Rượu trái cây mà Khương Lê ủ nửa năm ít, tổng cộng hơn hai mươi vại.
Đại quản gia của phủ Viên ngoại hào phóng mua hết hơn hai mươi vại rượu trái cây , còn tăng thêm hai thành so với giá Khương Lê đưa .
Đợi quản gia , Khương Lê vui mừng khôn xiết ôm túi bạc lăn lộn giường mấy vòng.
Số tiền đầu tiên kiếm , ngôi nhà bằng ngọc bích cho Hoắc Giác còn xa ?
Dương Huệ Nương ở cửa thấy bộ dạng mê tiền của A Lê, nhịn : “Con gái sắp cập kê , còn đắn như ? Mau cất bạc , lát nữa đưa cơm trưa cho A Lệnh.”
Khương Lê ngẩng đầu lên từ giường, đôi mắt long lanh chớp chớp mấy cái: “A Lệnh quên mang hộp đựng thức ăn ?”
“Ừ, con mau đưa cho nó .”
Nàng nào ngờ thể đường hoàng đưa cơm cho Hoắc Giác?
Khương Lê vội vàng xuống giường: “Con thêm ít bánh nhân thịt cho A Lệnh , dạo thấy A Lệnh gầy một chút.”
Nửa canh giờ , Khương Lê xách theo hộp đựng thức ăn nặng trĩu đến cổng thư viện.
Thời gian ăn cơm trưa ở Thư viện Chính Đức chỉ nửa canh giờ, sách ở đó ít khi về phủ dùng bữa, đều ăn ngay tại thư viện.
Sắp đến giờ Ngọ, chờ đưa cơm ở cổng thư viện ít.
Cha Khương Lê, Khương Lệ, là dạy kinh sử ở thư viện, đại bá canh cổng tự nhiên nhận Khương Lê, hai lời liền cho nàng .
Khương Lê men theo con đường nhỏ trong thư viện, sắp đến rừng trúc thì từ xa thấy một nam một nữ đó trò chuyện.
Thiếu niên vẫn một áo vải thô mộc mạc, nhưng dáng cao ráo, cử chỉ tao nhã.
Còn thiếu nữ mặc váy xếp ly màu lam nhạt, ngọc bội leng keng, khí chất đoan trang.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Lê quen nữ tử , chỉ cảm thấy khí chất nàng chút giống Hoắc Giác, là thứ khí chất thư hương nồng đượm tích tụ lâu ngày trong sách vở.
Hai cạnh , trông thật xứng đôi.
Ánh mắt nữ tử Hoắc Giác, Khương Lê còn xa lạ gì nữa, chính nàng cũng Hoắc Giác như .
Trong lòng Khương Lê bỗng chốc như nhét đầy bông gòn, nghẹn khó chịu.
“Hoắc Giác.” Nàng khẽ gọi. TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rừng trúc xa xa gió thổi xào xạc, tiếng Khương Lê lẫn trong đó, nhanh chóng tan biến trong gió.
là do nhận ánh mắt Khương Lê, là tiếng gọi nhỏ như muỗi kêu “Hoắc Giác”. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hoắc Giác trầm mặt .
Một lát , gương mặt lạnh nhạt của nhiễm một nụ nhẹ nhạt.
“A Lê, đây.”
***
Khương Lê chậm rãi bước tới, cố nén chua xót đang sôi sục trong lòng, mỉm với Hoắc Giác: “Ta mang cơm trưa cho và A Lệnh đây.”
Hoắc Giác khẽ nhướn mày, vẻ mặt lạnh lùng như tuyết tan đầu đông, thoáng chốc ấm áp hơn.
“Ừ, đưa hộp cơm cho .”
Khương Lê đưa hộp cơm qua, một cô nương mặt tròn ở đằng xa bỗng nhiên sa sầm mặt, giọng khó chịu: “Hoắc công tử, tiểu thư nhà trời sáng dậy cơm trưa cho ngài, riêng món canh Bạch Long nấu mất gần nửa canh giờ, còn Quang Minh hà chích, Trứ Đầu Xuân, Ngự Hoàng Vương Mẫu phạn, đều là những món ăn tinh tế khác . Ngài ăn những thứ cơm canh đạm bạc chứ?”
Cô nương mặt tròn năng nhanh nhẹn lanh lẹ, đến khi nàng đến câu cuối, sắc mặt Hoắc Giác chợt trầm xuống, mí mắt cụp xuống che tia tàn nhẫn thoáng qua đáy mắt.
Tiết Chân bên cạnh, thấy Hoắc Giác vui, vội vàng quát mắng nha cận của : “Tuỳ Vân, im miệng!”
Tuỳ Vân tiểu thư nhà thật sự nổi giận, bực bội ngậm miệng, nhưng vẫn quên liếc xéo Khương Lê một cái.
Hoắc Giác lập tức lạnh mặt, nghiêng đầu Tiết Chân một cái, ánh mắt xa cách lạnh nhạt.
“Từ nhỏ quen ăn cơm canh đạm bạc, món ăn tinh tế Tiết cô nương vẫn nên để dành cho Sơn trưởng thì hơn. Sơn trưởng vì thư viện tận tâm tận lực, hao tổn ít tâm sức, nghĩ đến những món ăn càng thích hợp với Sơn trưởng.”
Giọng thiếu niên vẫn trầm ấm dễ như , lời đều là vì cha suy nghĩ, rõ ràng đến nàng nhưng Tiết Chân đến mức còn mặt mũi nào.
Hành động của nàng đặt mắt ngoài, chẳng là chỉ lo lấy lòng một nam nhân bên ngoài, ngay cả cha ruột của cũng quên ?
Lời nếu truyền ngoài, mặt mũi Tiết Chân nàng còn giữ nữa ?
Cần rằng, Tiết Chân ở thành Đồng An nổi danh là tài nữ, từ khi nàng cập kê đến nay, đến cửa cầu hôn bao nhiêu mà kể.
Vì , nàng tuyệt đối ngờ Hoắc Giác thẳng thừng từ chối ý của nàng như .
Nghĩ đến đây, Tiết Chân khẽ khom , gượng : “Phía cha đương nhiên chuẩn cơm nước, vốn định đến tìm cha thì thấy Hoắc công tử cũng ở đây, nên mới nhất thời nảy ý định, thêm một phần thức ăn. Hoắc công tử mang cơm đến, Chân nhi phiền Hoắc công tử dùng bữa nữa. Tuỳ Vân, chúng thôi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.