Ông ấy là Trạng nguyên lang năm Thừa Bình thứ mười sáu, cũng từng một ngày nhìn hết hoa Trường An mà tràn đầy khí thế, tự cho mình tài trí thông minh, tài đánh cờ bất phàm. Nhưng không ngờ, hôm nay lại bị một thiếu niên chưa đến tuổi đội mũ từng bước ép sát, ép đến mức bắt buộc phải tự cắt một cánh tay, mới không mất thêm nhiều lãnh địa.
Chu Dục Thành mỉm cười nhìn Hoắc Giác.
Vệ Thái phó từng là người mà vô số học sĩ trong giới trí thức suốt đời muốn theo đuổi, thiếu niên trước mắt, không nói có thể hậu sinh khả úy, nhưng ít nhất đã không phụ danh tiếng tổ tiên.
“Tông đại nhân nói cậu đến để rửa oan, đến ngày Vệ gia Hoắc gia rửa sạch oan khuất, cậu còn có kế hoạch gì?”
Chu Dục Thành rất rõ, rửa sạch oan khuất không có nghĩa là đưa sự thật ra ánh sáng. Ít nhất, vụ án Thái tử mưu phản làm chấn động Đại Chu bảy năm trước, vị trong điện Kim Loan đó, cũng như Lăng Duệ, không phải vô tội.
Lăng Duệ có thể chết, có thể để tiếng xấu muôn đời, bị vạn người phỉ nhổ, nhưng Thành Thái Đế thì không.
Ông ta là Hoàng Đế.
Không có thần tử nào dám yêu cầu một Hoàng Đế chiếu cáo với thiên hạ tội ác ông ta từng phạm.
Đã vậy, thiếu niên trước mắt này, còn muốn tiếp tục ở lại Thịnh Kinh, bán mạng cho tên đao phủ đã diệt cả tộc mình sao?
Làm sao Hoắc Giác không hiểu ý bên ngoài lời của Chu Dục Thành?
Nhẹ nhàng đặt quân cờ trong tay xuống, Hoắc Giác không biểu cảm nhìn Chu Dục Thành, ôn tồn nói: “Khi còn nhỏ, ông nội thường nói với chúng ta, dù là làm người hay làm việc, đều phải luôn nhớ trách nhiệm mình gánh vác. Thứ phụ đại nhân nghĩ, trách nhiệm của người làm quan là gì? Là tạo phúc cho dân, vì dân thỉnh mệnh, hay là trung thành với Hoàng Đế, trung thành với quyền vua?”
Chu Dục Thành hơi ngừng lại, chợt nhớ đến yến tiệc Ân vinh năm Thừa Bình thứ mười sáu.
Lúc đó Vệ Thái phó đứng bên cạnh Thừa Bình Đế, ánh mắt khôn ngoan và bình thản lướt qua từng người trong số họ — những Tiến sĩ mới đỗ đạt vừa vào quan trường, hừng hực khí thế hăng hái, cười nói với họ: “Người làm quan phải tự kiểm điểm ba lần mỗi ngày, đừng quên tâm nguyện ban đầu.”
Tâm nguyện ban đầu.
Chu Dục Thành xuất thân thường dân, đời đời đều là nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Huyện nhỏ nơi ông ấy sinh ra chỉ là một thị trấn nhỏ nghèo khó tầm thường, nơi đó tập quán chất phác, dù hàng xóm láng giềng thỉnh thoảng có tranh cãi, nhưng cuối cùng vẫn được coi là hòa thuận, hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau.
Quan trọng nhất là, Huyện lệnh Huyện thừa nơi đó đều là quan tốt. Chính trị trong sạch, tập quán chất phác.
Cuộc sống tuy nghèo khó không giàu có, nhưng ngày tháng không đến nỗi khó khăn. Website TruyenLau.com
Ngay cả trẻ em nhà nghèo khó cũng được đi học, chi phí thi Hương của Chu Dục Thành đều do Huyện lão gia và quan huyện góp từng đồng bạc mà có.
Tâm nguyện ban đầu của Chu Dục Thành, có lẽ là trở thành một vị quan phụ mẫu như vậy.
Yêu dân như con, vì dân mà thỉnh mệnh, lấy việc an cư lạc nghiệp của nhân dân làm nhiệm vụ của mình.
Suy nghĩ một lát, ông ấy nói: “Làm quan thì phải trung quân, yêu nước, yêu dân.”
“Vậy nếu một ngày nào đó, quyền của vua và dân chúng bình thường mà ngài muốn bảo vệ xảy ra xung đột thì sao?” Hoắc Giác chắp tay đặt trên đùi, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hiến Đế tiền triều mê đắm đạo luyện đan, dùng m.á.u của vô số đồng nam đồng nữ để luyện thuốc, cuối cùng không chỉ mình phát điên, mà còn làm cả nữ nhi mình bị câm. Lúc đó trời oán người giận, dân chúng lầm than, vì thế mới có chuyện Hoàng Đế Đại Chu nổi dậy.” TruyenLau.com
“Nếu một ngày nào đó, vị Hoàng Đế mà chúng ta trung thành lại muốn g.i.ế.c hại những bách tính mà chúng ta phải bảo vệ, Thứ phụ đại nhân, ngài sẽ chọn bảo vệ ai?”
***
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trăng thanh gió mát, hương thơm những bông hoa quế vàng óng lộng lẫy tỏa ngát mười dặm, nở rộ trong màn đêm.
Những cánh hoa nhỏ bị gió thổi từ từ rơi xuống đất, bánh xe ngựa cán qua lập tức tan thành bùn.
Hoắc Giác ngồi trong xe ngựa, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi đèn hoa sáng như ban ngày, đôi mắt đen sâu thẳm chậm rãi quét qua hai tượng thú cát tường trước cổng phủ Công chúa.
Lúc này trong phủ Công chúa, Kim ma ma đang vắt tóc ướt cho Huệ Dương Trưởng Công chúa, nói: “Hôm qua Công chúa mới gội đầu, sao hôm nay lại gội nữa? Thời tiết sắp trở lạnh rồi, phải cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”
Huệ Dương Trưởng Công chúa nói: “Hôm nay vào cung.” Kim ma ma thở dài.
Sáng nay vị Lỗ Đô Ngự sử ở Đô sát viện đột nhiên đến thăm, không biết nói gì với Công chúa trong thư phòng, khiến cả ngày nàng ấy hồn vía lên mây, sau đó còn mang rượu vào cung.
Lỗ Đô Ngự sử là thầy của Phò mã, rất được Công chúa kính trọng. Nhưng bảy năm trước, từ khi Phò mã gặp chuyện, Công chúa không còn qua lại với Lỗ đại nhân nữa, cũng hiếm khi vào cung.
Nàng ấy tự giam mình trong phủ Công chúa, mỗi ngày đều căng thẳng như dây đàn.
Kim ma ma không biết Công chúa đã nói gì với Hoàng thượng ở Càn Thanh cung, chỉ biết sau khi ra ngoài, có vẻ như sợi dây căng thẳng đó đã nới lỏng đôi chút.
Kim ma ma đang nghĩ ngợi, bỗng cảm thấy tay nóng lên.
Huệ Dương Trưởng Công chúa nhẹ nhàng nắm lấy tay bà ấy, dịu dàng nói: “Ma ma đừng lo, hôm nay Lỗ đại nhân đến chỉ là để nói cho ta biết một số chuyện, ta biết mình đang làm gì. Có những việc, lẽ ra ta nên làm từ sớm. Tuy bây giờ đã muộn, nhưng ít ra ta đã làm.”
Kim ma ma cúi đầu nhìn cô nương mà mình đã nuôi lớn, ánh đèn sáng trong phòng rọi vào đôi mắt nàng ấy, hình như đôi mắt đã c.h.ế.t lặng nhiều năm ấy… cuối cùng cũng đã có ánh sáng.
Kim ma ma nghẹn ngào, nói khẽ: “Lão nô không lo, lão nô không hỏi gì cả, lão nô chỉ muốn Công chúa sống thoải mái hơn, dễ chịu hơn, thế là đủ rồi.”
***
Qua rằm tháng tám, thời tiết ở Thịnh Kinh quả thật đã mát mẻ hơn.
Đến đầu tháng chín, những chiếc lá xanh mượt của mùa hè đều bị gió mát hiu hiu thổi vàng một góc.
Mùa thu đương nhiên phải ăn bánh quế và cua, hôm nay Minh Huệ Quận chúa và Tiết Oánh đến quán rượu uống rượu, Khương Lê thấy hoa quế trong sân đang nở đẹp, bèn xách một giỏ đầy hoa quế mới hái đến quán rượu, ngâm một ít rượu hoa quế, lại làm một ít bánh hoa quế.
Minh Huệ Quận chúa và Tiết Oánh vừa vào quán rượu đã ngửi thấy mùi hoa quế ngọt ngào.
Tiết Oánh vốn ham ăn, vừa thấy đĩa bánh hoa quế đã không nhịn được, cười híp mắt nhìn Khương Lê nói: “A Lê, sao bánh hoa quế này ngửi còn thơm hơn cả bánh ở Ngự thiện phòng trong cung vậy? Chắc chắn là rất ngon phải không!”
Minh Huệ Quận chúa nhìn bộ dạng thèm thuồng khó nhịn của Tiết Oánh, không nhịn được “phụt” cười, dùng quạt hương bồ khẽ đập vào vai nàng ấy, trêu chọc: “Hôm nay quên mang theo cái chậu đồng để hứng nước miếng cho cô rồi.”
Tiết Oánh trừng mắt nhìn Minh Huệ Quận chúa, nói: “Được lắm Minh Huệ, đừng nói là cô không muốn ăn? Chốc nữa ta sẽ ăn luôn phần của cô!”
Minh Huệ lấy quạt che miệng, đang định lên tiếng, bỗng thấy hai bóng người cao gầy từ phòng bên cạnh bước ra, vội ngước mắt nhìn.
Người đến là hai lang quân trẻ tuổi, một người mặc áo lụa Hàng Châu thêu chỉ vàng màu trắng, đầu đội mũ ngọc tinh xảo lộng lẫy, người kia mặc áo dài màu xanh đậm, ngoài một chiếc túi thơm ra thì trên người không có trang sức nào khác, ngay cả trên đầu cũng chỉ dùng một cây trâm gỗ đơn giản để búi tóc.
Minh Huệ dừng ánh mắt lại, nàng ấy nhận ra vị công tử chim công Tông gia kia. Nhưng vị lang quân bên cạnh, rõ ràng nàng ấy không quen biết, nhưng không hiểu sao, nàng ấy lại cứ cảm thấy như đã gặp ở đâu.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.