Khương Lê đầu óc choáng váng, bước chân lảo đảo trở về quán rượu, hai tai ù .
Vừa , Hoắc Giác hỏi nàng lời hôm nọ còn tính , nàng ấp úng đáp “Tính… tính chứ”, đó mỉm “Được”.
Được.
“Vậy là, đồng ý ?” Khương Lê chớp chớp mắt, tự trấn an bằng giọng điệu đầy chột : “Huynh nhận đồ của ai khác, chỉ nhận túi tiền của , chứng tỏ… chứng tỏ cũng ý với .”
“Ai cơ? Ai ý với tỷ tỷ?” Khương Lệnh từ trong nhà bước , ánh mắt dừng gương mặt Khương Lê một lát: “Mặt tỷ ? Sao đỏ như sắp nhỏ m.á.u thế ?”
Khương Lê vội vàng áp mu bàn tay lên má, quả thật nóng ran, nàng lấy tay quạt quạt, ánh mắt lảng tránh: “Ta chỉ là nóng thôi, thấy nóng ?”
Nóng?
Mấy ngày nay đang tiết trời se lạnh, nóng ở ?
Khương Lệnh nghi ngờ Khương Lê: “Tỷ tỷ tìm Hoắc Giác ca ca ?”
“…”
Khương Lê bực bội liếc Khương Lệnh một cái, giọng uể oải: “Đệ nhỏ tiếng thôi, đừng để thấy.”
Tỷ song sinh chính là điểm , nàng chỉ cần chút tâm sự là Khương Lệnh liền đoán trúng phóc.
Khương Lệnh bỗng thấy mệt mỏi: “Tỷ—”
Khương Lê thấy Khương Lệnh bày tư thế cùng nàng tâm sự tỉ tê, vội vàng ngắt lời : “Đừng, .”
Khương Lê liếc mắt về phía bếp quán rượu, kéo Khương Lệnh phòng khách, lén lút kể những lời Hoắc Giác.
“Vậy là, tỷ tỷ đưa túi tiền cho Hoắc Giác ca ca.” Khương Lệnh hắng giọng: “Hoắc Giác ca ca chỉ nhận lấy, còn đồng ý hôn phu từ nhỏ của tỷ tỷ, đúng ?”
Khương Lê gật đầu lia lịa.
Trong phòng khách im lặng một lát.
Khương Lệnh Khương Lê hồi lâu, đó khẽ thở dài, khuyên nhủ: “A Lê, trời tuy tối, nhưng tỷ mơ cũng sớm . Ta hiểu Hoắc Giác ca ca, thể nhận túi tiền của tỷ, còn những lời như ? Tỷ, vẫn nên bớt mơ mộng hão huyền .” Website TruyenLau.com
Khương Lê: “…”
Cách một bức tường, tại hiệu thuốc Tô gia.
Hoắc Giác ánh sáng mỏng manh, tay nắm chặt chiếc túi tiền màu xanh biếc.
Hắn đưa túi tiền lên mũi, hít một thật sâu, một mùi hương thoang thoảng vấn vít nơi chóp mũi.
TruyenLau
Thiếu niên nhắm mắt , mí mắt mỏng manh khẽ che cảm xúc thâm sâu trong đôi mắt.
Sống trong cung gần hai mươi năm, thiếu niên lạnh lùng mà A Lê yêu thích c.h.ế.t trong thâm cung từ lâu, sống sót là vị Chưởng ấn Đốc công, thủ đoạn độc ác, g.i.ế.c như ngóe.
thì ?
TruyenLau.com
Hoắc Giác đột nhiên mở mắt , chằm chằm một điểm nào đó trong hư , khóe môi chậm rãi nhếch lên.
Chỉ cần A Lê thích, sẽ trở Hoắc Giác mà nàng yêu thích.
Chỉ là một chiếc mặt nạ, đeo lên là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoắc Giác sải bước về phòng, chậm rãi một vòng trong phòng, đó xuống bàn, hai bức thư, bỏ ống tre, niêm phong .
Sắc trời dần tối.
Hoắc Giác giường, nhưng tài nào ngủ , nhắm mắt là gương mặt như hoa phù dung của Khương Lê ngoài cửa chiều nay.
Tiếng báo hiệu canh tư vang lên đường phố.
Hoắc Giác dậy trong bóng tối, nhẹ nhàng như chim yến vượt qua tường nhà, lẻn tây sương phòng của quán rượu bên cạnh.
Trong phòng, thiếu nữ đắp chăn dày, ngủ say sưa.
Hoắc Giác lặng lẽ đó, tiếng thở đều đều của thiếu nữ, trái tim nóng như lửa đốt cuối cùng cũng dần dần bình lặng trở .
***
Khương Lê đêm qua khách đến thăm, đến giờ Mão dậy.
Nàng vươn vai, đến gian bếp nhỏ phía tây điểm tâm.
Trù nghệ của Dương Huệ Nương tồi, kỹ thuật ủ rượu càng cao minh. A Lê mưa dầm thấm lâu, nay dù là nấu nướng ủ rượu, đều trò trống.
Dưa cải chua cắt sợi, trộn với thịt băm, phi thơm hành tỏi, cho thêm nắm mì sợi tự tay cán, hai bát mì dưa cải thịt băm thơm phức liền lò.
Khương Lệnh ngáp ngắn ngáp dài bước khỏi phòng, ngửi thấy mùi thơm của dưa cải chua bay từ bếp, bụng liền sôi ùng ục.
Nuốt nước miếng, bước bếp nhỏ, bưng bát mì bếp lên, nhưng Khương Lê gõ tay.
“Hai bát là của và , của đây.”
Khương Lệnh bát mì nước trong veo chỉ lác đác vài cọng hành lá mặt, khỏi ngây : “Sao mì của dưa cải thịt băm?”
Khương Lê gì.
Khương Lệnh nàng, trong chớp mắt liền hiểu .
A Lê chắc là giận vì những lời hôm qua…
Khương Lệnh thầm thở dài, thôi thì, quân tử chấp nhặt với tiểu nhân.
Cậu hắng giọng, : “A Lê, tỷ mơ , Hoắc Giác ca ca nhất định là si mê tỷ, mới hôn phu từ nhỏ của tỷ đó.”
Khương Lê mỉm múc đầy một muỗng dưa cải thịt băm bát mì của Khương Lệnh.
Khương Lệnh: “…” Quả nhiên là vì những lời hôm qua.
Ăn sáng xong, Khương Lê lấy cớ lên núi hái dâu tằm rượu dâu, cùng Khương Lệnh khỏi cửa.
Thư viện Chính Đức ở cuối đường Thư Viện, qua thư viện về phía Nam một đoạn là núi Thanh Đồng, cũng là nơi Khương Lê đến.
Hai nửa canh giờ, sắp đến thư viện thì phía bỗng ồn ào.
Khương Lê ngước mắt .
Kia kìa, thiếu niên tuấn tú đang mười mấy cô nương vây quanh chẳng là Hoắc Giác ?
Những cô nương Khương Lê đều nhận cả. Người tặng túi thơm là Hà Tứ cô nương ở phố Tây Liễu, tặng dây buộc tóc là Mạc Đại cô nương ở phố Nam Viện.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.