Khương Lê Trương Oanh Oanh , đầu tiên là ngẩn , khi hiểu lời nàng , vội : “Oanh Oanh, cô bậy bạ gì ? Thi b.ắ.n liễu sắp bắt đầu , mau kìa!”
Trương Oanh Oanh thấy rõ ràng A Lê coi lời là thật, bĩu môi, còn thêm gì đó, thấy nàng chăm chú Hoắc Giác, bèn nuốt xuống lời , đưa mắt về phía hành lang.
Trên hành lang lúc một hàng lang quân cầm cung tên, Hoắc Giác cao hơn những lang quân khác nửa cái đầu, thoáng qua nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Theo tấm vải đỏ trong tay nhà sư rơi xuống, Hoắc Giác nhanh chóng giương cung, chỉ trong nháy mắt, mũi tên xé gió bay , cái bầu treo cao nhất kêu “đinh” một tiếng b.ắ.n trúng, một con chim bồ câu nhỏ từ trong bầu bay , vỗ cánh trắng muốt, bay mất.
Xung quanh ồ lên, mấy vị lang quân cạnh Hoắc Giác càng há hốc mồm.
Bọn họ mới giương cung, thiếu niên b.ắ.n trúng bầu thả chim bồ câu .
Tốc độ … còn so thế nào nữa?
Mấy , vẫn b.ắ.n tên , trúng trúng thì cũng đầu đuôi.
Không lâu hai con chim bồ câu vỗ cánh bay lên, nhưng thời gian muộn hơn nhiều, sớm đuổi kịp con chim bồ câu đầu tiên.
Hoắc Giác tốn chút sức lực nào thắng, xách đèn lưu ly, bước xuống bậc thang, từng bước một về phía Khương Lê.
Ánh mắt bốn phương tám hướng đều đổ dồn , ít tiểu cô nương thậm chí còn e lệ thì thầm to nhỏ.
Hoắc Giác dường như nhận ánh mắt của khác, thong dong vòng qua hành lang, đưa đèn lưu ly cho Khương Lê, hỏi: “Một cái đủ ?”
“Đủ .” Khương Lê cúi đầu, mắt bao tiếp lấy tay cầm đèn, tai từ lúc nào đỏ lên.
Trương Oanh Oanh liếc mắt Hoắc Giác, Khương Lê, đột nhiên cảm thấy chính là thừa.
Nàng đảo mắt qua giữa Khương Lê và Hoắc Giác, : “A Lê, cha hôm nay coi sổ sách ở cửa hàng phố Tây Liễu, tìm ông , lát nữa để Hoắc Giác đưa cô về quán rượu nhé.”
Nói xong liền phẩy tay với hai , tự bỏ .
Trương Oanh Oanh , Hoắc Giác liền hỏi Khương Lê: “Ngoài miếu hội, còn dạo nơi nào khác ?”
Khương Lê khó dịp cùng dạo phố xá, vội vàng gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai dạo gần một canh giờ, xem lão sư phụ kẹo đường, xem phun lửa, còn ăn ít đồ ăn vặt ven đường.
Trời dần dần tối, Khương Lê một tay cầm xiên kẹo hồ lô, một tay xách đèn lưu ly, cùng Hoắc Giác sóng vai về phố Chu Phúc.
Sắp đến quán rượu, Hoắc Giác dừng bước, gọi: “A Lê.”
Khương Lê cắn nửa quả hồ lô, gọi, nửa quả còn đột nhiên rơi khỏi que tre, rơi xuống mặt giày thêu hoa như ý. TruyenLau
Khương Lê phồng một bên má, ngơ ngác Hoắc Giác, đôi mắt đen láy còn chút ngây thơ.
Hoắc Giác cong môi, xổm xuống mặt nàng, dùng tay áo cẩn thận lau sạch vết đường dính mặt giày nàng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Lê chút ngại ngùng, đang định “Không cần lau” thì thấy Hoắc Giác ngẩng đầu lên, nàng chăm chú, nghiêm túc hỏi: “A Lê, khi thi Hương, cưới nàng ?”
Thiếu niên tắm trong ánh trăng, ngước mặt nàng, mày dài rủ xuống, mắt lạnh như , giọng trầm thấp hóa thành từng sợi tơ, quấn chặt lấy trái tim đang đập thình thịch của Khương Lê.
Lông mi thiếu nữ khẽ run, đèn lưu ly tay gió thổi xoay nửa vòng, nửa khuôn mặt Bồ Tát Địa Tạng ẩn trong tranh đèn chiếu sáng khuôn mặt thiếu niên.
Chỉ thấy Bồ Tát cúi đầu , nụ dịu dàng và từ bi.
Lớp đường của kẹo hồ lô dần tan thành mật, từ miệng ngọt đến tận đáy lòng.
Khương Lê nén sự e thẹn, nhẹ nhàng đáp: “Được.”
***
Vệ Xuân ở trọ nửa tháng thì dọn đến phố Đông Liễu, con phố ở phía Đông thành Đồng An.
Tiết Vô Vấn thuê sẵn một tòa nhà ba gian, đặt tên là Như Ý viên. Nơi là phủ của một vị Cử nhân lão gia, tuy nguy nga tráng lệ nhưng cũng thanh nhã, tinh tế. Trong sân, cây cối xanh tươi rợp bóng, hoa nở rực rỡ, còn một gian đình nghỉ mát.
Thế nhưng Vệ Xuân vẫn ý, sai Đồng ma ma ngoài mua sắm thêm nhiều đồ dùng, chẳng hạn như giường gỗ tử đàn dát vàng thượng hạng, bàn trang điểm gỗ trầm hương cổ kính tinh xảo, còn tự tay vẽ tranh, điều chế hương liệu, bài trí gian phòng phía Đông thêm phần tao nhã, quý phái.
Tiết Vô Vấn khoanh tay dựa khung cửa, liếc Vệ Xuân, : “Nàng để tâm đến phòng ốc của khác thật đấy, cũng ở bao lâu, cần gì hao tâm tổn sức như ?”
Vệ Xuân ngước mắt một cái, để ý đến lời đầy ghen tuông của , dùng chày đá nghiền nát hương liệu phơi khô, thản nhiên hỏi: “Khi nào ?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.