Ánh mắt của Tô Ngọc Nương kín đáo, nhưng giác quan của Hoắc Giác nhạy bén, tất nhiên nhận .
Hắn ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu với Tô Ngọc Nương thẳng đến Văn Oanh các.
Tô Ngọc Nương Văn Oanh các mới hồn, thì vị lang quân chính là mà Tiết Thế tử đang đợi. Có thể khiến Thế tử coi trọng như , chắc chắn là một nhân tài thể xem thường.
Nhìn khí chất đó, lẽ là một Cử nhân lên Kinh thi. Kỳ thi Hội cận kề, từ khi đông tới nay, những học trò đến đây dự thi nhiều như thủy triều ào ạt đổ Thịnh Kinh, Kinh thành , sợ rằng sẽ càng thêm náo nhiệt!
Trong Văn Oanh các, khi Hoắc Giác xuống, Tiết Vô Vấn đẩy một xấp ngân phiếu qua, : “Trả ngân phiếu cho , tuy bổng lộc của tỷ phu nhiều, nhưng vẫn mua một căn nhà ở phố Vĩnh Phúc, cứ yên tâm ở đó.”
Hoắc Giác cụp mắt .
Mấy tháng , nhờ Thẩm Thính gửi một bức thư đến phủ Định Quốc Công, cùng với thư còn xấp ngân phiếu để mua nhà. Số tiền dư sức mua một căn nhà ở phố Vĩnh Phúc, chỉ là ở Thịnh Kinh, phàm là nhà cửa thì đều là tiền mà mua , mua căn nhà , chỉ thể mượn danh nghĩa của Tiết Vô Vấn.
Hiện giờ Tiết Vô Vấn tự xưng là “tỷ phu”, hẳn là điều tra rõ quá khứ của , tin rằng chính là Nhị công tử Vệ Cẩn của Vệ gia.
Hoắc Giác nhận ngân phiếu, bình thản : “Vậy thì, Chiêu Minh cảm tạ tỷ phu.”
Tiết Vô Vấn nhướn mày.
Lần tiểu tử còn nghiêm chỉnh đàng hoàng với , nữ nhân Vệ thị bao giờ . Bây giờ mở miệng gọi tỷ phu, cũng khá điều.
“Đã mua nhà, cũng mời Phương thần y về Thịnh Kinh, còn cả Từ cô nương phủ Trấn Bình Hầu mới tìm về cũng đưa đến trang viên . Đệ với tỷ phu xem còn cần giúp gì nữa ?”
Giọng Tiết Vô Vấn mang chút mỉa mai, nghĩ rằng đường đường là Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, còn là Thế tử phủ Định Quốc Công, ngoài vị trong cung thì ở Thịnh Kinh chỉ mỗi Vệ Xuân mới thể khiến đích phục vụ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiểu tử mặt thật là, chỉ một bức thư nhẹ tênh giao cho ba nhiệm vụ, thực sự coi là ngoài. Không sợ chọc giận , trực tiếp rút đao khiêu chiến ?
Hoắc Giác ý mỉa mai trong lời của Tiết Vô Vấn, thèm để tâm.
Đã lâu gặp một Tiết Vô Vấn như , kiếp khi tỷ tỷ mất, Tiết Vô Vấn cùng đưa những kẻ đó xuống địa ngục, kẻ mất mạng, kẻ thương, kẻ chịu lưu đày, cuối cùng ngay cả bầu trời đầu cũng đổi.
Lúc đó Tiết Vô Vấn còn điên cuồng hơn cả , thủ đoạn độc ác, quả quyết sát phạt. Cả Thịnh Kinh thần hồn nát thần tính, ngay cả Tiết gia vốn đời đời trấn thủ Túc Châu, nổi tiếng trung nghĩa cũng trút đầy những tiếng chửi rủa. Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày đại thù báo, Tiết Vô Vấn từ chức rời Kinh. Không ai , cũng ai sống c.h.ế.t thế nào. Hắn cứ thế mang theo tro cốt của Vệ Xuân, biến mất khỏi thế gian .
Chuyện xưa hai từng kề vai sát cánh chiến đấu triều vẫn còn rõ mồn một, mà mắt vẫn tuyệt vọng như tro tàn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mọi thứ đều khác, chuyện vẫn còn kịp.
Hoắc Giác giơ tay cầm bình rượu, đích rót cho Tiết Vô Vấn một chén, nhẹ giọng : “Cũng xin Thế tử cứu a tỷ một mạng.”
***
Trong khán đài, tiếng tỳ bà vang lên như tiếng nước rơi xuống khay ngọc, nữ tử đài mặc một bộ y phục lụa mỏng màu hồng phấn, dịu dàng hát một điệu dân gian, kiều diễm quyến rũ, cho cả căn phòng vang lên đầy tiếng tán thưởng.
Tô Ngọc Nương qua hành lang, bưng rượu hâm nóng và vài đĩa đồ nhắm thơm ngon đến Văn Oanh các.
Ai ngờ bước thì phát hiện trong phòng riêng chỉ còn một Thế tử.
Tiết Vô Vấn cụp mắt xuống, bàn tay thon dài nắm chặt chén rượu, đôi mắt vốn luôn mang theo ý giờ như phủ đầy tuyết sương, trầm đến mức thể nhỏ nước.
Từ khi Thế tử Cẩm Y Vệ, của Ngọc Kinh lâu đều là do cai quản. Tô Ngọc Nương giúp việc cho sáu năm, từng thấy biểu cảm u ám như .
Trong lòng Tô Ngọc Nương giật thót, đắn đo nên hỏi xem xảy chuyện gì .
kịp mở miệng, Tiết Vô Vấn tỉnh táo , đặt chén rượu trong tay xuống, với Tô Ngọc Nương: “Đưa Nguyệt Phù phủ Hình bộ Thượng thư, lão già Tề Xương Lâm một lòng nạp Nguyệt Phù , bây giờ sẽ cho lão toại nguyện.”
Đáy mắt Tô Ngọc Nương khẽ run.
Nguyệt Phù là một trong tam đại đầu bảng của Ngọc Kinh lâu, ở Thịnh Kinh, công tử giàu thích nàng nhiều như cá diếc sang sông, Huệ Như Công chúa để mắt tới, thể là một trong những danh kỹ ở Thịnh Kinh.
Một suy nghĩ chu , khéo léo giao tiếp như , tiểu của Tề Thượng thư, ít nhiều cũng chút đáng tiếc.
Tô Ngọc Nương dám chất vấn quyết định của Tiết Vô Vấn, cung kính đáp một tiếng “Vâng”.
Khi Hoắc Giác trở về phố Vĩnh Phúc thì qua canh ba, vội về phòng ngủ, mà gọi những hầu cận là Hà Chu, Hà Ninh đến, nhỏ giọng dặn dò vài câu, đến thư phòng một bức mật thư.
Những lời ở Ngọc Kinh lâu , cho dù Tiết Vô Vấn tin , đều ảnh hưởng nhiều đến hành động tiếp theo của . Nếu tin, tất nhiên là nhất. Nếu tin, cũng cản trở gì.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.