“Ầm!” Một tiếng sấm vang lên nơi chân trời.
Một tia chớp xé màn đêm đen, mang theo khí thế như vạn quân, tạo thành một vết nứt trên bầu trời.
Tông Khuê nhìn khung cửa sổ bị gió lớn đột ngột thổi đến phát ra tiếng “loảng xoảng”, duỗi khuỷu tay, hạ giọng hỏi Hoắc Giác: “Sao Hoàng thượng ra ngoài lâu thế vẫn chưa về? Không phải nói muốn cùng chúng ta thưởng thức trà Phật từ chùa Đại Tướng Quốc sao? Còn nữa, sao Huệ Dương Trưởng Công chúa lại chọn lúc này để đến chứ?”
Hoắc Giác cúi mắt nhìn chén trà trong tay, chỉ thấy trong nước trà trong suốt có vài lá trà xanh non.
Hắn nâng chén lên uống một ngụm trà, bình thản nói: “Hoàng thượng và Trưởng Công chúa tình cảm huynh muội sâu đậm, có lẽ vẫn đang trò chuyện. Chúng ta là thần tử, kiên nhẫn chờ đợi là được.”
Tông Khuê “chậc” một tiếng. Tình cảm huynh muội sâu đậm?
Ai mà chẳng biết từ khi vị Phò mã gia của phủ Phụ Quốc Tướng quân qua đời, Trưởng Công chúa chưa từng vào cung.
Trong cung ngoài cung đều có đủ loại đồn đoán.
Có người nói vì Phò mã gia và Trưởng Công chúa có hiềm khích nên Thành Thái Đế không cho Trưởng Công chúa vào cung. Có người nói Trưởng Công chúa xấu hổ trước sự vu khống của Phò mã gia đối với Thành Thái Đế nên tự mình ở nhà sám hối, vì thế mới không vào cung.
Nhưng theo Tông Khuê, dù là đồn đoán nào đi nữa, Trưởng Công chúa vừa vào cung, Thành Thái Đế đã vội vàng ra điện đón tiếp, chứng tỏ huynh muội họ đã hóa giải hiềm khích rồi.
Tông Khuê nhún vai nói: “Đã như vậy, sao Hoàng thượng không giải tán buổi tiệc trà này luôn, tâm sự với Trưởng Công chúa cho thoải mái, để chúng ta đợi ở đây làm gì?”
Hoắc Giác đặt chén trà xuống, nhìn về phía cửa điện, khóe môi hơi nhếch lên.
Thành Thái Đế sẽ không quay lại điện Tử Thần nữa.
Trưởng Công chúa nhận được tin tức đó, chắc chắn sẽ muốn “chia sẻ” với Thành Thái Đế.
Website TruyenLau.com
Lòng người khó đoán nhất.
Bảy năm trước, nàng ấy chọn bảo vệ người huynh trưởng kia, nhưng không ngờ sẽ mất đi Phò mã của mình mãi mãi. Bây giờ bảy năm đã trôi qua, trong những cơn ác mộng ngày qua ngày, làm sao có thể không oán? Làm sao có thể không hận?
Trên bậc thang đá cẩm thạch trắng bên ngoài điện Tử Thần, Thành Thái Đế nhìn bóng dáng Trưởng Công chúa bước xuống từng bậc, trong đầu vẫn vang vọng những lời nàng ấy vừa nói. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Hoàng huynh có biết vào ngày thọ đản của Hoàng huynh, ở lầu Đại Bi đã xảy ra chuyện gì không?”
“Linh vị ở lầu Đại Bi đã khóc ra máu, hôm nay những người đến tháp cúng bái đều nghe thấy tiếng khóc lóc đau thương. Hoàng huynh, huynh nói xem rốt cuộc là linh bài tổ tiên nhà nào đang khóc ra máu?”
“Bia công đức của Phụ hoàng đã khóc ra máu, linh bài tổ tiên Vệ gia đã khóc ra máu, tiếp theo sẽ là ai?”
“Hoàng huynh, huynh có tin vào báo ứng không?” Báo ứng…
Gương mặt vốn nho nhã của Thành Thái Đế lập tức méo mó thành khuôn mặt ác quỷ vừa giận dữ vừa kinh hoàng. TruyenLau
Ông ta vuốt ngực, chỉ về phía viên thái giám đang hầu hạ cách đó vài mét, nói: “Triệu Bảo Anh! Mau gọi Triệu Bảo Anh đến đây!”
***
Một khắc sau, Triệu Bảo Anh tươi cười bước vào điện Tử Thần, khom người chào các đại thần trong điện, nói: “Trong lòng Hoàng thượng có cảm giác, muốn bàn luận Phật pháp với Viên Huyền đại sư nên đã đến Càn Thanh cung. Đặc biệt sai nô tài đến điện Tử Thần nói một tiếng với các vị đại nhân, yến tiệc hôm nay đến đây kết thúc.”
Lời vừa dứt, mấy vị đại thần ngồi phía trước đều nhìn nhau.
Lăng Duệ và Chu Dục Thành đưa mắt nhìn người kia, rồi nhanh chóng tránh ánh mắt nhau, thản nhiên đứng dậy, nói với Triệu Bảo Anh: “Phiền công công.”
Thành Thái Đế thích nhất quân thần cùng vui, những năm qua tiệc thọ đản trong cung chưa đến giờ Hợi thì sẽ không kết thúc. Lúc này còn chưa đến giờ Tuất, sao đột nhiên lại dừng tiệc?
Nỗi nghi hoặc trong lòng các đại thần cũng chỉ chợt thoáng qua, ra khỏi điện Tử Thần, dưới sự dẫn đường của nội thị, họ đi thẳng đến cổng Thừa Thiên.
Hoắc Giác và Tông Khuê ngồi ở vị trí cuối cùng, đợi những người khác ra gần hết mới đứng dậy, chậm rãi đi ra cửa điện.
Vừa ra khỏi cửa, đã nghe Triệu Bảo Anh nói: “Hoắc đại nhân xin dừng bước.”
Hoắc Giác dừng lại, có vẻ hơi bất ngờ, khom người chắp tay một cái với Triệu Bảo Anh, nói: “Triệu công công có việc gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Bảo Anh kín đáo đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Phúc Tử, Tiểu Phúc Tử lập tức tươi cười nói với Tông Khuê: “Tông đại nhân, nô tài đưa ngài ra ngoài, mời ngài theo nô tài.”
Tông Khuê đưa mắt nhìn qua lại giữa Tiểu Phúc Tử và Triệu Bảo Anh, nhíu mày nói: “Trạng nguyên lang, ta đợi huynh ở dưới bậc thang ngọc. Nếu huynh cần người giúp đỡ, cứ gọi ta một tiếng.”
Lời này nói không hề có chút che giấu, làm cho khóe miệng Tiểu Phúc Tử giật giật.
Hóa ra vị Tông đại nhân này sợ Đốc công nhà hắn ta làm hại Hoắc đại nhân à? Hừ, cũng không nhìn xem nếu không có Đốc công tối nay, làm sao tiểu thê tử của Hoắc đại nhân có thể bình an vô sự?
Chẳng qua là dựa vào việc nhà mình có trưởng bối chống lưng, không mấy ai dám chọc đến Tông gia ở Thịnh Kinh, nhưng ngay cả Tông Già đại nhân cũng không lên tiếng, một Ngự sử nhỏ nhoi như ngài dám lớn tiếng trước mặt Đốc công cái gì chứ?
Trong lòng Tiểu Phúc Tử thầm mắng Tông Khuê một trận tơi bời, nhưng trên mặt vẫn cười hì hì nói: “Tông đại nhân, mời.”
Hoắc Giác khẽ gật đầu với Tông Khuê, nói: “Không sao đâu, Tông đại nhân cứ đi trước.”
Tông Khuê mới chịu bước đi, người vừa đi khỏi, Triệu Bảo Anh đã nói: “Hoắc đại nhân, hôm nay khi đi lấy trà Phật, nô tài tình cờ gặp Hoắc phu nhân. Hoắc phu nhân có vẻ đi lạc đường, cũng là trùng hợp, nô tài vừa sai người đưa Hoắc phu nhân đến Ngự Hoa viên, lại ‘tình cờ’ gặp Chu đại nhân của Hồng lư tự Khanh và Thế tử phủ Định Viễn Hầu.”
Trên đời làm gì có nhiều sự trùng hợp và tình cờ như vậy, lời Triệu Bảo Anh nói không hề có gì khó hiểu.
Sắc mặt Hoắc Giác nghiêm lại, vội vàng cung kính hành lễ, nói với Triệu Bảo Anh: “Đa tạ công công đã giúp nội tử giải vây, lời chỉ dạy của công công, Giác xin khắc ghi trong lòng.”
Triệu Bảo Anh thấy Hoắc Giác đã hiểu ý ngay, cũng không nói nhiều, chỉ vung phất trần, cười nói: “Nô tài chỉ nói miệng vậy thôi, đâu có chỉ dạy gì? Hoắc đại nhân không cần để tâm, giờ cũng không còn sớm, mời Hoắc đại nhân trở về.”
Hoắc Giác chắp tay nói thêm câu tạ ơn, thái độ cung kính.
Đợi Hoắc Giác xuống bậc thang ngọc, Triệu Bảo Anh nhìn sắc trời bên ngoài, nói với Tiểu Phúc Tử vừa tiễn người về: “Bây giờ ta sẽ đến Càn Thanh cung, ngươi chạy một chuyến đến Ngự Hoa viên, giúp Cao Tiến Bảo một tay, tối nay hai ngươi không cần đến Càn Thanh cung nữa.”
Tiểu Phúc Tử vội “Dạ” một tiếng, ngập ngừng, nói với giọng nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn: “Đốc công cẩn thận, nô tài thấy hôm nay Hoàng thượng…”
Dù hiện tại trong điện Tử Thần chỉ còn hai người họ, Tiểu Phúc Tử cũng không dám nói quá rõ ràng.
Triệu Bảo Anh liếc nhìn hắn ta, cười mắng: “Những năm nay ta ăn cơm trong cung là ăn không à? Mau đi làm việc đi, đừng ở đây lề mề lười biếng!”
Tiểu Phúc Tử biết Đốc công nhà mình không cho hắn ta đến Càn Thanh cung, chẳng qua là sợ hắn ta bị vạ lây, bị Hoàng thượng lấy ra để trút giận mà mất mạng thôi.
Hắn ta lo lắng không yên cung kính khom người với Triệu Bảo Anh, rồi chạy về phía Ngự Hoa viên.
***
Đêm khuya trong Càn Thanh cung đèn đuốc sáng trưng, dưới hành lang treo đầy đèn lưu ly sáng rực, mỗi chiếc đèn đều vẽ hình Đức Phật từ bi phổ độ chúng sinh.
Theo lý thì hành lang sáng sủa thế này, không nên khiến người ta cảm thấy rợn người mới phải.
Nhưng Dư Vạn Chuyết đứng gác bên ngoài tẩm điện, nghe tiếng tụng kinh và tiếng mõ từ bên trong vọng ra, da đầu cứ tê dại từng đợt.
Rõ ràng là mùa hè, nhưng luôn cảm thấy gió lạnh thổi từng cơn. Dư Vạn Chuyết biết, đây đều là do lòng người sợ hãi mà thôi.
Nói ra từ khi vào cung đến nay, tay ông ta không biết đã dính bao nhiêu m.á.u người, ngay cả m.á.u của Tiên Đế, ông ta cũng đã dính.
Từ khi từ Hoàng lăng trở về, ông ta đã hiếm khi như hôm nay, tâm thần bất an như vậy.
Động đất, bia công đức nứt vỡ, lầu Đại Bi khóc ra máu. Từng việc từng việc liên tiếp xảy ra, vừa quái dị lại bí ẩn.
Đặc biệt là những điều này không phải do con người gây ra.
Từ khi Lâm An động đất, tinh thần của Hoàng thượng đã càng ngày càng căng thẳng, càng ngày càng yếu ớt.
Đừng nói là Hoàng thượng, ngay cả ông ta, một người vốn không tin vào quỷ thần, cũng bắt đầu d.a.o động.
Dư Vạn Chuyết không khỏi nghĩ, trên đời này thật sự có nhân quả báo ứng không?
Sấm sét ầm ầm, tia chớp dữ dội.
Sấm sét này làm mi mắt Dư Vạn Chuyết giật giật, nhớ lại đêm bảy năm trước.
Cũng là một đêm sấm sét như thế này, Thừa Bình Đế nắm c.h.ặ.t t.a.y ông ta, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, cổ họng phát ra tiếng “khò khè” đau đớn.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.