Trong xe ngựa đối diện.
Vệ Xuân vén một góc rèm, qua cửa sổ đang hé mở về phía thiếu nữ bên ngoài hành lang, khóe miệng nở nụ : “Ma ma, cô nương mặc váy lụa màu vàng ngỗng chắc là A Lê , quả nhiên như A Giác , là một cô nương xinh , lương thiện.”
Đồng ma ma khỏi mỉm .
Chỉ mới một cái, thể nhanh chóng nhận khác là thiện ác? Tiểu thư chẳng qua là yêu ai yêu cả đường lối về, đối với mà tiểu công tử thích, đương nhiên là thế nào cũng thấy thuận mắt.
Đồng ma ma vén rèm cho Vệ Xuân, cũng ngoài, liền thấy cô nương xinh cửa chùa đang bóng lưng tiểu công tử nhà , đến mức mắt cong cong, vô cùng đáng yêu.
Đồng ma ma cảm thấy nụ của cô nương dường như thể khiến tâm trạng khác lên, cũng mỉm đáp: “Tiểu cô nương công tử yêu thích thì thể ? Tiểu thư quên , tiểu công tử từ nhỏ kén chọn.”
Vệ Xuân cũng : “Trước đây tổ mẫu còn lo A Giác sẽ tìm vợ, từ nhỏ , thứ gì thích, đưa đến tận mặt cũng lấy, còn chẳng nể mặt ai. Không ngờ lớn lên thông suốt, lặng lẽ tìm vợ lúc nào .”
Hai chuyện Khương Lê một lúc lâu mới buông rèm xuống, lâu , xe ngựa chậm rãi về phía phố Chu Phúc.
Vệ Xuân mân mê chiếc vòng ngọc dương chi tay, trầm ngâm : “Ma ma, xem tặng chiếc vòng cho A Lê quà gặp mặt, ?”
Đồng ma ma chiếc vòng, trong lòng chút nỡ.
Không bà tham lam, mà là vì vòng tay là do lão phu nhân tặng cho tiểu thư.
Mười tám viên ngọc dương chi thượng hạng mài giũa trơn bóng, mỗi viên đều chạm khắc một mặt Phật, còn trụ trì chùa Đại Tướng Quốc khai quang, ngụ ý phúc khí kéo dài, một đời an khang.
Một chuỗi vòng tay như dùng vật báu truyền gia cho gia tộc quyền quý cũng xứng đáng.
Sau khi Vệ gia diệt tộc, tài sản trong phủ vơ vét sạch sẽ. Khi tiểu thư cứu , chỉ còn chuỗi vòng tay và mặt ngọc đeo cổ.
Của hồi môn ý nghĩa như , tặng một món là mất một món.
Tuy nỡ, nhưng Đồng ma ma Vệ Xuân tuy hỏi , nhưng trong lòng quyết định, bèn đáp: “Lão nô thấy A Lê cô nương da dẻ trắng trẻo, đeo chuỗi vòng tay nhất định .” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vệ Xuân mỉm : “Chỉ tặng một chuỗi vòng tay đúng là thiệt thòi cho A Lê , tiếc là ngoài quá vội vàng, nếu trong những thứ Tiết Vô Vấn tặng một bộ trâm cài hợp với A Lê.”
Nhắc đến Tiết Thế tử, Đồng ma ma khựng , nhịn : “Tiểu thư, chúng thật sự về Thịnh Kinh nữa ?”
“Đương nhiên là về, đợi A Giác lên Kinh ứng thí thì chúng cùng và A Lê về.”
Đồng ma ma nhớ tới vị Thế tử ở quán trọ thương mà chịu xem đại phu, nhất quyết đợi tiểu thư về băng bó cho , trong lòng khẽ thở dài, thêm gì nữa.
*** TruyenLau.com
Hoắc Giác b.ắ.n liễu thì thật sự tới, cùng nhà sư trong chùa lấy thẻ bài, cầm cung tên bước lên hành lang.
Khương Lê quen Hoắc Giác sáu năm, từng thấy Hoắc Giác b.ắ.n tên, cũng học từ khi nào.
Đương nhiên Trương Oanh Oanh cũng từng thấy, nàng dùng khuỷu tay huých Khương Lê, nhỏ giọng hỏi: “A Lê, Hoắc Giác sẽ thắng chứ?”
Khương Lê “Ừm” một tiếng, giọng điệu chắc chắn: “Sẽ.” Website TruyenLau.com
Nhìn Khương Lê đầy tự tin, Trương Oanh Oanh mím môi , bỗng nhiên nhớ tới một chuyện nhỏ ba năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày đó cũng giống như hôm nay, cũng là một ngày đầu hè nắng , Trương Oanh Oanh lên núi thả diều, liền kéo Khương Lê cùng.
Ai ngờ chơi nửa đường, trong rừng bỗng nhiên xông một con heo rừng.
Con heo rừng to khỏe, hung dữ lao tới, dọa hai bỏ chạy tán loạn.
Thân thể Trương Oanh Oanh yếu ớt, chạy hai bước thì chạy nổi nữa.
Trong lúc nguy cấp Khương Lê đành nhặt một viên đá ném con heo rừng, đó chạy một mạch về phía khác. Con heo rừng nàng chọc giận, quả nhiên đuổi theo nàng.
Đợi đến khi nàng tìm Trương Oanh Oanh, mu bàn tay, cổ đều là vết thương, y phục cũng lấm lem, dọa Trương Oanh Oanh giật nảy .
Sau đó hỏi mới , lúc A Lê trốn con heo rừng lăn xuống sườn núi, trầy xước.
Trương Oanh Oanh lau nước mắt đưa Khương Lê về nhà, lúc sắp đến quán rượu, Hoắc Giác cũng từ tiệm thuốc .
Khi đó Hoắc Giác cũng chỉ là một thiếu niên mới lớn, gặp ai cũng lạnh lùng xa cách.
khi thấy Khương Lê chật vật, trong đôi mắt rõ ràng thêm chút cảm xúc khác.
Trương Oanh Oanh nhớ kỹ càng, chút cảm xúc khác đó hình như là kinh ngạc và… phẫn nộ?
Lúc đó cảm thấy gì, bây giờ nghĩ , Trương Oanh Oanh bỗng nhiên hiểu .
“A Lê.” Trương Oanh Oanh dùng khuỷu tay huých Khương Lê: “Cô còn nhớ năm mười hai tuổi, chúng ở núi gặp heo rừng ?”
Sao Khương Lê thể quên chuyện đó? Nhớ rõ ràng quá còn gì!
Đang thả diều vui vẻ, bỗng nhiên một con heo rừng chạy thấy bọn họ liền đuổi theo.
Chuyện khác , điều khiến nàng hổ nhất là, bộ dạng chật vật khi nàng về Hoắc Giác bắt gặp.
Thấy cũng thôi , còn lạnh lùng tới hỏi nàng: “Ai ?”
Ngày thường Hoắc Giác ít khi chuyện với nàng, tiếp xúc riêng tư càng .
Đột nhiên tới hỏi nàng, dọa nàng và Trương Oanh Oanh giật .
Lúc đó Khương Lê thấy ánh mắt lạnh lùng của liền sợ hãi, lắp bắp : “Bị, heo đuổi, … đó lăn xuống sườn núi.”
Khương Lê đến bây giờ vẫn còn nhớ vẻ mặt khó của Hoắc Giác khi câu trả lời của nàng.
Chắc là cảm thấy nàng ngốc buồn …
“Nhớ chứ.” Khương Lê mím môi, nghiêng đầu Trương Oanh Oanh, khó hiểu hỏi: “Sao cô nhớ tới chuyện đó?”
Trương Oanh Oanh Hoắc Giác ở đầu hành lang, Khương Lê, tủm tỉm : “A Lê, cô nghĩ xem, liệu khả năng nào Hoắc Giác thích cô từ lâu ?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.