lên giường đi.”

***

Ánh nến chợt tắt, cả căn phòng chìm vào bóng tối.

Không biết đã qua bao lâu, Khương Lê mệt mỏi nằm trong lòng Hoắc Giác, không muốn động đậy.

Hoắc Giác nhẹ vuốt mái tóc đen ướt mồ hôi trên cổ nàng, khẽ cười: “Mấy ngày nữa, để Tố Vân dạy nàng luyện Ngũ Cầm Hí(*).” (*)Ngũ Cầm Hí (五禽戏): là một bài khí công cổ đại.

Khương Lê biết hắn cười gì, bàn tay nhỏ không còn sức yếu ớt véo tay áo hắn một cái, để tỏ sự không hài lòng.

Hắn lên giường giống như biến thành người khác vậy, với sự hung hãn muốn xé nàng nuốt vào bụng của hắn, nàng luyện mười bộ Ngũ Cầm Hí cũng vô dụng.

Nàng đã mệt thế này rồi, sao hắn vẫn còn mặt mũi cười nhạo nàng chứ? Thật là khiến người ta tức c.h.ế.t mất.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu