Minh Huệ Quận chúa nhìn thẳng vào Khương Lệnh, cậu đã để ý thấy.
Cậu vô thức sờ lên mặt, không biết có phải lúc nãy khi đang học sách luận với Tông Khuê ca để dính mực lên mặt không?
Đang định hỏi Tông Khuê thì thấy hắn ta bỗng chỉnh lại tay áo, tiến lên một bước, chắp tay thi lễ với hai vị cô nương.
“Khuê diện kiến Minh Huệ Quận chúa, diện kiến Tiết cô nương.”
Tuy Tông Khuê chưa bao giờ qua lại với các cô nương, nhưng hai cô nương trước mặt này, một người là Tiết Oánh của phủ Định Quốc Công, một người là nữ nhi duy nhất của Thành Vương – Minh Huệ Quận chúa.
Đều là những người thân phận tôn quý, gặp mặt mà không chào hỏi thì không được.
Minh Huệ Quận chúa và Tiết Oánh cùng đáp lễ, sau đó lập tức nghe Khương Lệnh tiến lên nói: “Tiểu sinh Khương Lệnh, diện kiến Minh Huệ Quận chúa, diện kiến Tiết cô nương.”
Minh Huệ và Tiết Oánh đều biết Khương Lê có một đệ đệ song sinh, cũng từng đến quán rượu uống vài lần, nhưng đây là lần đầu gặp Khương Lệnh, nên rất tò mò.
Minh Huệ nhìn Khương Lệnh một lúc mới nhớ ra vì sao thấy vị lang quân trẻ tuổi này quen mắt, chẳng phải chính là vị lang quân mà tiểu cô cô nhìn thấy ngày Ngự Nhai Khoa Quan đấy sao?
Tuy nàng ấy không can thiệp vào chuyện tiểu cô cô nuôi nam sủng, trong lòng còn thầm có chút ghen tị.
Nhưng mà, vị lang quân này đã là đệ đệ của A Lê, thì cũng là đệ đệ của nàng ấy rồi, không thể giới thiệu cho tiểu cô cô được.
Mấy người hàn huyên vài câu, tiện thể ngồi một bàn ăn bánh hoa quế.
Dương Huệ Nương thấy họ trò chuyện vui vẻ, bèn sai tiểu nhị mang thêm nhiều món đặc trưng của quán.
Nào là gà Quý phi, tôm hấp rượu, cua hấp, chân ngỗng om, vịt hun khói, bày đầy một bàn, nhiều món còn không có trong thực đơn, đều là làm riêng cho họ, thực sự là vô cùng thịnh soạn.
Đây cũng là lý do Tông Khuê thích đến quán rượu, muốn ăn gì đều có ngay, dì Dương rất quan tâm đến hắn ta.
TruyenLau.com
Đâu như ở Tông gia, dù là ông bác Tông Già hay thúc thúc Tông Úc đều không quá đam mê ăn uống, ngày nào cũng ăn hết sức đạm bạc.
Khương Lê nhìn Tông Khuê và Tiết Oánh đang thảo luận xem gà Quý phi ngon hay gà Nhan Chi ngon hơn, lại nhìn A Lệnh cứ bị Minh Huệ nhìn một cái là sờ mặt, không hiểu sao thấy mình ngồi đây có gì đó không đúng.
Còn về việc vì sao không đúng, lại không nghĩ ra được.
***
Khi Hoắc Giác vào quán rượu, vừa nhìn qua đã thấy tiểu nương tử nhà mình cầm đũa gỗ, chốc chốc nhìn bên này, chốc chốc lại nhìn bên kia, trông rất mơ màng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không nhịn được cười khẽ, đi tới gọi: “A Lê.”
Đôi mắt nai của Khương Lê lập tức sáng lên, vội đặt đũa xuống, nhấc váy lên đón: “Việc đều xong rồi ư? Đói chưa? Ta bảo tiểu nhị lấy thêm bát đũa cho chàng.”
Hoắc Giác lắc đầu nói: “Ta ăn rồi, vừa nãy Lỗ phu nhân giữ ta lại ăn cơm.”
Hôm nay từ sáng sớm hắn đã đến phủ Đô Ngự sử Lỗ Thân, giờ mới về.
TruyenLau.com
Từ sau Trung thu, Hoắc Giác bận rộn không lúc nào rảnh, thường là sáng sớm ra cửa, không phải đi trực thì là đi làm việc, ngày nghỉ cũng thường không ở nhà.
Khương Lê không hỏi hắn đi làm gì, hiếm khi thấy hôm nay nghỉ mà về sớm thế này, vội kéo hắn vào sân trong, pha trà mật ong mình tự làm cho hắn.
Hoắc Giác nhìn ấm trà có táo đen, kỷ tử, hoa quế, còn khuấy một thìa to mật ong, thực ra không quen uống lắm. Nhưng đã là A Lê làm thì cũng nhận lấy, uống một hơi cạn sạch.
“Ngon không? A Oánh và Minh Huệ đều nói ngon.” Khương Lê nhìn hắn với đôi mắt sáng long lanh.
Làm sao mà Hoắc Giác nói không ngon được, thuận miệng nói một câu “Ngon”, vẻ mặt hết sức chân thành.
Khương Lê cười toe toét, bỗng nhớ ra điều gì đó, nói: “Hôm nay Tú nương tử không đến quán làm việc, có một nương tử tên Tiểu Nguyệt đến nói với ta và mẹ. Hoắc Giác, chàng nói xem—”
Tiểu nương tử nói đến đây, dừng lại, đôi mắt trong veo nhìn hắn một cái: “Tú nương tử không xảy ra chuyện gì chứ?”
Hoắc Giác hơi ngạc nhiên, rồi đưa tay véo má nàng đang lo lắng, cười nói: “Không đâu, Tú nương tử không sao.”
Nghe vậy Khương Lê mới thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay vị tiểu nương tử tên Tiểu Nguyệt ấy nhìn họ với vẻ mặt dường như muốn nói gì đó, khiến Khương Lê lo lắng không yên. Đúng lúc Minh Huệ và Tiết Oánh đều ở đó, nên nàng cũng không tiện hỏi nhiều.
Hoắc Giác đặt chén trà xuống, không khỏi nhớ đến lời Lỗ đại nhân vừa nói với hắn ở Lỗ gia.
“Sáng nay Chu đại nhân đã đến phố Hòa Cổ, ngài ấy và thê tử của Tề Xương Lâm cũng coi như là người quen cũ. Hẳn là ngài ấy đứng ra sẽ thích hợp hơn bất kỳ ai trong chúng ta.”
Hiện giờ đoàn người của Định Viễn Hầu bị Định Quốc Công giữ lại ở Túc Châu, còn Tần Vưu và Lăng Nhược Phàm đang bị Chử thế thúc và Thẩm Thính theo dõi, tất cả tin tức từ Thanh Châu và Túc Châu mà Lăng Duệ nhận được trong nửa tháng qua đều là giả.
Thậm chí cả tin tức từ trong cung do Dư Vạn Chuyết chuyển ra cũng là nửa thật nửa giả, Lăng Duệ muốn Vương Loan cho Hoàng Đế uống thuốc, nhưng bây giờ Vương Loan đã có tính toán riêng, tất nhiên không nghe theo lệnh của Lăng Duệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lăng Duệ bị bao vây bởi những tin tức giả này, tự cho rằng nắm chắc phần thắng, mấy ngày nay đi chầu còn mang theo gió(*), ánh mắt nhìn Chu Dục Thành và Lỗ Thân, Bách Chúc còn mang theo ý sâu xa.
(*)Ý chỉ đi nhanh, bước chân nhẹ, kiểu đi đứng thuộc về tầng lớp trên.
Hoàn toàn không biết rằng dưới vẻ bình yên tĩnh lặng này của Thịnh Kinh đang cuộn trào những gợn sóng như thế nào.
Bảy năm trước, Lăng Duệ có ý đồ không lường trước được, cùng với Đại lý tự Khanh Ngụy Truy, Binh bộ Thị lang Hồ Đề, Hình bộ Thị lang Tề Xương Lâm móc nối với Bắc Địch, Nam Thiệu, giăng một cái bẫy lớn cho phủ Tiên Thái tử và Hoắc gia, Vệ gia cho đến phủ Định Quốc Công Tiết gia.
Bây giờ, họ cũng giăng một cái lưới cho ông ta, đồng thời còn phải báo thù Nam Thiệu và Bắc Địch đã gieo rắc tai vạ cho Đại Chu, đ.â.m sau lưng ám hại.
“Lăng Duệ bán nước, bảy năm trước vu cáo Tiên Thái tử cùng Nam Thiệu, Bắc Địch, Vệ Thái phó và Hoắc tướng quân mưu phản. Ta vốn không muốn kéo cậu vào vụ án này, nhưng nếu thê tử của Tề Xương Lâm hiện đang ở quán rượu của thê tử cậu, có nhiều việc có lẽ còn cần cậu làm, mới đành phải để cậu tham gia vào.”
“Cậu yên tâm, cậu là người của Đô sát viện, cho dù việc này có thành hay không, ta đều sẽ bảo vệ cậu.”
“Hiện giờ vừa hay có một việc muốn hỏi cậu. Tuy ở Thanh Châu có Giám sát Ngự sử của Đô sát viện, nhưng bất kể là ta, hay Tông đại nhân, Chu đại nhân đều cho rằng nên phái thêm một người đến. Hai vị đại nhân không hẹn mà cùng đề cử cậu, họ bảo ta hỏi cậu, cậu có muốn đích thân đến Thanh Châu một chuyến không?”
Lỗ Thân nhìn Hoắc Giác với ánh mắt rất ôn hòa.
Tông Già và Chu Dục Thành cùng đề cử Hoắc Giác đến Thanh Châu, ông ấy hoàn toàn không thấy ngạc nhiên.
Đứa trẻ này tuổi còn trẻ đã liên tiếp đỗ Lục nguyên, vào Kinh chưa đầy một năm đã lập kỳ công, những việc Đô sát viện giao cho, cho dù có hóc búa hay không, đều xử lý rất đẹp.
Có tài hoa, có năng lực, lại nổi danh khắp phủ Thuận Thiên vì cứu được người dân Lâm An, hai vị đại nhân cho rằng hắn có thể đảm nhận là chuyện đương nhiên.
Ngay cả Lỗ Thân cũng thấy, chuyến đi Thanh Châu này, hắn quả thực là người phù hợp.
“Giám sát Ngự sử ở bên ngoài, việc lớn có thể tâu lên, việc nhỏ có thể quyết định ngay. Nếu tình huống nguy cấp, ngay cả việc lớn cũng có thể quyết định ngay. Cậu yên tâm đi Thanh Châu, mọi việc có bổn quan và Bách đại nhân gánh vác cho cậu. Đợi đến khi việc ở Thanh Châu và Túc Châu xong xuôi, dù không thể một lưới bắt hết phe Lăng Duệ, ít nhất những kẻ chủ mưu cũng không thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.
Đến lúc đó, triều đình sẽ có không ít người bị cách chức. Đúng lúc cần người tài, nếu cậu lập công ở Thanh Châu, chắc chắn sẽ được Hoàng thượng trọng dụng.”
Hoắc Giác nhạy bén sắc sảo, chỉ trong một hơi thở đã hiểu Lỗ Thân đang mở đường cho mình. Hắn nhìn Lỗ Thân râu tóc bạc trắng, rất khó nói rõ cảm xúc đang trôi nổi trong lòng là gì.
Lỗ Thân là người cương trực, trung quân ái quốc, đối với Đại Chu quả thực tận tụy hết lòng, ngay cả đối với người trẻ của Đô sát viện cũng có thể nói là tâm huyết.
Không ngại vì triều đình vì Thành Thái Đế mà bồi dưỡng thêm vài trụ cột.
Ba vị đại thần trong triều hiện đang một lòng muốn lật đổ phe Lăng Duệ, Tông Già trung thành với gia tộc, Chu Dục Thành trung thành với bách tính, còn Lỗ Thân, từ đầu đến cuối đều trung thành với quyền vua, trung thành với Hoàng Đế.
Lúc này ba người đã sẵn lòng liên thủ, chẳng qua là vì phe Lăng Duệ dựa vào công trạng phò vua, muốn chuyên quyền triều chính, bóc lột bách tính, đã sớm trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Tuy nhiên sau khi Lăng Duệ ngã xuống, muốn để họ đồng tâm hiệp lực kéo Thành Thái Đế xuống ngai vàng là điều không thể.
Không nói gì khác, chỉ riêng vị Lỗ đại nhân trước mắt này, e rằng sẽ là người đầu tiên đứng trước mặt Thành Thái Đế để hộ chủ.
Đây cũng là lý do tại sao, việc hắn là con cháu họ Vệ, Tông Già có thể biết, Chu Dục Thành có thể biết, nhưng Lỗ Thân thì không thể.
Ít nhất là hiện tại không thể.
Hoắc Giác nuốt khan, khẽ cười, từ tốn nói với Lỗ Thân: “Đa tạ đại nhân tin tưởng, Thanh Châu, hạ quan sẽ đi.”
***
Khương Lê và Hoắc Giác ở sân trong gần nửa canh giờ, khi trở về đại sảnh quán rượu, không biết mấy người Tông Khuê đang nói chuyện gì mà cười đến rung vai, ngay cả A Lệnh ngốc nghếch cũng cười rất thoải mái.
“Chuyện gì mà vui thế?” Khương Lê không nhịn được hỏi.
Minh Huệ Quận chúa liếc nhìn nàng và Hoắc Giác, cười nói: “Ôi dào, ta vừa nói cô chạy đi đâu, thì ra là Hoắc đại nhân tới, chẳng trách!”
Mặt Khương Lê lập tức đỏ bừng, nói: “Lần sau cô còn muốn đến quán rượu nữa không?”
Gần đây Minh Huệ Quận chúa và Khương Lê đã gặp nhau không ít, biết nàng dễ ngại nên cũng không trêu nữa, chỉ cười tươi nâng chén rượu lên nói: “Đương nhiên là phải đến rồi, A Lê ngoan, ta nói sai rồi, ta tự phạt một chén.”
Nói xong bèn uống cạn chén rượu.
Tông Khuê thấy cũng ăn uống xong xuôi rồi, không quấy rầy mấy vị tiểu nương tử nói chuyện, vỗ vai Khương Lệnh nói: “Đi thôi, bài vở hôm nay còn chưa làm xong, tranh thủ lúc trời chưa tối, mau đi làm đi. Này, Trạng nguyên lang, huynh có muốn đi cùng không?”
Hoắc Giác nhớ đến công văn mình đặc biệt mang về từ Đô sát viện, gật đầu, đi theo hai người Tông Khuê vào phòng bên. Vừa vào cửa đã đưa công văn trong tay cho Tông Khuê, nói: “Ngày mai ta phải lên đường đi Thanh Châu, vụ án này đành phải phiền Tông đại nhân rồi.”
Tông Khuê vội lật xem hồ sơ, xem xong nhướn mày thật cao, nói: “Tào Phỉ mà lại có một hôn thê hứa hôn từ trong bụng mẹ sao? Vì sao vị hôn thê ấy lại kiện Tào Phỉ và phu nhân của hắn ta?”
Tông Khuê vừa xem vừa “chậc chậc” mấy tiếng, xem hết toàn bộ công văn với tốc độ mười dòng một lúc, sau đó dùng sức vỗ vỗ công văn nói: “Ta đã nói Tào Phỉ là kẻ ngụy quân tử mà, để cưới biểu muội của mình, lại vu khống hôn thê có tư tình với người khác, suýt nữa ép c.h.ế.t vị Trần cô nương đó. Hừ, đây là lần đầu ta thấy có nam nhân tự nguyện cắm sừng cho mình đấy. Được rồi, Trạng nguyên lang, vụ án này ta nhận.
Huynh yên tâm, ta nhất định sẽ thay trời hành đạo!”
Con người Tông Khuê thế nào, Hoắc Giác tất nhiên hiểu rõ. Xuất thân từ thế gia vọng tộc, kiêu ngạo như chim công, nhưng trong người luôn mang nhiệt huyết của thiếu niên. Gặp chuyện bất bình, cũng sẽ nỗ lực đòi công đạo cho người khác.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.