Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 162

Kiếp trước, khi hắn đến tháp Cửu Phật tìm lời tiên tri thứ hai, Viên Thanh đại sư cũng đã nhận ra hắn ngay lập tức.

Tăng ni trong chùa Đại Tướng Quốc ai cũng hiền từ nhân hậu, ví dụ như Viên Huyền đại sư, chính là hình tượng cao tăng đắc đạo trong lòng đa số người.

Chỉ có Viên Thanh đại sư là một người khác biệt.

Áo hoà thượng xám xịt, khuôn mặt như Kim Cang trợn mắt, thêm tính khí khó chịu với bất cứ ai, nhiều người gặp ông ấy đều nghĩ ông ấy chỉ là một hòa thượng quét rác không đáng chú ý.

“Lại đây, ngồi đi.” Viên Thanh chỉ vào chiếc ghế trúc bên cạnh, nói: “Ngươi đang làm việc ở Đô sát viện, hôm nay không phải ngày lễ cũng không phải ngày nghỉ, dù ngươi muốn thăm Tô đại phu cũng không nên đến vào hôm nay, nói đi, ngươi đến đây có việc gì?”

Hoắc Giác không định giấu mục đích chuyến đi này, thành thật nói: “Có người mật báo với Đô sát viện, tố cáo chùa Đại Tướng Quốc trồng thuốc cấm, Giác đến đây là để điều tra việc này.”



Nghe xong, Viên Thanh hừ lạnh một tiếng, chuỗi hạt trên n.g.ự.c khẽ rung theo.

“Thư mật báo này do ai viết, bần tăng đã rõ. Ngươi cứ về báo cáo đúng thực tế là được, bần tăng không tin tên Hoàng Đế kia dám đến Dược Cốc nhổ cỏ độc của ta.”

Người đó tuy là Thiên tử nhưng thực chất gan chỉ bằng hạt đậu, ngôi chùa Đại Tướng Quốc này, e rằng đến c.h.ế.t ông ta cũng không dám đến. Viên Thanh không hề sợ hãi.

“Đa tạ đại sư. Ngoài công vụ, Giác đến đây còn có tâm sự riêng. Bảy năm trước Triệu đại nhân đã dùng mạng mình để minh oan cho phủ Thái tử và hai họ Vệ, Hoắc, Giác muốn đích thân nói một lời cảm ơn với Triệu đại nhân.”

Tay Viên Thanh lần tràng hạt khựng lại, nhướn mắt nhìn Hoắc Giác chăm chú, sau một lúc mới nói: “Vào đi, tuy đứa cháu của bần tăng mắc bệnh ly hồn, nhưng có lẽ nó vẫn nghe được lời cảm tạ của ngươi.”

Hoắc Giác gật đầu đứng dậy, đẩy cánh cửa trúc bên cạnh, bước vào, chậm rãi đi đến góc phòng.

Ở đó, Triệu Vân nằm im lặng trên chiếc giường trúc đan với đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn không hay biết gì.

Trước kia hắn ta cũng từng là một mỹ nam nổi tiếng ở Thịnh Kinh, nhưng giờ đây khuôn mặt thanh tú đã gầy rộc đến biến dạng, hầu như không còn nhận ra đường nét xưa.

Ánh trăng từ cửa sổ chiếu xiên vào, Hoắc Giác nhìn Triệu Vân, sau một hồi lâu mới khẽ nói: “Triệu đại nhân, ta biết huynh và Tiên Thái tôn thân thiết từ nhỏ, Tiên Thái tôn c.h.ế.t oan thảm thương, còn kẻ hại huynh lại được lên ngôi. Huynh căm hận thế đạo này, cũng căm hận chính mình đã giao mật chỉ của Tiên Đế cho Trưởng Công chúa.”

“Nhưng Triệu đại nhân, c.h.ế.t không thể chuộc tội, trốn tránh cũng không thể. Chỉ có kéo kẻ đó xuống khỏi ngôi vị Hoàng Đế, để lão bị vạn dân phỉ nhổ, bị sử quan nguyền rủa, đó mới là thực sự chuộc tội.”

“Nếu huynh muốn chuộc tội, thì hãy mau tỉnh lại. Nếu không, Huệ Dương Trưởng Công chúa sẽ chết, Lỗ Ngự sử sẽ chết, Triệu Tướng quân và Triệu phu nhân của phủ Phụ Quốc Tướng quân cũng sẽ chết. Họ, huynh không còn quan tâm nữa sao?”

***
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong phòng, giọng nói trầm thấp của Hoắc Giác ẩn trong đêm tối, không buồn không vui, như đang thân mật trò chuyện với một người bạn quen biết đã lâu.

Bên ngoài, gió mát thổi hai cây bồ đề xào xạc.

Triệu Khiển xách hai bình rượu, nằm dưới cây bồ đề, thấy Hoắc Giác đi ra vội vẫy tay nói: “Hoắc Giải nguyên, uống rượu không?” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Uống rượu ở nơi thanh tịnh của cửa Phật, ngay trước mặt Phật tổ, thật đúng là chuyện mà Triệu Khiển dám làm.

Hoắc Giác nhận bình rượu từ tay hắn ta, nói: “Triệu đại phu không sợ Phật tổ trách phạt sao?”

“Trách thì trách thôi.” Triệu Khiển thờ ơ nhún vai: “Dù sao mạng này cũng là do Thế tử gia nhặt về.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hoắc Giác cúi đầu uống một ngụm rượu, không đáp lời.

Thấy vậy Triệu Khiển cười hì hì nói: “Hẳn là ngài đã biết rồi từ lâu rồi nhỉ? Viên Thanh đại sư là ông chú họ xa của ta, ông cố của ta vốn xuất thân từ phủ Phụ Quốc Tướng quân, chỉ là từ thuở trẻ đã tách ra riêng.”

Tuy đã tách ra riêng, nhưng khi xưa sau khi Triệu Vân chọc giận Thành Thái Đế, Triệu gia vẫn gặp nạn. Thành Thái Đế mới lên ngôi chưa đầy hai năm, cả nhà bọn họ vô cớ bị cuốn vào tranh đấu hậu cung, bị gán tội mưu hại Hoàng tự, suýt bị tru di tam tộc.

Ngược lại phủ Phụ Quốc Tướng quân, vì Viên Thanh đại sư là con trai thứ của vị thái gia ở phủ Tướng quân, nên thoát được một kiếp.

Dĩ nhiên, từ đó phủ Phụ Quốc Tướng quân cũng phải cúi đầu sống qua ngày.

Triệu Khiển ngồi dậy, ngửa cổ uống một hớp lớn, ghé sát bên Hoắc Giác, hạ giọng nói: “Nói cho ngài một bí mật, ta nghe cha nói, Hoàng Đế ở điện Kim Loan thực ra bất lực, phải dùng một phương thuốc bí mật mới làm được chuyện nam nhân.”

Không chỉ bất lực, còn có chứng tinh yếu.

Khi xưa phi tần sảy thai, thề thốt nói do uống thuốc bổ của Thái y viện mới dẫn đến việc đó. Nhưng cả Thái y viện đều biết, thuốc bổ chẳng có vấn đề gì, người có vấn đề là Hoàng Đế.

“Cho nên, vị Hoàng Đế mà ngài thần phục, thực ra là một kẻ vô dụng hèn nhát!”



Dưới ánh trăng lạnh lẽo, đôi mắt vốn lơ đãng của Triệu Khiển có thêm vài phần lạnh lùng.

Nghe những lời đại nghịch bất đạo của Triệu Khiển, sắc mặt Hoắc Giác vẫn bình thản không một gợn sóng.

Chỉ thản nhiên uống cạn rượu trong bình, rút ra một xấp thư từ trong vạt áo, nói: “Đây đều là thư Triệu phu nhân viết cho Triệu đại nhân, nếu ngài rảnh thì ngồi bên giường đọc cho Triệu đại nhân nghe, có lẽ sẽ giúp huynh ấy tỉnh lại.”

Triệu Khiển sững người, rút một bức thư ra xem qua, quả thật là thư phu nhân tướng quân viết, toàn là chuyện nhà thường ngày. Hắn ta đặt thư lại, lại lật tiếp về sau, lật ra một cuốn sách mỏng, “Ơ” lên một tiếng.

“Đây là gì?”

Hoắc Giác nhàn nhạt liếc nhìn, nói: “Một vị tiên sinh kể chuyện viết, nói về chuyện này nọ của Trưởng Công chúa và mười tám vị nam sủng.”

Triệu Khiển thoạt đầu ngẩn người, rồi “ha ha” cười lớn: “Giỏi thật Hoắc Giải nguyên, tâm địa đen tối hệt như tỷ phu ngài! Ngài sợ thư của phu nhân tướng quân không đánh thức được Triệu Vân, nên mới định dùng những chuyện phong lưu này để chọc tức Triệu Vân tỉnh lại!”

Hoắc Giác không xác nhận cũng không phủ nhận, chỉ mỉm cười nói: “Phiền Triệu đại phu rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sáng sớm hôm sau, sau khi từ biệt mấy người Tô Thế Thanh, Hoắc Giác vội vã xuống chân núi.

Chưa đến được chuồng ngựa, đã thấy một cỗ xe ngựa giản dị từ từ dừng lại, một vị ma ma bước xuống với đôi mày nhíu lại, sắc mặt nghiêm trọng.

Hoắc Giác dừng bước.

Vị ma ma đó đang đăm chiêu, cũng không để ý có một lang quân với gương mặt thanh tú đứng dưới gốc cây, sau khi nói khẽ vài câu với người đánh xe, bèn ôm một gói nhỏ đi về phía sườn núi.

Hoắc Giác bình thản thu hồi ánh mắt, tuy đã nhiều năm không gặp, nhưng hắn vẫn nhận ra vị ma ma vừa rồi.

Đó là cung tỳ đắc lực nhất bên cạnh Vương Loan Quý phi, là nhũ mẫu của Vương Loan, từ khi bà ấy về phủ Khang Vương đã luôn đi theo.



Đang nghĩ ngợi, một tiểu tăng cười tươi dắt ngựa ra, nói: “Thí chủ, ngựa của ngài đã được cho ăn cỏ rồi.”

Hoắc Giác khẽ thu ánh mắt lại nói lời cảm tạ, nhận dây cương rồi nhảy lên ngựa.

***

Hôm qua Khương Lê ở phủ Định Quốc Công đến khi hoàng hôn buông xuống mới luyến tiếc trở về Hoắc phủ.

Ở phủ Định Quốc Công cả ngày, vừa trò chuyện vừa làm hương pha trà, dù là người thân thể khỏe mạnh như Khương Lê cũng cảm thấy mệt mỏi.

Đêm vừa về đến nhà, nàng gần như chạm gối là ngủ, không hề có chút “chăn đơn gối chiếc khó ngủ” nào.

Ngủ ngon nên tự nhiên tinh thần cũng tốt, sau khi dùng điểm tâm, nàng bèn bảo Đào Chu lấy sổ sách ra, bắt đầu tính toán chi tiêu trong phủ hai tháng nay.

Trong quán rượu có Dương Huệ Nương và Như Nương trông coi, nàng không cần phải đến hàng ngày, trong một tháng, ít nhất phải dành nửa tháng để quản lý việc trong phủ.

Trong phòng yên tĩnh, tiếng bàn tính hạt châu “lách cách lách cách” vang lên, mấy xấp sổ sách mới tính được một nửa, bỗng nghe thấy Vân Chu ở tiền viện vui vẻ kêu lên: “Công tử về rồi!”

Khương Lê vội vứt bút lông sói, đi về phía cửa nguyệt.

Vừa ra khỏi cửa nguyệt, đã thấy Hà Chu Hà Ninh vây quanh Hoắc Giác đi về phía chính viện.

Nàng dứt khoát dừng bước, không gọi hắn, chỉ cười tươi đứng đó chờ.

Đang nghĩ xem khi nào hắn mới phát hiện ra mình, đôi mắt đen láy của lang quân đã nhìn sang, vẻ lạnh lùng quanh đôi mắt lập tức tan biến, chỉ còn lại sự dịu dàng như gió mát trăng thanh.

Dung mạo người này thật đẹp, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, mỗi đường nét đều đẹp đẽ vừa vặn.

A tỷ nói nữ nhi giống cha.

Khương Lê không khỏi nghĩ, nếu sau này sinh một cô bé với Hoắc Giác, đến khi cô bé đến tuổi cập kê, e rằng Hoắc Giác làm cha già sẽ lo lắng đến vỡ tim.



Ý nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu, khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn của Khương Lê lập tức đỏ bừng.

Nàng không giống a tỷ, chưa vội muốn có con, lúc này nghĩ đến những chuyện này cũng quá sớm.

Thu lại những suy nghĩ lung tung trong lòng, Khương Lê tiến lên một bước, cười nói: “Một lát nữa chàng có phải về Đô sát viện không?”

Hoắc Giác lắc đầu nói: “Không cần, ta vừa đi qua một chuyến rồi.”

Sau khi về đến Thịnh Kinh, hắn đã đi thẳng đến Đô sát viện, sau khi báo cáo với cấp trên xong thì cúi đầu viết tấu chương, có lẽ ngày mai tấu chương đó sẽ được trình lên điện Kim Loan.

Nhưng như Viên Thanh đại sư nói, Chu Nguyên Canh hoàn toàn không dám đắc tội với chùa Đại Tướng Quốc, dù biết trong Dược Cốc trồng những thứ không nên trồng, nhiều khả năng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện này.

Biết hắn không cần quay lại Đô sát viện nữa, trong lòng Khương Lê mừng rỡ, vội cười nói: “Sắp đến giờ dùng cơm trưa rồi, chàng đi rửa mặt trước đi, một lát ra là có thể ăn rồi.”

Phu thê trẻ chỉ mới xa nhau một ngày, nhưng cứ như đôi phu thê lâu ngày gặp lại, ánh mắt không rời nhau một khắc.

Vì vậy vừa dùng cơm trưa xong, Đào Chu rất có mắt nhìn đã kéo Vân Chu đang ngơ ngác ra khỏi viện, tránh làm phiền hai vị chủ tử âu yếm.

Trên ghế thấp, Hoắc Giác ôm tiểu nương tử thơm thơm mềm mềm, vén tóc mai đen nhánh của nàng ra sau tai, dịu dàng nói: “Hà Chu nói hôm qua nàng đến phủ Định Quốc Công, nói những gì với a tỷ vậy?”

“Nói đủ thứ.” Khương Lê hơi ngẩng mặt lên, giọng mềm mại nói: “Ta và tỷ tỷ còn làm túi thơm, dùng để đuổi côn trùng giúp tỉnh táo, ngày mai trước khi chàng đi làm ta sẽ đeo cho chàng.”

Khi Khương Lê chưa đến Vô Song viện, còn không biết địa vị của Vệ Xuân trong phủ Định Quốc Công lại đặc biệt như vậy.

Mãi đến hôm qua đi một chuyến, thấy các nha hoàn bà v.ú trong đó đều coi Vệ Xuân như phu nhân Thế tử mà phụng dưỡng, ngay cả khi Khương Lê đến, cũng không ai dám đãi ngộ qua loa.

Vô cùng cung kính, như hầu hạ khách quý vậy.



Có thể thấy cuộc sống của a tỷ trong phủ Định Quốc Công không hề khó chịu, chẳng trách a tỷ lại muốn sinh con.

“A tỷ nói qua hai tháng nữa, có thể thử có con rồi. Tỷ ấy muốn một cô bé, nhũ danh đã đặt rồi, gọi là A Thiền.”

Hoắc Giác khẽ “Ừm” một tiếng, hạ mắt nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của tiểu nương tử, lập tức nhìn thấu tâm tư của nàng, cười nói: “A Lê cũng muốn sinh một cô bé?”

Má Khương Lê ửng đỏ, tuy cảm thấy chuyện sinh con còn xa vời chưa tới lúc, nhưng vẫn thật thà gật đầu nói: “Sinh một cô bé, sau này ta sẽ may quần áo đẹp cho con, tết tóc đẹp, còn có thể dạy con nấu rượu nữa. Hoắc Giác, chàng nói xem, sau này nữ nhi của chúng ta nên đặt nhũ danh là gì thì hay nhỉ?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu