Hoắc Giác lấy hai thỏi bạc, đưa cho Bích Hồng, ôn tồn : “Hôm đó A Lê dự tiệc, đánh rơi một cây trâm ngọc trai ở hồ sen. Nếu , xin cô nương nhờ vớt giúp cây trâm . Hoắc mỗ xin đa tạ, ngày cô nương yêu cầu gì, Hoắc mỗ nhất định tận lực.”
Bích Hồng hé môi, kinh ngạc: “Cây trâm?”
Hoắc Giác lấy một tờ giấy vẽ, đó rõ ràng vẽ một cây trâm ngọc trai.
“Chính là cây trâm , Bích Hồng cô nương cứ tận lực là , nếu tìm thấy cũng .” Hoắc Giác thản nhiên , cùng lắm mua phủ Trương gia, đào ba thước đất cũng tìm cây trâm đó.
Hoắc Giác rời tửu lâu, Bích Hồng bên cửa sổ theo bóng lưng thiếu niên khuất dần, vai buông lỏng, xoa mạnh cánh tay, lẩm bẩm: “Nhìn tuổi còn nhỏ, mà khí thế bức ?”
Hôm nay còn đỡ, ít sắc mặt ôn hòa, khí thế cũng đáng sợ.
Hai ngày , mặt lạnh tanh tìm đến cửa, suýt chút nữa dọa nàng hồn phi phách tán, cứ tưởng chuyện gì tày trời, sắp mất mạng đến nơi.
Phải Bích Hồng tuy là nha , nhưng cũng kiến thức.
Lão phu nhân kết giao với ít quan quyền quý, với phận đại nha , nàng đều từng theo lão phu nhân gặp qua Huyện lệnh, Thái thú thành Đồng An, nhưng thật sự từng ai mang đến cho nàng cảm giác… mà dù đe dọa tính mạng cũng dám chống đối.
Bích Hồng tự giễu , lắc đầu.
Nàng đang nghĩ lung tung gì , chẳng qua chỉ là một Tú tài còn đang học ở thư viện, thể so với Huyện lệnh đại nhân, Thái thú đại nhân?
mà…
Bích Hồng nâng niu hai thỏi bạc trong tay, bỏ nhiều bạc như tìm cách nhờ gọi nàng , chỉ vì một cây trâm của A Lê.
Là cây trâm đó ý nghĩa sâu xa?
Hay là, vị Hoắc công tử chỉ đơn thuần dỗ A Lê vui vẻ?
Thôi , tuy chút phiền phức, nhưng tìm một cái cớ, hẳn là thể nhờ vớt cây trâm đó lên, nếu thể A Lê vui vẻ, mau chóng khỏi bệnh, cũng đáng giá.
***
Ngày mười lăm tháng tư, Khương Lê cuối cùng cũng thể xuống giường.
Những ngày nàng ngày nào cũng ép uống thuốc, uống đến nỗi đầu lưỡi đều đắng ngắt.
TruyenLau
Trước đó lúc bệnh, cái gì nàng cũng ăn. Bây giờ thể khá hơn, khẩu vị cũng trở .
“Mẹ, con ăn thịt nướng của tiệm thịt nướng ở phía Tây thành, thịt bò, thịt dê, thịt gà con đều ăn. Còn nữa, tiệm chè bên cạnh tiệm thịt nướng sắp bán chè ? Con cũng một bát chè đậu đỏ sữa đặc.”
Dương Huệ Nương bưng cho Khương Lê một bát cháo thịt băm rau củ, tức giận : “Chờ con khỏi hẳn, con ăn gì đều cho con, bây giờ con cứ chịu khó ăn bát cháo nấu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Lê cầm muỗng khuấy cháo trong bát, chớp mắt Dương Huệ Nương.
Website TruyenLau.com
Nàng bệnh một trận, gầy ít. Trước mặt còn chút thịt, giờ thịt mặt đều biến mất, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, cằm nhọn, đôi mắt càng thêm to. Khi khác, giống như một con thú nhỏ mới sinh, khiến mềm lòng.
Dương Huệ Nương: “…”
“Được , con cứ ăn cháo , lát nữa mang cho con chút thịt nướng, còn chè thì con đừng nghĩ đến nữa.”
Khương Lê mỉm , đang định nũng cảm ơn, thấy vốn nên đến thư viện, xách một gói giấy dầu trở về.
Mùi thịt nướng thơm lừng tỏa khắp nhà.
TruyenLau.com
Khương Lê nuốt nước miếng, với Khương Lệnh: “A Lệnh, đây là thịt nướng mang về cho ? Quả nhiên sinh đôi thật khác biệt, ăn gì, ở cách xa như cũng thể cảm ứng .”
Khương Lệnh dở dở : “Tỷ bậy bạ gì ? Hôm qua tỷ với Hoắc Giác ca ăn thịt nướng ? Hoắc Giác ca xếp hàng mua sẵn, bảo mang về cho tỷ ăn.”
“À.” Khương Lê ngẩn , nhớ hôm qua nàng đúng là nhắc đến ăn thịt nướng, ngờ Hoắc Giác nhớ kỹ: “Huynh, tự mang đến?”
Mấy ngày qua, Hoắc Giác ngày nào cũng đến tửu lâu thăm nàng, bên ngoài rèm cửa trò chuyện với nàng, sợ nàng buồn chán, còn mang cho nàng mấy quyển tranh vẽ thú vị.
Hôm nay, đến? Khương Lê cảm thấy mất mát.
“Hoắc Giác ca hôm nay việc bận, chắc đến tối mới về.” Khương Lệnh mở gói giấy dầu, lấy từng xiên thịt nướng , chọn ba xiên nướng thơm nhất đưa cho Khương Lê: “Hoắc Giác ca tỷ chỉ ăn ba xiên, còn là của và .”
Khương Lê: “…”
Quả nhiên cả ngày hôm nay thấy bóng dáng Hoắc Giác, ngày nào cũng đến thăm nàng, đột nhiên đến, khiến Khương Lê chút quen, trong lòng trống rỗng.
Dương Huệ Nương đưa thuốc cho Khương Lê, thấy nàng ôm chăn ngẩn , nhịn đưa tay lắc lắc mặt nàng.
“Nghĩ gì A Lê?”
Khương Lê chống gối, cằm đặt chăn, ồm ồm : “Không gì.” Dương Huệ Nương nàng: “Đang nghĩ đến Hoắc Giác?”
Khương Lê nàng nghĩ gì cũng giấu , dứt khoát nữa.
Dương Huệ Nương thở dài, xuống bên giường nàng. Bà mù, đứa trẻ Hoắc Giác bà sáu năm, ngoại trừ đối với Tô đại phu sắc mặt hơn chút thì đối với ai cũng lạnh lùng.
ngày A Lê phát bệnh, còn lo lắng hơn cả bà là ruột. Mấy ngày nay ngày ngày đến đây dỗ dành Khương Lê, với tính cách lạnh lùng của , nếu động lòng với A Lê, khác thường như ?
Tâm tư của A Lê bà hiểu rõ, bây giờ Hoắc Giác đáp , lẽ , bà là nên vui mừng.
Ai mà mong con gái như ý nguyện, gả cho một rể chứ?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.